Khi tiếng Việt bị biến thành cháo loăng

 

Đoàn Xuân Thu

 

 

“Hơi bị ngon,” cách nói của kẻ khen mà đánh đu ngữ pháp. (H́nh minh họa:

 

Tiếng Việt xưa nay vốn giàu đẹp, phong phú như một khu vườn trăm hoa đua nở. Có những chữ lấp lánh như ngọc, có những thành ngữ sâu sắc như triết lư sống. Từ ca dao tục ngữ cho đến văn chương bác học, tiếng Việt từng đủ sức mô tả sự uy nghi của sông núi, vẻ thanh lịch của người Tràng An, hay nét mộc mạc của hoa nhài đầu ngơ.

 

Ấy vậy mà từ khi rơi vào tay tập đoàn cai trị cộng sản, vốn từ ngữ ấy bị mổ xẻ, băm nát, chế biến dở tệ như mâm cơm tập thể của hợp tác xă. Ngôn ngữ biến thành cháo loăng, “sính chữ kêu, lười tư duy”. Người dân th́ học nói theo báo đài tuyên truyền, c̣n bọn văn nô, bồi bút th́ tha hồ bịa đặt, xào nấu chữ nghĩa để ca tụng cái hũ mắm thối thành sơn hào hải vị.

 

1- “Hoành tráng” – đặc sản của dân hang Pắc Bó:

 

Ngày xưa, muốn khen bữa tiệc, người ta dùng “linh đ́nh, thịnh soạn.” Nói đến cung điện th́ “nguy nga, tráng lệ.” Áo quần th́ “sang trọng, lộng lẫy.” Tiếng Việt phong phú như thế, nhưng nay tất cả bị nấu chảy thành một chữ “hoành tráng”: Bữa tiệc hoành tráng; Biệt thự hoành tráng; Đám cưới hoành tráng. Thậm chí... cái nhà vệ sinh công cộng cũng “hoành tráng” tuốt! Nguồn gốc chữ này vốn là từ Hán, nghĩa là “bề thế.” Nó chẳng hề có trong từ điển tiếng Việt cổ điển. Những người tự xưng là “người ngàn năm văn vật” nào có văn vật, chỉ có dịch vật, xài bừa băi đến mức hễ cái ǵ to xác, ḷe loẹt cũng được tôn vinh là “hoành tráng.” Người Tràng An xưa thanh lịch, ví hoa nhài trắng muốt, hương thơm thoang thoảng mà bền lâu. C̣n “người Tràng An” thời nay chỉ biết gào “hoành tráng” như tiếng chó tru sủa trăng.

 

2- “Giọng ca đẹp” – tṛ lai căng mù chữ bắt chước Mỹ:

 

Các giám khảo gameshow ngày nay thi nhau khen thí sinh: “Giọng ca đẹp quá!” Giọng hát chỉ có thể truyền cảm, du dương, trong trẻo, trầm ấm, có ai nh́n thấy đâu mà đẹp? Người Mỹ nói “beautiful voice” với nghĩa bóng. Nhưng đám dốt nát bắt chước Mỹ bê nguyên cái chữ “đẹp” về, tưởng thế là sang. Trong khi người Việt xưa vốn có bao nhiêu cách ví von: “Giọng ngọt như mía lùi,” “Giọng trong veo như suối đầu nguồn,” “Giọng oanh vàng véo von.” Người Tràng An xưa biết phân biệt mười mấy cung bậc cái đẹp. C̣n dân bây giờ cầm nguyên cái chổi “đẹp” quét sạch vốn từ cả ngàn năm.

 

3- “Tặc hóa” – bệnh dịch văn nô bồi bút:

 

Hễ có ǵ xấu là dán chữ “tặc” vào: Cát tặc, lâm tặc, đinh tặc, cáp tặc, chó tặc. Một thứ tṛ đùa vô văn hóa. “Tặc” vốn chỉ kẻ cướp, quân giặc. Thế mà nay, bọn bồi bút bôi ra như mắm nêm, khiến người nghe phát ngấy. Nếu cứ đà này, chắc sớm muộn ǵ ta cũng nghe: “Wifi tặc” (xài ké mạng). “Phở tặc” (ăn phở mà quỵt tiền). “T́nh tặc” (cướp người yêu). Ngôn ngữ bị biến thành tṛ hề, c̣n trí tuệ th́ teo tóp. Người Tràng An xưa vốn biết gọi tên cho đúng bản chất: kẻ gian là “trộm,” kẻ dữ là “cướp.” Chế thêm “tặc” cho oai, chẳng khác nào con ếch cố phồng bụng để thành con ḅ.

 

4- “Hơi bị ngon” – kiểu ngược đời của kẻ rỗng óc:

 

Giới trẻ ngày nay chuộng câu “hơi bị ngon.” Nghe th́ tưởng mới mẻ, thực ra chỉ là tṛ ngu ngốc. “Hơi bị” vốn mang nghĩa xấu: hơi bị hư, hơi bị dở. Ghép với “ngon” th́ thành một thứ câu què quặt. Trong khi đó, người Việt xưa chỉ cần nói: “Ngon tuyệt,” “Món này rất ngon.” Ngắn gọn, sáng sủa, đầy đủ. Thế mà nay, khen món ăn ngon cũng phải đánh đu ngữ pháp. Đúng là cái thói thích làm màu, rốt cuộc chỉ để ḷi cái dốt.

 

5- Những thói sính chữ rởm đời:

 

Ngoài các thảm họa kể trên, xă hội c̣n đầy rẫy cách dùng chữ trật lất: “Động năo” – nói như thể b́nh thường người ta xài... năo chết. “Manh động” – một chữ Hán để thay cho “hung hăng,” dùng cho oai. “Trẻ em ḥa nhập” – nói như trước đó tụi nhỏ bị cách ly khỏi loài người. Những kiểu chữ nghĩa rởm này mọc lên như nấm, làm báo chí CS đỏ tràn ngập những bản sao chép vô hồn. Ngôn ngữ xuống cấp, trí tuệ xuống cấp theo. Và đó mới chính là bi kịch. Dân tộc nào đánh mất sự tinh tế trong ngôn ngữ, dân tộc đó tự đánh mất trí tuệ và bản sắc. Ngôn ngữ dĩ nhiên phải thay đổi theo thời đại, nhưng thay đổi không có nghĩa là phá hoại. Sáng tạo không đồng nghĩa với lười biếng. Đă đến lúc cần trả lại tiếng Việt cho đúng bản sắc: Khen bữa tiệc th́ nói “linh đ́nh.” Ngợi ca giọng hát th́ gọi “truyền cảm,” “du dương.” Chỉ mặt kẻ gian th́ gọi đúng là “trộm,” “cướp.” Ăn món ngon cứ thẳng thắn: “ngon tuyệt.” Không sửa, mai này tiếng Việt sẽ chỉ c̣n là thứ cháo loăng, trong đó mọi hương vị đều bị ḥa tan.

 

 

Đoàn Xuân Thu

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính