|
VNCH, biết mới
tiếc....
Đào Nương
Tuần Báo
Saigon Nhỏ số ra ngày
11 tháng 3, 2011
Sau 36 năm
Miền Nam rơi vào tay cộng sản, ngày nay không chỉ những người sinh sống
tại Miền Nam Việt Nam trước đây, không công nhận lá cờ đỏ sao vàng của
đảng cộng sản Việt Nam mà ngay cả những người trong nước cũng không tôn
trọng lá cờ này mặc dù đó là lá cờ đang tung bay khắp lănh thổ Việt Nam
ngày nay. Người Việt hải ngoại tôn trọng lá cờ vàng ba sọc đỏ, không chỉ
thuần túy v́ đó là lá cờ của Việt Nam Cộng Hoa, của chính phủ Miền Nam
Việt Nam mà v́ đó là một biểu tượng cho một quốc gia mà đáng lẽ dân tộc
Việt Nam phải có, một chính phủ tự do dân chủ, một nền kinh tế thịnh
vượng, một xă hội công bằng bác ái mà lá cờ đỏ và cái chính phủ Việt gian
cộng sản ngày nay tại Hà Nội sau 36 năm làm chủ đất nước đă chứng minh
những điều ngược lại.
Dĩ nhiên, lá cờ vàng ba
sọc đỏ là lá cờ mà những người sinh sống tại Miền Bắc không quen mắt,
không chấp nhận dù họ có thù ghét chế độc cộng sản mà họ đang sinh sống
đến tận xương tủy. Người ta không thể chấp nhận một biểu tượng mà người
ta không biết, không hiểu, không có những kỷ niệm đẹp, không hy sinh xương
máu để bảo vệ nó. Nhất là khi chỉ một sớm, một chiều, những người Việt
Nam không chấp nhận Cộng Sản đă mang theo lá cờ vàng trên đường lưu vong,
dù phải trải qua những nơi địa ngục trần gian là những nhà tù của cộng
sản, và đă phải để lại sau lưng quê hương yêu dấu, mảnh vườn nhỏ, mái nhà
ấm cúng, con sông hiền hoà, sau khi đă được chứng kiến chủ nghĩa xă hội
cộng sản tiêu biểu cho văn hoá, đạo đức, luân lư Việt Nam phân hoá dần dần
trước mắt. Việt Nam Cộng Hoà mặc dù là một xă hội chưa hoàn bị nhưng đă
h́nh thành được mọi cơ cấu của một xă hội văn minh, công b́nh và dân chủ.
Người Việt sống tại Miền Bắc đói khổ, đă phải hy sinh mọi thứ cho nhu cầu
chiến tranh theo sự tuyên truyền của cộng sản nên có thể nói hầu hết đều
không biết ǵ về Việt Nam Cộng Hoà.
Việt Nam Cộng Ḥa không
phải là Ngô Đ́nh Diệm, Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ.... mà là xă hội
Miền Nam Việt Nam xây dựng trên căn bản giáo dục. Đó là những cô bé, cậu
bé đến trường mỗi buổi sáng, mặc đồng phục với nét mặt tinh anh trong sáng
của tuổi thơ. Đó là những cô nữ sinh áo trắng dễ thương và ngoan ngoăn,
thuần hậu trong gia đ́nh. Đó là những thầy, cô giáo sống và hănh diện với
thiên chức của một bậc thầy và được mọi người trong xă hội kính trọng.
Trước 1975 Việt Nam Cộng Hoà đă đào tạo nhiều chuyên viên với tiêu chuẩn
quốc tế, văn bằng của VNCH được chính phủ Hoa Kỳ, Pháp và nhiều quốc gia
khác công nhận tương đương hoặc gần tương đương. Nghề thầy do đó không
phải là một thứ... “chuột chạy cùng đường mới vào sư phạm” như ngày
nay. Nhưng trong kư ức của tuổi trẻ miền Nam Việt Nam th́ Việt Nam Cộng
Hoà là những con đường ngợp bóng lá me, các nam sinh đi theo nữ sinh mỗi
khi tan học nhưng không dám có một cử chỉ sàm sỡ, một lời nói vô lễ. Phải
nhắc đến điều này v́ những kỷ niệm đẹp của thời thiếu niên thường ghi sâu
trong kư ức người ta suốt đời:
Lời ru nào níu được
Lúc
những cánh me xanh
Bay
mềm con lộ nhớ
Em sau khung cửa đạn
soi
Sách
ngăn tầm mắt đời ngoài lộ cao
Khi
không ḷng bỗng dạt dào
Sông
tôi cạn nước nguồn nào bỗng đi
(Bài cho
người trong vườn dược thảo, thơ Du Tử Lê)
Cuộc chiến càng thảm khốc
th́ lại có biết bao thanh niên theo tiếng gọi của núi sông lên đường nhập
ngũ để bảo vệ một hậu phương b́nh yên trong đó có cha, có mẹ, có anh, có
em, có cái gia đ́nh nhỏ bé của ḿnh. Đó là lư tưởng. Đó là những chàng
trai anh hùng của thế hệ. Hàng trăm ngàn bài hát, bài thơ đă được viết ra
trong giai đoạn này và cho đến nay vẫn c̣n là nguồn cảm hứng bất tận cho
toàn nước Việt Nam thống nhất. Nó chính là “nhạc vàng” của văn hoá Việt:
Anh
rót cho khéo nhé
Kẻo
trúng nhằm nhà tôi
Nhà
tôi ở cuối thôn Đoài
Có giàn thiên lư có người tôi thương.
(thơ Yên Thao)
Hay
Năm năm rồi đi biệt
Đường
xưa chưa lối về
Thương
người em năm cũ
Thương goá phụ bên song
(thơ Phạm Văn B́nh)
H́nh ảnh của những tân
sinh viên sĩ quan trong quân phục đại lễ ngày tốt nghiệp ở Đà Lạt, ở Nha
Trang, ở Thủ Đức là những h́nh anh tinh anh của dân tộc Việt, không phải
là h́nh ảnh của “nợ máu với nhân dân” sau ngày 1975 đâu. Họ đă chọn binh
nghiệp để bảo vệ từng tấc đất của quê hương đang bị dày xéo v́ bom đạn gây
ra bởi bọn lănh tụ cộng sản vô thần. Bây giờ sau 36 năm nh́n lại, nh́n thế
hệ thanh niên tan ră mệt mỏi, tương lai không lối thoát của Việt Nam thời
cộng sản mà thương cho họ không biết là bao nhiêu. Thương tuổi thơ của
những người không lư tưởng, chỉ nắm “cái đuôi của đảng cộng sản Việt
Nam” mà nh́n ra thế giới bên ngoài và trở thành một thế hệ “vô cảm”
đến rợn người. Đời sống chỉ c̣n là sự tranh đua để đạt được điạ vị trong
đảng v́ quyền đi với tiền. Bằng được mua bằng tiền chứ không cần học để có
kiến thức. Trong một quốc gia nghèo đói vào hàng nhất thế giới nhưng có
hàng nửa triệu “tiến sĩ ma” làm tṛ cười cho thế giới.
Xă hội Việt Nam Cộng Hoà
trước 1975 không phải là hoàn toàn trong sạch, không có bóng dáng của tham
nhũng nhưng tham nhũng không phải là một chính sách để cai trị nước
như đảng cộng sản Việt Nam ngày nay. Người dân Miền Nam sống hiền hoà
trong tôn ti trật tự, trong đời sống hàng ngày, họ không phải đối đầu với
cảnh sát, công an. Không phải bất cứ khi nào có việc liên hệ với chính
quyền th́ phải trả tiền cho công an từ xă, huyện, tỉnh đến trung ương. Khi
vào bệnh viện, không có việc đút lót tiền th́ mới có được giường nằm. Trẻ
con học giỏi th́ được xếp hạng cao, được cho đi du học dù là con nhà
nghèo. Sĩ quan đánh trận oai hùng, gan dạ th́ được thăng thưởng. Nhà cháy
th́ được cứu hỏa chữa cháy chứ không phải trả tiền mới được chữa cháy.
Về chính trị, Việt Nam
Cộng Hoà là một nước dân chủ tự do thực sự mặc dù cũng có những khuyết
điểm. Trước 1975 tại Miền Nam Việt Nam, chính phủ công nhận đối lập, cho
biểu t́nh chống đối tự do nên từ những năm 1965 đă có nhiều cuộc biểu t́nh
chống Mỹ, chống Thiệu Kỳ, chống tham nhũng thoải mái của sinh viên học
sinh, của nhân dân. Có những ông giáo sư đại học nhận ḿnh là thành phần
thứ ba, theo chủ thuyết xă hội chứ không phải là chủ thuyết Mác Lê công
khai ra báo, viết sách, viết luận án đại học lên án chính phủ, lên án
chiến tranh, nhưng lại ve văn cộng sản v́ lư luận ấu trĩ rằng chính phủ
Miền Nam bị Mỹ giựt dây, muốn chấm dứt chiến tranh th́ phải nói chuyện với
Hà Nội. Kinh tế thương mại tự do không bị chính phủ kiềm chế, về an ninh
xă hội người dân được luật pháp bảo vệ, cảnh sát công an ức hiếp nhân dân
bị truy tố ra trước pháp luật ngay.
Xă hội Miền Nam tự do tạo môi trường để tinh anh phát tiết trên mọi phương
diện. Ngày nay, sau 36 năm nh́n lại, đảng cộng sản Việt Nam vẫn không biết
rằng khi giam hăm, đầy đọa hàng triệu người sống ở Miền Nam có liên hệ với
chính quyền đem nhốt vào ngục tù, họ đă hủy diệt đi hầu hết những nhân tài
về mọi mặt của đất nước, những trí thức khoa bảng mà có thể vài trăm năm
sau, Việt Nam chưa thể có lại. Miền Nam Việt Nam không chỉ “sản xuất”có
hai “thiên tài” là Trịnh Công Sơn và Bùi Giáng đâu. Nhưng Việt cộng chỉ
“chấp nhận’ có hai người này v́ một anh th́ trốn lính, sống hèn mọn trong
sự che chở bao dung của chính phủ Miền Nam tôn trọng nghệ sĩ, c̣n người
kia th́ mang bệnh tâm thần. Cứ đếm lại số sách đă được xuất bản tại Miền
Nam trong 20 năm từ 1954 đến 1975, từ khoa học đến chính trị, từ truyện
ngắn, truyện dài, thơ văn đến âm nhạc rồi so sánh với 60 năm cộng sản CAI
TRỊ Việt Nam th́ sẽ hiểu.
Do đó, so với xă hội Việt Nam dưới thời Việt gian cộng sản th́ xă hội Việt
Nam Cộng Hoà là thiên đường, là con đường mà Việt Nam cần nhiều thập niên
mới “back to the future” được. Những người Việt Nam sống tại Miền Nam
trước 1975, biết rơ điều này. Lá cờ vàng và danh hiệu Việt Nam Cộng Hoà v́
sao vẫn được họ sùng kính dù Việt Nam Cộng Hoà đă mất đi phần đất cuối
cùng đă 36 năm.
*
V́ không được sống, không
được trưởng thành, không được hoạt động chính trị, văn hoá hay sống đời
quân ngũ của xă hội Miền Nam nên không có ǵ ngạc nhiên khi những người
trí thức Cộng Sản thù ghét bọn cầm quyền cộng sản v́ đă hất cẳng họ, đă
đẩy họ ra khỏi nước, rồi v́ hậm hực nên suốt ngày ngồi viết những điều
phản đối bọn cầm quyền cộng sản nhưng vẫn vinh danh bác Hồ và “kẻ cả” xem
cộng đồng Người Việt hải ngoại là những kẻ bại trận, lá cờ vàng là vô
nghĩa nên không muốn đoàn kết để lật đổ chế độ độc tài cộng sản mà họ là
một thành phần cốt cán trước đây. Sống nơi xứ sở tự do này, chúng ta nên
tôn trọng họ. Thái độ không muốn đứng chung trong hàng ngũ với Người Việt
quốc gia cũng là một điều dễ hiểu: bối cảnh lịch sử do đảng cộng sản Việt
Nam từ 60 năm qua đă chia dân tộc và đất nước Việt Nam ra thành nhiều
khối: trí thức, công nhân, cộng sản, quốc gia, vv...vv... Điều khó hiểu là
những người cán bộ đảng trung kiên bị thất sủng như ông Nguyễn Minh Cần,
ông Bùi Tín, ông Vũ Thư Hiên thường viết bài dạy Người Việt quốc gia,
những công dân của Việt Nam Cộng Hoà chống cộng trong khi họ nh́n thấy
trước mắt, cái đảng tạo ra họ, cho họ một vị thế, một tên tuổi, chính cái
đảng đó đang làm tan ră đất nước và con người Việt Nam. Cái đảng bất nhân
đó đang chia 85 triệu Người Việt ra làm hai khối: đại đa số quần chúng
b́nh dân, không có phương tiện về an sinh xă hội, không có giáo dục, sống
đời nô lệ phục vụ cho một thiểu số cán bộ tham ô mà ngôn ngữ Việt cộng gọi
là “quan tham”. Cái đảng bất nhân đó đang đưa đất nước đến cái họa diệt
vong trong tay Tàu Cộng.
Sau 1975, Người Việt Quốc Gia, những công dân
của Việt Nam Cộng Hoà v́ thất thế nên chúng gọi là “ngụy”, đày ải
quân dân cán chính trong rừng già để chết dần chết ṃn, gia đ́nh ly tán,
con cái thất học, nên bằng mọi cách Người Việt Quốc Gia phải ra đi và bằng
ư chí cương cường quật khởi cuả dân tộc Việt Nam, khối Người Việt Tự Do,
những công dân cuả Việt Nam Cộng Hoà đă chọn thế giới làm lănh thổ, phát
triển tài lực và trí tuệ, ngăn chận được sự tuyên truyền và bành trướng
của bọn Việt gian cộng sản khắp nơi. Có mà nằm mơ, người ta cũng không thể
nghĩ rằng những công dân Việt Nam Cộng Ḥa trong điều kiện sinh sống dù
lưu vong, dù trong lao tù cộng sản đă giữ vững được ư chí chống cộâng đến
thế. Thế hệ thứ hai của cộng đồng Người Việt tị nạn cộng sản, của những
công dân của Việt Nam Cộng Ḥa vẫn giữ được nguyên vẹn đạo đức và luân lư
của Việt Nam. Trong mọi gia đ́nh, những đứa trẻ không nói rành tiếng Việt
hay nói tiếng Việt với giọng ngọng nghịu của người bản xứ nhưng đều là
những đưá trẻ ngoan ngoăn v́ chúng biết rằng cha mẹ chúng phải lưu vong,
phải hy sinh nhiều để chúng được lớn lên ở một đất nước tự do, có cơ hội
để phát triển trí tuệ, những điều chúng sẽ không có được nếu sống dưới một
chế độ cộng sản, như Việt Nam cộng sản ngày nay, như Cuba, như Bắc Hàn,
hay ngay cả Trung cộng...
Nhưng những người như ông Nguyễn Minh Cần, ông
Bùi Tín đâu phải là ngụy. Các ông này là những “trí thức cộng sản”
lớn lên trong ḷng chế độ. Đáng lẽ các ông đừng hèn, hăy ở lại Việt Nam,
hăy kêu gọi nổi dậy, hăy dẫn dắt toàn dân chống lại cái đảng cướp đă tạo
ra các ông, hăy cho toàn dân biết ‘chúng” đă đi sai... đường cách mạng.
“Con đường Bác đi” cuả các ông không lẽ lại là con đường... bi đát,
đưa hàng trăm ngàn gái Việt ra hải ngoại lấy chồng Đại Hàn, Đài Loan, làm
măi dâm mới có cơm ăn? “Con đường Bác đi” không lẽ lại là con đường
dâng nước Việt cho Tàu? Các ông hăy can đăm đứng dưới ngọn cờ do các ông
lựa chọn miễn là các ông bảo vệ được dân, được đất nước khỏi rơi vào tay
giặc là được. Hăy hành động như các chiến sĩ của Quân Lực Việt Nam Cộng
Hoà đă làm trước khi bị tước súng v́ một thế cờ chính trị thế giới: họ đă
đứng lên, đă anh dũng hy sinh, đă chống lại áp bức của chính quyền để bảo
vệ dân, bảo vệ từng tấc đất Miền Nam để rồi đảng các ông đă lừa gạt dân
Miền Bắc, đưa họ vào Nam, đem sinh mạng làm bia đỡ đạn để “giải phóng” một
Miền Nam trù phú, một xă hội tôn ti trật tự, đạo đức văn hoá, luân lư cần
được bảo tồn.
Mới đây có một bài viết của một người thuộïc
thế hệ trẻ có tựa đề “Hăy để cho Việt
Nam Cộng Ḥa lùi vào dĩ văng một cách tự nhiên”
do diễn
đàn danchimviẹt.com
phổ biến với lời toà soạn như sau:
(Trích)
LTS: Trong công cuộc
đấu tranh dân chủ hóa VN hôm nay, t́m hiểu tư duy của lớp người trẻ không
tham dự vào cuộc chiến quốc-cộng trước kia - mà sẽ là chủ lực cách mạng
nay mai - là một điều cần thiết. ĐCV chọn đăng bài viết của tác giả Tiên
Sa trên mạng xă hội facebook cũng nằm trong tinh thần đó. Mời bạn đọc cùng
suy tư và chia sẻ. (hết trích)
Nội dung bài viết của người bạn trẻ này cũng
như nội dung bài viết của ông cán bộ già thất sủng Nguyễn Minh Cần giống
nhau ở chỗ: cuộc cách mạng lật đổ bạo quyền cộng sản chưa xảy ra nhưng họ
đă sợ lá cờ vàng và chế độ Việt Nam cộng hoà được tái lập ở Việt Nam...
sau 36 năm bỏ chạy. Đào Nương tôi không tin đây là bài viết của một
người viết trẻ ở hải ngoại. Thật ra, tháng 4, 1975, Người Việt Miền Nam đă
quá mệt mỏi với một cuộc chiến không lối thoát giữa hai ư thức hệ tự do và
cộng sản. Cái thành tŕ bảo vệ thế giới tự do đă không c̣n đứng vững sau
khi tổng thống Hoa Kỳ Nixon qua gặp Mao Trạch Đông va øChu Ân Lai. Giữa
một bên chiến đấu với viện trợ có điều kiện và một bên được viện trợ vô
điều kiện của khối cộng sản, sự chiến thắng khó ḷng ở về phía VNCH. Khi
buông súng năm 1975, Người Việt Miền Nam đă muốn “Hăy để cho Việt Nam
Cộng Ḥa lùi vào dĩ văng một cách tự nhiên” để hai miền cùng nhau xây
nước và dựng nước chứ. Nhưng việc ǵ đă xăy ra sau đó, chắc Ban Biên Tập
của Đàn Chim Việt, nơi phát tán những bài viết của ông Nguyễn Minh Cần và
“người bạn trẻ” Tiên Sa chắc đă biết rơ hơn ai hết: hàng triệu quân dân
cán chính Miền Nam bị đầy vào ḷ “cải tạo”, gia đ́nh họ bị đẩy đi vùng
kinh tế mới, cướp nhà, cướp cuả, con cái họ không được đến trường. Cho đến
ngày nay, những người sinh sống tại Miền Nam vẫn c̣n là những công dân
hạng hai trên đất nước ḿnh. V́ nghĩ rằng “Hăy để cho Việt Nam Cộng Ḥa
lùi vào dĩ văng một cách tự nhiên”nên hàng triệu người Miền Nam đă
buông súng, xếp hàng đi tù cải tạo v́ nghĩ rằng một giai đoạn chiến tranh
tương tàn đă đi qua, đi tŕnh diện một tháng rồi về sống đời công dân của
một quốc gia độc lập và thống nhất. Chuyện ǵ đă xăy ra cho họ, cho
những người sinh sống tại Miền
Nam sau 1975?
Không lẽ ngày nay, trong
công cuộc cứu nước, khi không c̣n ở vị thế cầm quyền th́ những công dân
của Việt Nam Cộng Hoà không thể là một tiếng nói đối lập với cái chính
quyền vô nhân đang cai trị đất nước Việt Nam hay sao? Chúng ta sẽ đấu
tranh để những người dân của đất nước Việt Nam dân chủ và tự do có quyền
lựa chọn cho họ một đảng phái cầm quyền, họ sẽ biểu quyết về một lá cờ
tượng trưng cho đất nước. Đảng cộng sản Việt Nam hiện nay có 3 triệu đảng
viên hầu hết là bọn thất học, tham ô. Cứ nh́n vào xă hội Việt Nam ngày nay
th́ thấy rơ. Cộng đồng Người Việt tị nạn cộng sản ở nước ngoài có 3 triệu
người nhưng đồng thời họ cũng là công dân của những quốc gia tự do và dân
chủ. Việc họ phải sống lưu vong ở hải ngoại không phải là một việc trốn
chạy hèn nhát mà là hậu quả tất nhiên cuả một cuộc chiến tương tàn có kẻ
thua, người thắng. Khi họ tập hợp để nói lên tiếng nói của Người Việt
không chấp nhận chế độ cộng sản, một tiếng nói đối lập là một việc làm cần
thiết khi Người Việt không thể làm được điều này ở quê hương. Tiếng nói
đối lập này và lá cờ vàng trong giai đoạn này chắc hẳn là cần thiết cho
công cuộc đấu tranh hơn là tiếng nói “lèm bèm” của những ông đảng viên
thất sủng “chạy trốn” ra nước ngoài chứ?
Hy vọng bài viết này sẽ giải thích được phần
nào tại sao Người Việt không cộng sản không thể “Để cho Việt
Nam Cộng Ḥa lùi vào dĩ văng một cách
tự nhiên”được.
V́ đó là tương lai của đất nước Việt Nam. Đừng bàn căi trên những trang
giấy hay trên những trang mạng điện tử. Thực tế chứng minh cho hành động.
Trong 60 năm, đảng cộng sản Việt Nam đă tàn phá đất nước và con người Việt
Nam đến tận cùng đáy vực, khi các ông “trí thức cộng sản” đủ hết hèn để la
làng (nhưng cũng phải núp đàng sau cái xác c̣n thở của “đại tướng”) về cái
hoạ mất nước mà cũng chỉ như tiếng rên trong lăng Ba Đ́nh cuả cái xác thối
rữa chưa chôn th́ chúng ta có cần bàn căi thêm về cờ vàng hay cờ đỏ không?
Ngược lại, chỉ trong 36 năm, cộng đồng Người Việt tị nạn cộng sản đă “bành
trướng” điạ bàn hoạt động khắp năm châu, những khu phố Việt Nam sầm uất,
vững mạnh hơn các ChinaTown của người Tàu, mỗi năm cộng đồng Người Việt
gửi về nuôi thân nhân hàng chục tỹ đô la. “Chạy trốn, thua trận” mà làm
nên ... nghiệp lớn như vậy trong khi bọn cộng sản Việt Nam th́ co cụm lại
trong các toà sứ quán, ra đường th́ mắt la, mày lét sợ người dân bắt gặp.
Lănh tụ ngoại giao như tên Nguyễn Xuân Việt ở Jordanie th́ hành xử như bọn
đầu gấu, du đăng khiến thế giới phải bàng hoàng và người nữ công nhân 20
tuổi bị xúc phạm đă được Hoa Kỳ cho nhập cảnh v́ lư do chính trị th́ đủ
hiểu.
Dĩ nhiên, ở đâu, xă hội
nào th́ cũng gồm đủ con gà, con công, con phụng... đừng nh́n vào đàn gà
của cộng đồng Việt Nam hải ngoại rồi kết luận tất cả chỉ là một đàn gà mà
lầm to. Nhưng có một điều có thể coi như là chân lư “không thay đổi” dù
bên này hay bên kia bờ Thái B́nh Dương: đảng viên cộng sản th́ anh nào
cũng hèn, cứ phải dựa vào nhau để sống c̣n, để được làm “quan tham” bóc
lột dân lành. Chúng đoàn kết theo đúng tôn chỉ “tranh đấu đến cùng với
kẻ thù, chỉ hoà giăi với nội bộ”. Trong khi nếu v́ tương lai dân tộc
th́ phải t́m cách liên kết mọi người với nhau chứ. Ra đến hải ngoại vẫn
c̣n sợ lá cờ vàng nhưng tiền bạc của cờ vàng th́ đưa lên mặt mà hít hà.
Khinh bọn “thất trận, giặc ngụy” bỏ chạy, nhưng lại sợ chúng nó trở
thành một thế chính trị đối lập trở về nhưng vẫn ra chính sách ve văn Việt
kiều. Chơi với cái đầu “ngụy” th́ không dám chơi chỉ muốn chơi với các
“khúc ruột thừa” của họ?
Việt Nam Cộng Hoà phải
sống măi trong ḷng người Việt không cộng sản là v́ thế! V́ không muốn
nhận sự nhục nhă là công dân của một nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà, muốn
bảo vệ ngư dân cũng phải xin phép “thằng” Tàu cộng!
Chúng ta hăy hành
động. Tự cứu ḿnh và cứu những người khác nữa. V́ tương lai, xin tất cả
hăy t́m cách liên kết với nhau trong t́nh dân tộc.
Đào Nương
|