ĐÁNH BẺ ĐŨA và THUẦN HÓA
Duyên-Lăng Hà Tiến Nhất
Trả lời phóng viên đài VOA tại Budapest ngày 18-9 vừa qua, Nguyễn Tấn Dũng nói Việt Nam sẽ không nhượng bộ Công giáo về vấn đề đất đai. Dũng giải thích chính sách của bọn cầm quyền tại Hànội như sau: “Việt Nam bảo đảm mọi người Việt Nam tự do tín ngưỡng, tự do tôn giáo, có tín ngưỡng hoặc không tín ngưỡng. Việc tài sản đất đai của các tôn giáo ở Việt Nam phải thực hiện đúng theo hiến pháp và pháp luật của Việt Nam . Ở Việt Nam tôi xin nói rơ với các bạn là không có tài sản của Vatican ở Việt Nam . Trên lănh thổ Việt Nam chỉ có đất đai của đất nước Việt Nam , của dân tộc Việt Nam , của nhà nước Việt Nam . Không có bất cứ một tài sản nào của tôn giáo ở nước ngoài của Vatican là ở Việt Nam . Những cái đ̣i hỏi cái gọi là tài sản của Vatican là một đ̣i hỏi vô lư và không phù hợp với hiến pháp và pháp luật của Việt Nam.”
Phải hiểu thế nào về những câu tuyên bố hỗn xược này của Nguyễn Tấn Dũng?
Ngoài những mào đầu rỗng tuyếch về việc bảo đảm các quyền tự do tôn giáo và tín ngưỡng, lời của Nguyễn Tấn Dũng trước hết là một sự buộc tội láo khoét, và sau đó là xác định chính sách đối với Ṭa Thánh Vatican về vấn đề đất đai.
Trước hết, Nguyễn Tấn Dũng ngầm cáo buộc Ṭa Thánh Vatican tội chiếm đất đai của VN một cách trái phép. Dũng nói: “Không có bất cứ một tài sản nào của tôn giáo ở nước ngoài của Vatican là ở Việt Nam . Những cái đ̣i hỏi cái gọi là tài sản của Vatican là một đ̣i hỏi vô lư ……” Nếu Vatican không có tài sản đất đai ǵ ở VN mà đ̣i hỏi th́ đúng là vô lư thật. Nhưng những tài sản, đất đai của Công Giáo mà Vatican đ̣i trả lại là của Giáo Hội VN, Vatican đ̣i trả lại cho GHVN chứ không phải cho ḿnh. Cái đó là rơ ràng. Nhà nước CS của Nguyễn Tấn Dũng luôn luôn cho rằng giáo dân VN xuống đường đ̣i đất là do Vatican xúi dục để đ̣i lại cho ḿnh. Suy diễn như thế nên Nguyễn Tấn Dũng và đồng bọn mới nói rằng các tài sản đất đai đó là của Vatican nên sẽ không được trả lại. Và từ đó chúng coi Ṭa Thánh Vatican là kẻ đă xâm chiếm đất của VN. Không thể chối căi được, Nguyễn Tấn Dũng đă cố ư kết tội Ṭa Thánh Vatican là kẻ đi xâm chiếm đất đai của VN.
Sau đó, căn cứ vào tội trạng chiếm đoạt đất đai của VN, Nguyễn Tấn Dũng mới đẻ ra chính sách quyết liệt là tuyệt đối không nhượng bộ Ṭa Thánh ǵ hết trong vấn đề này.
Trên đây là ư nghĩa thực của câu tuyên bố của Nguyễn Tấn Dũng. Có một điều hiển nhiên mà đứa con nít lên năm cũng có thể phân biệt được, ngoại trừ tên thủ tướng của cái gọi là nhà nước VGCS. Điều đó là Vatican là Giáo Hội Công Giáo Hoàn Vũ, c̣n tập thể người công giáo VN là Giáo Hội Công Giáo VN (GHCGVN). Hai thực thể hoàn toàn riêng biệt, độc lập cả trên pháp lư lẫn hoạt động. Ṭa Thánh La Mă hay quốc gia Vatican không có tài sản, đất đai tại VN, nhưng những thánh đường, trường học, nhà thuơng, cô nhi viện, viện dưỡng lăo v.v. tại VN của người công giáo là tài sản của Giáo Hội Công Giáo VN, một hội đoàn tôn giáo có tư cách pháp nhân đàng hoàng, chứ không phải là tài sản của Ṭa Thánh La Mă. Vatican nếu có can dự vào việc này chỉ là thúc dục VGCS trả lại các tiện nghi trên mà chúng đă chiếm đoạt cho GHCGVN để giáo hội này có phương tiện sinh hoạt và phục vụ xă hội mà thôi. Chắc chắn Vatican không đ̣i trả lại cho ḿnh bất cứ cái ǵ hết. Nguyễn Tấn Dũng nói Vatican đ̣i lấy lại những tài sản đó cho ḿnh là xuyên tạc, là nói láo. Dũng muốn buộc tội Toà Thánh Vatican là kẻ đi cưóp đất của VN. Đất đó bị tịch thu, bây giờ c̣n vô lư đ̣i lại cho nên hắn mới nhất định không trả lại. Lời của Dũng phải được hiểu là một lời buộc tội có chủ đích. Nó hoàn toàn vô căn cứ, đầy khinh mạn và láo xược. Luận điệu này trùng hợp với những kẻ xưa nay thù ghét đạo Công Giáo.
Có thể nói dưới chế độ hiện hành, mỗi người dân VN là một dân oan, không oan ức cách này th́ oan ức cách khác. GHCGVN với tư cách là một pháp nhân cũng là một dân oan. Các cuộc đấu tranh đ̣i lại phương tiện để sinh hoạt và phục vụ xă hội của GH luôn diễn ra trong ôn ḥa và tuân thủ luật pháp, luật pháp của CS chứ không phải luật pháp của bất cứ quốc gia nào khác.
Điều 70 Hiến Pháp VGCS viết: Công dân có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo đều b́nh đẳng trước pháp luật. Những nơi thờ tự của các tín ngưỡng, tôn giáo được pháp luật bảo hộ.
Và Điều 27 Pháp Lệnh Tôn Giáo qui định rơ: Đất có các công tŕnh do cơ sở tôn giáo sử dụng gồm đất thuộc chùa, nhà thờ, thánh thất, thánh đường, tu viện, trường đào tạo những người chuyên hoạt động tôn giáo, trụ sở của tổ chức tôn giáo, các cơ sở khác của tôn giáo được Nhà nước cho phép hoạt động được sử dụng ổn định lâu dài.
Luật pháp như thế tương đối đă rơ ràng. Không biết Nguyễn Tấn Dũng dựa vào luật Pháp nào để chiếm đoạt vĩnh viễn tài sản của các tôn giáo? Có phải v́ mục đích cao đẹp là phục vụ công ích? Ṭa Khâm Sứ, nơi hội họp của Hội Đồng Giám Mục, bọn cán bộ chiếm làm chỗ kinh doanh nhảy đầm. Đất Thái Hà, chúng đă toan tính chia lô cho nhau để ở hoặc để bán. Nền nhà thờ Tam Ṭa chúng cũng đang mưu toan biến thành khu ăn chơi giải trí. Trường học Loan Lư hiện bị rào cô lập và tương lai cũng trở thành chỗ ăn chơi nhẩy nhót cho những kẻ lắm tiền nhiều của. Như thế th́ công ích ở đâu? Thế giới ở đâu người ta cũng chỉ có biến nơi ăn chơi giải trí thành trường học. Không có đất nước nào biến trường học thành chỗ ăn chơi nhẩy nhót ngoại trừ nước cộng ḥa xă hội chủ nghĩa VN. Đây là một thảm họa lâu dài cho các thế hệ VN tương lai.
Sau lời tuyên bố trên, có nhà b́nh luận cho là Dũng huênh hoang bốc đồng, người khác cho là hắn nổ sảng. Nguyễn Tấn Dũng có bốc đồng hay nổ sảng không, thật khó có ai tin được, nhưng rơ ràng đây là lời xác định dứt khoát chính sách về đất đai của bọn cầm quyền VGCS đối với Giáo Hội Công Giáo. Khi bị các nhà báo quốc tế dồn vào chân tường phải xác nhận dứt khoát Bắc Việt có đưa quân đội vào miền Nam không. Câu trả lời lẽ ra phải là YES or NO, nhưng tên Vơ Đông Giang trong Hội Nghị 4 Bên đă lảng tránh một cách rất khôn khéo rằng người VN nào cũng có quyền đánh đuổi quân xâm lược tại bất cứ đâu trên đất nước ḿnh. Nếu chúng ta để ư th́ sẽ thấy, những lời tuyên bố, những câu phát biểu chính thức về đường lối, chính sách của bọn đầu sỏ Hànội cho dù chúng ít học cũng đều được đắn đo kỹ lưỡng. Hoàn toàn không có chuyện chúng hớ hênh, bốc đồng, hay nổ sảng. Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố không nhượng bộ Công Giáo về vấn đề đất đai là hắn có chủ đích. Hơn thế nữa, nói ở Hànội sợ xa quá Đức Giáo Hoàng không nghe rơ nên hắn sang tận thủ đô Hungary để nói vào gần tai Giáo Hoàng hơn để Ngài khỏi nhầm lẫn. Đó là cái tṛ ṛ lưu manh đểu cáng cố hữu của bọn VGCS.
Căn cứ vào lời tuyên bố của Nguyễn Tấn Dũng và những bài học rút ra từ các vụ Ṭa Khâm Sứ, Thái Hà, Tam Ṭa vừa qua, người ta có thể khẳng định rằng cuộc đấu tranh dành lại ngôi trường cho các cháu thiếu nhi tại giáo xứ Loan Lư, Tổng Giáo Phân Huế có nơi học hành rồi cũng sẽ bị ch́m xuồng. Hàng chục ngàn giáo dân Thái Hà chịu đựng dùi cui, hơi cay và những chiến dịch xuyên tạc, vu cáo chỉ c̣n lưu dấu lại một khoảnh đất trống mà thế lực tội ác gọi là vườn hoa nay trở thành nơi chó ỉa. Hàng trăm ngàn giáo dân Tam Ṭa đổ máu, hứng chịu đ̣n thù, bàn thờ bị hất tung và chà đạp, các linh mục bị làm nhục v.v. cũng chỉ c̣n lại một bức tường gạch vây kín những thê lương, đêm đêm nghe tiếng gió ù ù thổi. Như thế th́ với một vài trăm giáo dân mà đa số thuộc loại đầu xanh vô tội th́ thử hỏi làm sao chống lại được với đàn sói rừng hung ác hàng ngàn, hàng vạn. Cầm chắc là các em đành phải bó tay để tương lại trở thành vô định. Sau Loan Lư sẽ c̣n đâu nữa? Chắc chắc c̣n, và c̣n nhiều nơi nữa đang chờ đợi đến lượt ḿnh. Nhận định của chúng tôi mang mầu sắc bi quan? Đúng thế. Nhưng sự thực vẫn là sự thực, ít nữa là trong t́nh h́nh hiện tại và trong những điều kiện hiện nay.
Không phải tự nhiên mà các biến cố lại xẩy đến một cách tuần tự như thế. Mọi sự h́nh như xẩy ra theo một qui tŕnh nào đó đă có sẵn. Mỗi biến cố được khơi lên bằng một lư do hết sức nhỏ nhặt và tầm thường. Xong hết vụ này rồi tiếp nối đến vụ khác. Người hiểu CS biết ngay rằng đó là lối xé lẻ để tiêu diệt cho dễ. Người viết tạm gọi nó là chiến thuật đánh bẻ đũa. Mục đích là để tiêu diệt cho bằng sạch mọi mầm mống chống đối c̣n tiềm ẩn trong GHCG. Nếu tiêu diệt tất cả trong cùng một lúc như bẻ cả bó đũa, chắc chắn sẽ không dễ dàng. Tách ra để diệt, chuyện dễ dàng hơn rất nhiều.
Câu chuyện bó đũa là một bài học luân lư dậy về tinh thần đoàn kết trong các lớp đồng ấu của nước ta kẻ từ thời Pháp thuộc. Một người cha cầm bó đũa đưa cho người con rồi bảo con cầm bẻ. Người con dùng hết sức bẻ bó đũa nhưng không được. Người cha lấy lại bó đũa từ trong tay người con, tách rời từng chiếc, đưa cho con rồi lại bảo con bẻ. Người con bẻ dễ dàng từng chiếc đũa cha đưa cho đến khi bó đũa bị bẻ hết. Xong rồi người cha giảng giải cho con ư nghĩa của sự hợp quần làm nên sức mạnh. Một bài học luân lư rất đơn giản nhưng ư nghĩa thật thâm sâu. Bọn VGCS đang áp dụng bài học bẻ đũa để tiêu diệt Giáo Hội Công Giáo VN.
Nguyễn Tấn Dũng khẳng định không nhượng bộ vấn đề đ̣i đất, nhưng thưc tế tại VN công sản cho thấy, không phải là không c̣n con đường nào khác giúp Giáo Gội có đất đai để phát triển. Lời của Dũng ngầm đưa ra chỉ dẫn về một khuôn thức bất di bất dịch xưa nay tại VN cộng sản là: đ̣i th́ không trả, nhưng xin th́ có thể cho. Xin th́ sẽ được và gơ cửa th́ sẽ mở cho là nguyên tắc hành sử của Chúa, nay VGCS lấy đem ra áp dụng. Sự khác biệt là ở cách cho. Chúa dậy con cái xin để Ngài cho trong t́nh cha con, c̣n VGCS xin để được chúng cho trên quan hệ chủ tớ. Cứ xem như các đức cha Cao Đ́nh Thuyên giáo phận Vinh chỉ đ̣i lại một cái nền nhà thờ cũ, đức cha Ngô Quang Kiệt Tổng Giám Mục Hànội đ̣i lại ngôi Ṭa Khâm Sứ cũ kỹ mà không được. Thế nhưng đức cha Nguyễn Văn Sang Thái B́nh xin đất làm nhà thờ th́ có đất làm nhà thờ liền, xin lại tiểu chủng viện Mỹ Đức th́ có tiểu chủng viện cho ngài tức khắc, đức cha Nguyễn Văn Nhơn giáo phận Dàlạt chỉ xin có 4 hectares đất xây trung tâm mục vụ, Nguyễn Tấn Dũng hào phóng cho tới những 11 hectares lận. Ai bảo VGCS khó khăn với công giáo? Chỉ cần quí đức cha làm sao biết cách xin và trở thành người xứng đáng được cho. Đấy là vấn đề. Và đấy là chính sách cố hữu VGCS vẫn áp dụng xưa nay, có điều là chúng không công khai tuyên bố mà thôi. Chính sách tinh vi và thâm độc này là phương thức một mặt triệt hết các mầm mống chống đối trong các tôn giáo, mặt khác đưa đến việc thuần hóa rất hiệu quả các nhà lănh đạo các giáo hội.
Chính sách đất đai của VGCS đối với GHCG như vậy đă rơ ràng. Lời tuyên bố của Nguyễn Tấn Dũng không biết đă đủ hiệu lực để mở mắt những đấng bậc trong đạo chủ trương đối thoại với VGCS chưa. Đ̣i th́ không được, mà xin th́ mất đi nhiều thứ lắm, chắc chắn là mất đi ḷng tự trong của con người cái đă, và thậm chí có khi mất đi cả Chúa nữa. Nhiều vị đức cao trọng vọng c̣n huênh hoang phải đối thoại với CS để đem Chúa đến với chúng. Thực tế thường thấy là khi Chúa chưa đến được với CS th́ quỉ sứ đă đến gần các vị rồi. Trước khi chết, điều Chúa mơ ước nhất là “ chớ ǵ tất cả anh em trở nên một” (ut unum sint). Nhưng t́nh trạng “unum sint” trong GHVN hiện nay thật sự không c̣n nữa nên đă bị bọn gian ác tiêu diệt hoặc làm biến chất rất dễ dàng. Có lẽ tại người thời nay đă không được học bài học bó đũa chăng. Không hiểu tai sao trước năm1975, GHCG tại miền Bắc chẳng bao giờ đ̣i cũng không bao giờ xin cái ǵ từ tay CS, thế mà họ sống đạo rất hiên ngang và kiêu hùng. Nhưng từ sau 1975 đến nay, GH thống nhất cả hai miền lại cứ phải quị lụy CS th́ mới sống nổi. Đ̣i th́ không được, rồi lại cứ phải ngửa tay xin th́ mới xong. Đạo tại tâm hay đạo tại nhà thờ và tại những cơ sở vật chất?
Duyễn-Lăng Hà Tiến Nhất