Kể lại giấc mơ cũ

 

Đặng Xuân Xuyến

 

 

Đêm 7 tháng 8 năm 2013, vừa đặt ḿnh nằm đă mơ mơ màng màng, thấy lạc vào giữa đám đông, tiếng cười nói xôn xao và những ánh mắt nh́n nhau đầy ẩn ư. Tâm trạng tôi cũng rất lạ, nửa nôn nao muốn nán lại để ḥa vào cái không khí náo nhiệt ấy như nỗi niềm của kẻ lâu ngày chợt t́m thấy chốn muốn thuộc về, nửa th́ lại muốn rời đi thật nhanh để tránh xa những thị phi, những lời đàm tiếu có thể chờ sẵn sau mỗi tiếng nói, nụ cười từ đám đông kia.

 

Cứ dùng dằng như thế, chừng một lúc, cỡ dập bă trầu, bỗng thấy anh Tiễu (anh là con trai trưởng bác trưởng tôi) xuất hiện. Vẫn dáng vẻ như ngày anh c̣n sống nhưng đôi mắt anh hằn lên vẻ giận dữ, mắng tôi như chan canh đổ mẻ: - “Mẹ mày chứ! Mồm ăn th́ có mồm nói th́ không! Chúng nó vu oan cho mày như thế mà mày cứ lặng im là thế nào? Tưởng mày có ăn có học th́ phải biết ăn nói để bảo vệ ḿnh chứ, sao lại ngu ngốc như thế!”

 

Lúc c̣n sống, chưa bao giờ anh chửi tôi cả. Lúc nào anh cũng hết ḷng bao bọc, chở che tôi. Bị chửi, ức quá tôi căi lại: - “Anh cũng vừa vừa thôi. Chửi em mà như chửi kẻ thù là sao?”. Anh trợn mắt: - “Mẹ thằng này mày muốn tao đánh chết mày à? Mồm năm miệng mười với tao c̣n với chúng nó th́ mày lại lặng im là thế nào?”. Tôi hiểu cơn giận của anh là cơn giận của người anh đă khuất, nh́n thấy thằng em mà anh hết mực thương yêu cứ khù khờ, nhu nhược với thiên hạ để gánh lấy thiệt tḥi, bị vu oan, bị bôi nhọ mà cứ thản nhiên như không có chuyện ǵ nên anh mới điên lên mà mắng mỏ. Biết là vậy nhưng tôi vẫn định căi th́ anh vơ lấy cái điếu cày, nhằm vào tôi định đánh th́ một giọng nói ấm áp, một giọng nói quen thuộc tôi đă gặp trong nhiều giấc mơ, chậm răi cất lên: “Bảo ban em chứ không được đụng chân đụng tay với em như thế!”. Giọng nói ấy thật ấm áp như luồng gió lành xoa dịu cơn giận dữ, xoa dịu nỗi ấm ức, như nhắc nhở anh em tôi về những đạo lư, lẽ phải của đời. Giọng nói ấy khiến tôi giật ḿnh, tỉnh giấc.

 

Giấc mơ đêm 7 tháng 8 năm 2013 ấy, theo quan niệm của dân gian th́ đấy không chỉ là sản phẩm của tiềm thức mà c̣n là tiếng vọng từ thế giới tâm linh. Người xưa tin rằng, người đă chết có thể gửi gắm thông điệp qua giấc mơ để động viên hoặc nhắc nhở người c̣n sống. Anh Tiễu, người anh đă khuất của tôi, xuất hiện trong giấc mơ, mắng mỏ tôi để cảnh tỉnh tôi, để tôi nh́n thấy những sai lầm của bản thân mà sửa ḿnh. Anh mắng tôi “mồm ăn th́ có, mồm nói th́ không” chính là sự trách móc của linh hồn người thân về sự nhu nhược, hèn nhát khi tôi chấp nhận im lặng trước những điều bất công thiên hạ đổ vào ḿnh. Giấc mơ ấy, có lẽ là tiếng ḷng, là tiếng nói của lương tri, của những ǵ đă ngủ sâu trong tiềm thức, nay trỗi dậy, nhắc nhở tôi về lẽ phải, về sự im lặng đáng sợ giữa cơi đời lắm thị phi, nhiều nhiễu nhương này.

 

Và giọng nói ấm áp ấy, giọng nói tôi đă nghe nhiều lần trong những giấc mơ khiến tôi suy ngẫm, đó có thể là tiếng nói của lương tri, của sự bao dung, hay cao hơn là sự chỉ bảo của một bậc bề trên, của một vị thánh nhân nào đó đang dơi theo và dẫn lối cho tôi? Giọng nói ấy không chỉ can ngăn cơn giận dữ của anh Tiễu, mà c̣n trấn an tôi, để tôi nhận ra rằng tôi đă quá hèn nhát, quá nhu nhược khi chọn cách im lặng để thỏa hiệp trước những điều bất công, những điều vô lư đến với chính bản thân ḿnh! Giấc mơ ấy, có lẽ là một tiếng chuông cảnh tỉnh, một lời nhắc nhở về trách nhiệm của một con người, không chỉ sống cho riêng ḿnh, mà c̣n phải sống cho lẽ phải, cho sự công bằng?!

 

Vâng! Phải hơn mười hai năm, hôm nay tôi mới ngộ ra được tiếng chuông cảnh tỉnh của giấc mơ này!

 

 

Hà Nội, chiều 28 tháng 10-2025

Đặng Xuân Xuyến

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính