Ngày Tết xa quê

 

 

Kìa người đi hứa ngày trở lại,

Để cho ta thức với ánh đèn.

Sáng như chiều trông vời ra ngõ,

Mà tháng ngày chỉ thấy thinh không.

 

Bởi nơi đây vẫn ngàn cách trở,

Mảnh cờ đỏ liềm búa giơ cao.

Người vào ra chẳng câu chào hỏi,

Dân thương đau nuốt lấy nghẹn ngào.

*

*         *

Tôi đã đi xa trời đất Việt,

Xuân lại về trí nhớ trẻ thơ.

Nhớ ngày xưa, nhớ thời mới lớn,

Nhớ quê hương, nhớ tới thôn làng.

 

Sau bao năm giữa trời đất mới,

Mà lòng người vẫn nhớ khôn nguôi.

Những tưởng rằng đôi ngày sẽ hết,

Mấy ai ngờ nó chết trong tim.

 

Nay xuân về với nghìn trăn trở,

Thêm đường dài dang dở cuộc vui.

Dĩa dưa hành cây nêu pháo đỏ,

Với bánh chưng lời chúc là chi?

 

Bởi quê hương chính là nỗi nhớ,

Ta nhớ nhà, nhớ mẹ nhớ cha,

Nhớ xóm làng, nhớ ngôi trường cũ,

Nhớ ước mơ, nhớ những nụ cười.

 

Ta mong về tết nơi quê mẹ,

Ra đình làng học múa tập ca,

Ta sống lại đôi ngày thơ ấu,

Bưng chén trà rót rượu cho cha.

 

Quê hương ơi, em là tất cả,

Nơi ta sinh nặng nợ một đời.

Những tưởng rằng mai trời sẽ ấm,

Có ai ngờ cộng đến, ngăn đôi.

*

*         *

Tôi vẫn nhớ đình vang tiếng trống,

Đêm giao thừa mở bánh chưng xanh.

Nghe pháo nổ vang vang trước ngõ,

Đón xuân về êm ấm xóm làng.

 

Nay ngày tết sao mà cảnh vắng,

Ly rượu tràn chẳng bóng người thân.

Sáng tới chiều vào ra thơ thẩn,

Biết tìm đâu cho thấy ngày Xuân.

 

Quê hương ơi! muôn ngàn cách trở,

Nước mắt tràn, ta ước ngày xuân,

Làng thôn xưa hoa Vàng khoe sắc,

Cho tiếng cười vang khắp quê ta.

 

 

Bảo Giang. / Tình Nước 8.

 

 

 

 

 

Tin Tức - Bình Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính