Vượt biên?

 

Đoàn Xuân Thu

 

 

 

Người vượt biên! V́ tiền hay v́ tự do?

 

Tại sao người nghèo phải vượt biên bất hợp pháp?

 

Tại sao họ rời bỏ quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn?

 

Tại sao sau nửa thế kỷ, người Việt vẫn t́m đường ra đi?

 

V́ tiền — hay v́ tự do?

 

Đó không phải là câu hỏi đơn giản. Đó là một vết thương lịch sử.

 

I. Nam Mỹ: Lịch sử thuộc địa và cái bóng dài của quyền lực.

 

Muốn hiểu v́ sao người dân từ Nam Mỹ đổ về phương Bắc, vượt biên bất hợp pháp vào Hoa Kỳ qua biên giới phía nam phải nh́n lại mấy trăm năm trước. Khi Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha đặt chân đến lục địa này, họ không đến để xây dựng một xă hội dân chủ. Họ đến để khai thác vàng, bạc, đường mía, cao su — và sức người.

 

Hệ thống “encomienda” và những đồn điền khổng lồ đă tạo ra cấu trúc xă hội méo mó: thiểu số giàu có nắm quyền lực, đa số người bản địa và người lai sống bên lề. Khi các quốc gia độc lập vào thế kỷ 19, cái khung quyền lực ấy vẫn c̣n nguyên. Độc lập chính trị không đồng nghĩa với công bằng xă hội.

 

Bước sang thế kỷ 20, nhiều nước rơi vào ṿng xoáy đảo chính, quân phiệt, tham nhũng. Ở Chile, tướng Augusto Pinochet lên nắm quyền sau cuộc đảo chính 1973. Ở Argentina, chế độ quân sự 1976–1983 để lại hàng chục ngh́n người “mất tích”.

 

Trong bối cảnh Chiến tranh Lạnh, Hoa Kỳ can thiệp mạnh mẽ vào khu vực để ngăn làn sóng cộng sản. Có những quyết định chiến lược, nhưng cũng có những “bàn tay lông lá” chống lưng cho các chính quyền độc tài, miễn là họ đứng cùng phe.

 

Hệ quả là ǵ? Một nền chính trị yếu, xă hội phân hóa, kinh tế phụ thuộc xuất cảng nguyên liệu thô. Khi giá hàng hóa thế giới sụt giảm, cả quốc gia chao đảo. Lạm phát phi mă. Đồng tiền mất giá. Người dân không c̣n niềm tin vào tương lai.

 

Vậy họ ra đi v́ tiền?

 

Không chỉ v́ tiền.

 

Họ ra đi v́ không c̣n hy vọng.

 

II. Nghèo đói không chỉ là thiếu tiền.

 

Nghèo đói có hai tầng: vật chất và thể chế.

 

Một người có thể chịu nghèo nếu họ tin rằng ngày mai sẽ khá hơn. Nhưng nếu hệ thống chính trị bị thao túng, luật pháp không bảo vệ người yếu thế, tham nhũng ăn vào mọi ngơ ngách, th́ nghèo đói trở thành định mệnh.

 

Nhiều gia đ́nh ở Venezuela từng sống trong quốc gia giàu dầu mỏ nhất khu vực. Nhưng siêu lạm phát, quản lư sai lầm và khủng hoảng chính trị đă khiến hàng triệu người bỏ xứ. Họ đi bộ hàng ngh́n cây số qua rừng, qua biên giới. Không ai liều mạng v́ một giấc mơ xa xỉ. Người ta chỉ liều khi ở lại c̣n đáng sợ hơn ra đi.

 

III. Người Việt sau 50 năm: Câu hỏi chưa khép lại.

 

Nh́n lại Việt Nam sau năm 1975, khi Việt Nam Cộng Ḥa sụp đổ và đất nước thống nhất dưới chính thể cộng sản, làn sóng vượt biên bùng nổ. H́nh ảnh thuyền nhân lênh đênh trên biển Đông là kư ức không thể xóa.

 

Nửa thế kỷ đă trôi qua. Việt Nam đổi mới kinh tế, hội nhập quốc tế, đời sống vật chất khá hơn nhiều so với thập niên 1980. Nhưng tại sao người Việt vẫn t́m đường ra đi — du học rồi ở lại, « lao động xuất cảng » rồi t́m cách định cư?

Có người nói: v́ tiền.

 

Đúng — thu nhập ở Úc, Hoa Kỳ hay Canada cao hơn nhiều.

 

Nhưng nếu chỉ v́ tiền, tại sao những người đă khá giả vẫn t́m cách di cư?

 

Câu trả lời nằm ở hai chữ: an toàn và tự do.

 

Tự do không chỉ là quyền bỏ phiếu. Tự do là quyền nói mà không sợ. Là quyền sở hữu mà không lo bị tước đoạt tùy tiện. Là quyền phản biện mà không bị chụp mũ.

 

Khi một xă hội thiếu minh bạch, luật pháp lệ thuộc quyền lực chính trị, và tiếng nói đối lập bị hạn chế, th́ người dân — đặc biệt là tầng lớp có học — sẽ t́m nơi khác để gửi gắm tương lai con cái.

 

IV. Tiền và Tự do: Không phải lựa chọn đối lập.

 

Thực ra, tiền và tự do không tách rời. Một nền kinh tế thịnh vượng bền vững cần thể chế minh bạch, pháp quyền độc lập, và trách nhiệm giải tŕnh. Không có tự do, thị trường bị méo mó. Không có pháp quyền, đầu tư thiếu an tâm.

 

Nhiều người nghèo vượt biên không phải v́ họ ghét quê hương. Họ yêu quê hương, nhưng họ không tin vào hệ thống. Họ không muốn con ḿnh lớn lên trong môi trường thiếu cơ hội công bằng.

 

Khi một nông dân ở Trung Mỹ dắt con vượt biên sang Mỹ, đó là hành động tuyệt vọng. Khi một gia đ́nh Việt bán nhà cho con du học rồi t́m đường ở lại, đó là sự tính toán dài hạn.

 

Một bên chạy trốn đói nghèo.

 

Một bên t́m kiếm không gian tự do.

 

V. “Bàn tay lông lá” và trách nhiệm nội tại.

 

Không thể phủ nhận vai tṛ của các cường quốc trong lịch sử. Từ thời thuộc địa đến thời Chiến tranh Lạnh, những quyết định địa chính trị đă để lại hậu quả lâu dài. Nhưng cũng không thể đổ hết trách nhiệm ra bên ngoài.

 

Mỗi quốc gia phải tự xây dựng thể chế minh bạch, chống tham nhũng, bảo vệ quyền công dân. Không ai có thể phát triển thay ḿnh.

 

Đổ lỗi cho ngoại bang dễ hơn cải cách nội bộ. Nhưng nếu chỉ nh́n ra ngoài mà không nh́n vào trong, ṿng luẩn quẩn sẽ không chấm dứt.

 

VI. Kết luận: Ra đi là lá phiếu bằng đôi chân.

 

Người nghèo vượt biên là những người đang bỏ phiếu bằng chính đôi chân của họ. Họ đang nói: “Chúng tôi không c̣n tin ở đây, ở nước ḿnh chúng tôi sẽ có tương lai.”

 

Dù là ở Nam Mỹ hay Việt Nam, bản chất vấn đề vẫn giống nhau: khi hệ thống không tạo ra hy vọng, người dân sẽ t́m nơi khác.

 

Tiền có thể là động lực trước mắt.

 

Tự do mới là nền tảng lâu dài.

 

Một quốc gia mạnh không phải là quốc gia giữ được người dân bằng hàng rào hay luật lệ hà khắc. Một quốc gia mạnh là nơi người dân không muốn rời đi — v́ họ tin rằng tương lai của ḿnh, và của con cái họ, có thể nảy nở ngay trên mảnh đất quê hương ḿnh.

 

Và chừng nào câu hỏi “v́ tiền hay v́ tự do?” c̣n được đặt ra, chừng đó chúng ta biết rằng hành tŕnh t́m kiếm một xă hội công bằng và tự do vẫn chưa kết thúc.

 

 

Đoàn Xuân Thu

Melbourne.

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính