Đập tan thái độ bất nhân của Facebooker Phạm Trọng một kẻ cuồng Trump!

 

Đoàn Xuân Thu

 

 

Trong những ngày gần đây, trên mạng xă hội xuất hiện một lập luận quen thuộc: “Ai muốn giúp người bất hợp pháp th́ cứ cho họ dựng lều trước sân nhà ḿnh, thậm chí cho vào nhà ở chung. Ai làm được th́ hăy chống Trump.”

 

Lập luận ấy nghe qua có vẻ “thực tế”, nhưng xét kỹ lại, nó bộc lộ một thứ tâm lư khước từ trách nhiệm xă hội và phủ nhận phẩm giá con người.

 

Đứng trên giáo huấn của Pope Francis và Pope Leo XIV, chúng ta có đủ nền tảng luân lư để phản biện thái độ bất nhân ấy.

 

1. Đánh tráo vấn đề: Từ chính sách công thành chuyện cá nhân

 

Lập luận “hăy cho họ vào nhà bạn” là một cách đánh tráo vấn đề. Vấn đề di dân không phải là chuyện cá nhân của một gia đ́nh, mà là chính sách công của một quốc gia pháp trị.

 

Không ai chủ trương mở toang cửa biên giới vô điều kiện. Điều được nêu ra là cách hành xử với con người cụ thể: có tôn trọng phẩm giá của họ hay không?

 

Đức Thánh Cha Francis nhiều lần nhấn mạnh: một quốc gia có quyền bảo vệ biên giới, nhưng không có quyền chà đạp nhân phẩm. Luật pháp là cần thiết, nhưng luật pháp không thể là cái cớ để hợp thức hóa sự tàn nhẫn. Khi người ta hô hào “không thích th́ đem họ về nhà mà nuôi”, họ đă cố t́nh biến một vấn đề đạo đức – chính trị thành một tṛ thách đố cảm tính, nhằm né tránh câu hỏi cốt lơi: Nhà nước của Donald J. Trump có đang đối xử nhân đạo hay không?

 

2. Phẩm giá con người không tùy thuộc giấy tờ.

 

Giáo huấn xă hội Công giáo từ lâu khẳng định: phẩm giá con người đến từ việc họ là h́nh ảnh của Thiên Chúa, chứ không đến từ hộ chiếu hay visa.

 

1. Đức Thánh Cha Francis từng cảnh báo về “nền văn hóa loại trừ” – nơi con người bị đánh giá theo lợi ích kinh tế hay t́nh trạng pháp lư.

 

Người di dân không giấy tờ có thể vi phạm luật di trú; điều đó thuộc phạm vi pháp lư. Nhưng họ không v́ thế mà mất quyền được đối xử như con người. Bắt giữ họ trong điều kiện vô nhân đạo, chia cắt gia đ́nh, hay sử dụng ngôn từ miệt thị để kích động quần chúng – đó không c̣n là thi hành luật pháp, mà là làm tổn thương nền tảng đạo đức của xă hội.

 

2. Đức Thánh Cha Leo XIV, trong những phát biểu đầu triều đại, nhắc lại rằng bảo vệ sự sống không chỉ là phản đối phá thai, mà c̣n là bảo vệ người yếu thế, bao gồm người di dân. Nếu một xă hội tự nhận là “pro-life” mà lại dửng dưng trước cảnh trẻ em bị giam giữ sau hàng rào thép gai, th́ khẩu hiệu ấy trở nên trống rỗng.

 

3. Người Việt tị nạn: Kư ức không nên bị phản bội

 

Facebooker Phạm Trọng viện dẫn: “Người Việt khi xưa cũng bất hợp pháp nhưng là tị nạn cộng sản nên được giúp.” Lập luận này vô t́nh xác nhận một điều: luật pháp không phải là tiêu chuẩn duy nhất; yếu tố nhân đạo và hoàn cảnh lịch sử đă khiến cộng đồng quốc tế mở cửa.

 

Sau biến cố 1975, hàng trăm ngh́n người Việt vượt biển không có giấy tờ hợp lệ. Họ đến các trại tị nạn ở Đông Nam Á trong t́nh trạng “bất hợp pháp” theo nghĩa kỹ thuật. Nhưng nhờ Công ước Tị nạn 1951 và ḷng nhân đạo quốc tế, họ được cứu xét và tái định cư.

 

Nếu ngày ấy các nước nói: “Ai muốn giúp th́ đem người Việt về nhà mà nuôi”, th́ liệu cộng đồng hải ngoại hôm nay có tồn tại? Chính v́ từng là người được cưu mang, chúng ta càng phải cẩn trọng khi dùng lời lẽ khinh miệt người đến sau.

 

4. Pháp trị không đồng nghĩa với vô cảm.

 

Những người ủng hộ chính sách cứng rắn tàn nhẫn mị dân để kiếm phiếu của Donald J. Trump thường nhân danh “thượng tôn pháp luật”. Nhưng pháp trị không đồng nghĩa với vô cảm. Trong truyền thống Kitô giáo, luật phải phục vụ con người, chứ không phải con người phục vụ luật.

 

Đức Thánh Cha Francis từng cảnh báo rằng việc trục xuất hàng loạt, không phân biệt hoàn cảnh, có thể dẫn đến “hậu quả đau thương không cần thiết”. Ngài không phủ nhận quyền của quốc gia, nhưng yêu cầu các nhà lănh đạo phải cân nhắc ḷng thương xót. Ḷng thương xót không hủy bỏ công lư; nó làm cho công lư trở nên nhân bản.

 

5. Ngôn từ kích động và văn hóa sợ hăi.

 

Câu nói “cho họ dựng lều trước sân nhà bạn” không chỉ là một lập luận sai, mà c̣n là một cách gieo rắc sợ hăi. Nó giả định rằng mọi người di dân không giấy tờ đều nguy hiểm, “không rơ nguồn gốc”, và đe dọa an ninh gia đ́nh. Sự khái quát hóa này nuôi dưỡng định kiến tập thể.

 

Các Đức Thánh Cha nhiều lần cảnh báo về “chủ nghĩa dân túy sợ hăi” – nơi người ta xây dựng bản sắc bằng cách loại trừ kẻ khác. Khi chính trị dựa trên nỗi sợ, xă hội dễ dàng chấp nhận những biện pháp khắc nghiệt mà trước đó họ từng xem là không thể chấp nhận.

 

6. Trách nhiệm tập thể, không phải hành động đơn lẻ.

 

Giúp người di dân không phải là chuyện một cá nhân mở cửa nhà ḿnh, mà là xây dựng chính sách hợp lư: xét duyệt hồ sơ minh bạch, bảo đảm an ninh, nhưng vẫn bảo vệ gia đ́nh và trẻ em. Đó là trách nhiệm của nhà nước, của hệ thống pháp lư và của cộng đồng.

 

Lập luận của Facebooker

 

Phạm Trọng thực chất muốn triệt tiêu thảo luận bằng cách đẩy vấn đề về cấp độ cá nhân. Nhưng một xă hội văn minh phải thảo luận chính sách dựa trên dữ kiện và nguyên tắc đạo đức, chứ không dựa trên lời thách thức mỉa mai.

 

7. Cuồng tín chính trị và sự đánh mất lương tri.

 

Khi một cá nhân đặt ḷng trung thành với một chính trị gia cao hơn các giá trị phổ quát về nhân phẩm, họ đă bước vào trạng thái cuồng tín. Trong trường hợp này là sự bảo vệ vô điều kiện đối với Donald J. Trump, bất chấp những chỉ trích luân lư từ lănh đạo tôn giáo toàn cầu.

 

Giáo hội không đứng về đảng phái; Giáo hội đứng về phía con người. Phê phán chính sách không phải là chống nước Mỹ; đó là thực hành quyền công dân và bổn phận lương tâm.

 

 

Kết luận:

 

Thái độ “không thích th́ đem họ về nhà mà nuôi” nghe có vẻ mạnh mẽ, nhưng thực chất là sự né tránh trách nhiệm đạo đức. Dựa trên lời dạy của Đức Thánh Cha Francis và Đức Thánh Cha Leo XIV, chúng ta có thể khẳng định: bảo vệ biên giới là quyền của quốc gia, nhưng bảo vệ phẩm giá con người là bổn phận của lương tri.

 

Người từng được thế giới cưu mang không nên trở thành người đóng cửa trước nỗi khổ của kẻ khác. Và một xă hội văn minh không thể xây dựng trên sự sỉ nhục hay sợ hăi, mà phải trên nền tảng công lư thấm đẫm ḷng nhân ái.

 

Facebooker Phạm Trọng ủng hộ hành vi bất nhân của Donald J. Trump mà c̣n lớn họng ư? Thiệt là nhục! What a shame!

 

 

Đoàn Xuân Thu

Melbourne.

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính