T́nh dục trong một khúc ca dao.

 

Đoàn Xuân Thu

 

 

“Trèo lên cây bưởi hái hoa

Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân

Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc

Em đă có chồng anh tiếc lắm thay!

Ba đồng một mớ trầu cay.

Sao anh không hỏi những ngày em c̣n không?

Bây giờ em đă có chồng.

Như chim vào lồng như cá cắn câu.

Cá cắn câu biết đâu mà gở.

Chim vào lồng biết thuở nào ra?”

 

Đọc thơ là cảm. Thơ là tránh giảng giải cắt nghĩa “dài ḍng”, bài thơ tự nói bằng h́nh ảnh chỉ qua “vài ḍng”.

 

Ca dao là thơ. Có những câu ca dao đă rất quen với mọi người - tưởng ḿnh đă hiểu - nhưng khi hưỡn đọc lại th́ cũng câu đó nhưng bây giờ tui lại hiểu rất khác ngày khi xưa ta bé ta ngu.

 

Xưa, tui nghĩ 3 câu đầu “Trèo lên cây bưởi hái hoa. Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân. Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc, chỉ vẻ đẹp của một người thiếu nữ”. Em đẹp như hoa bưởi; em đẹp như nụ tầm xuân.

 

C̣n cái vụ: “Tại sao là trèo lên cây bưởi mà không trèo lên cây ǵ khác tui chưa từng thắc mắc?”

 

Giờ th́ chiến trường trận mạc đă hằng quen, tui cho rằng hoa bưởi được con ong thụ phấn nở ra trái bưởi.

 

Ông thần thừ, người đầu tiên “sáng tác” khúc ca dao nầy vào “buổi tối” lúc con lợn ḷng rạo rực đ̣i phập phập so sánh em là hoa bưởi; ổng là con ong, ổng tính giúp em thụ phấn “Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân?” Nụ tầm xuân nở ra thời măn khai của một người con gái. Lấy chồng rồi, ṿng số một đầy đặn, thêm như hai trái bưởi; ṿng số ba nở ra xanh biếc, thân thể của nàng đẹp năo nùng chàng mới tiếc phải không?

 

Phải hiểu những câu ca dao nầy dưới cái quan điểm t́nh dục mới thấy hết cái hay của nó.

 

Cái hay đó ta t́m thấy trong thơ Hồ Xuân Hương. Dù thơ Hồ Xuân Hương suồng sả hơn, trần trụi hơn, ít bóng bẩy hơn, ít chất thơ hơn những câu ca dao nầy.

 

Rồi có một em Bắc Kỳ không chịu cách cắt nghĩa tầm ruồng giỡn chơi của tui. Em làm tui nhớ “Cô Bắc Kỳ Nho Nhỏ” thơ: Nguyễn Tất Nhiên được Phạm Duy phổ nhạc với ca từ như vầy:

 

Này cô em Bắc Kỳ nho nhỏ

Này cô em tóc demi garcon,

Chiều hôm nay xuống đường đón gió,

Cô có t́nh cờ: Nh́n thấy anh không?

 

Này cô em Bắc Kỳ nho nhỏ

Này cô em có nụ cười ngây thơ

Thành khi không quăng đường im gió,

Không gió lấy ǵ lang thang,

 

Cô có thương thầm anh không?

Đời chia muôn nhánh khổ nguy nan

Mà anh mang tội gốc chưa tan

Cửa chùa nào mà không rộng mở

 

Quỷ sứ nào chẳng muốn nương thân?

Rồi khi qua giáo đường kiếm Chúa,

Đội Thánh Giá xin làm chiên ngoan

Thấy có đứa đuôi dài đầu sừng,

 

Chúa cũng xót thương người lầm than...

Này cô em Bắc Kỳ nho nhỏ

Này cô em tóc demi garcon,

Đạp xe vô lối chờ anh ngó

 

Quên hết giận hờn,

Thù ghét đám đông...

Này cô em Bắc Kỳ nho nhỏ

Này cô em mắt trời bao dung,

 

Nh́n anh đi hăy nh́n cho rơ

Trước khi nh́n đám đông,

Trước khi vào đám đông...

Này cô em Bắc Kỳ nho nhỏ!

 

Em Bắc Kỳ nho nhỏ (của tui) cự tui; em nói tui đầu óc chuyên nghĩ bậy bạ, chuyên ăn tục nói phét không hè?

 

Tui trả lại em yêu khung trời đại học như vầy: “Con gái Bắc Kỳ nói tục kiểu Hồ Xuân Hương thiếu ǵ”

 

Chẳng hạn “Hôm qua em đi hái chè, Gặp thằng phải gió nó đè em ra. Em lạy mà nó chẳng tha. Nó đem đút cái mả cha nó vào. Quá đă!

 

Chắc em biết cái “mả cha nó” là cái ǵ của nó rồi phải không?

 

Rồi cũng có mấy cha, có chút chữ, nói câu hát ru của bà con ḿnh là lục bát, lục chén, thể tỉ, thế hứng ǵ đó.

 

Tui cho rằng nói vậy là tán láo. Tui cho rằng ca dao là do những người dân quê đặt ra. Dẫu là dân quê nhưng nhưng câu ca dao nầy rất hay nên nó mới tồn tại qua biết bao nhiêu đời người năm tháng.

 

Chính v́ tác giả là người dân b́nh thường đặt ra nên chỉ cần có vần, có điệu khi ru lên nghe du dương như nhạc theo nhịp vơng là được.

 

Xin dẫn chứng một câu coi chơi “Tía đánh em đánh quằn, đánh quại; đem em ra treo tại cột đ́nh. Đứt dây rớt xuống, thương ḿnh em vẫn thương!”

 

Thế nên gán vô miệng những nhà thơ chân quê đó làm thơ theo thể phú, thể hứng, thể tỉ ǵ đó là tán quá xa. Lư luận không thuyết phục.

 

Ông bà ḿnh, nhiều người khác nhau, đặt ra câu hát ru không cần biết lục bát ǵ ráo mà theo nhịp vơng ru cộng với lời thơ có vần có điệu vậy thôi hè.

 

Tui nhớ hồi học Văn Khoa Cần Thơ, có ông thầy dạy ca dao giảng luận, giảng như thế và tui cự tới bến. Th́ một em học cùng lớp, em đẹp như Điêu Thuyền, lên tiếng can gián một tay thất phu hơi ngu ngu như tui là: “Đừng chọc ổng! Ổng thù vặt, ổng kiếm chuyện là anh hay vắng mặt để đánh rớt anh đó!”

 

Tui căi lại em yêu khung trời đại học là: học Văn Khoa không bắt buộc phải có mặt như thời Trung học. Học “đại học” tức là “học đại” rồi mà.

 

Quả nhiên môn ca dao giảng luận, 2 tín chỉ, tui được 9/20. Tui rớt v́ điểm tối thiểu lả 10/20 đủ đậu hạng thứ. (Cho chú mầy thiếu chỉ một điểm cho chú mầy tức như bị ḅ đá chơi)

 

Dù bị chơi đau như vậy nhưng tui là một tay ngoan cố. Tui giữ rịt cái quan điểm về cái sự học của ḿnh. Tại sao ḿnh phải học? Và học để làm ǵ?

 

Xưa giờ tui học v́ ṭ ṃ; học v́ hiếu kỳ, muốn biết cái mới, nên học cho vui là chánh. Bằng cấp với tui chỉ là tờ giấy để lừa thiên hạ về khả năng của ḿnh để dễ kiếm cơm vậy thôi.

 

Bằng cấp không phải mục đích chánh của việc học. Học trong trường th́ có bằng cấp. C̣n học ngoài đời học suốt đời th́ ai cấp bằng cấp cho ḿnh?

 

Người công nhận tài năng của nhà văn là độc giả qua tác phẩm của ḿnh. Viết cho hay là ḿnh giỏi hè. Đơn giản quá phải không bà con?

 

Thế nên học thuật là tự do muốn hiểu sao là tuỳ theo từng cá nhân một. Tui không theo tâm lư bầy đàn: ai sao tui vậy.

 

Tui khoái nh́n khúc ca dao nầy dưới lăng kính dục tính. Và tui thấy t́nh dục nó sanh ra ta, nó theo ta từ thuở ấu thơ cho tới lúc ta ngỏm. Chính v́ vậy t́nh dục chi phối cách suy nghĩ của ta cũng đâu có ǵ là lạ phải không?

 

 

Đoàn Xuân Thu

Melbourne.

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính