|
GIỐNG NHƯ CHÀNG NGHỆ SĨ ĐI T̀M LÁ DIÊU BÔNG
Duyên-Lăng Hà Tiến Nhất
Cũng vẫn là những địch thủ đó: Quốc Gia với Cộng Sản và tay sai. Ngày xưa khi hai bên c̣n gh́m súng, bao giờ cũng có một cái ǵ đó ngăn cách: một ḍng sông, một cánh đồng, một bờ hào, một hàng rào kẽm gai, hay ít nhất một mô đất thấp chẳng hạn để làm chiến tuyến phân biệt giữa bạn và thù. Nó cụ thể và rơ ràng lắm. Bây giờ cuộc chiến vẫn c̣n đó, các địch thủ vẫn đương đầu nhau, nhưng những chiến tuyến hữu h́nh kia không c̣n. Diệt CS đă khó, diệt tay sai địch trong hàng ngũ ḿnh càng khó hơn gấp bội, người chiến sĩ Quốc Gia quờ quạng, chỉ biết đoán ṃ xem kẻ thù ở chỗ nào, nó là ai để bóp c̣. Sự việc trở nên khó khăn vô cùng. V́ thế người quốc gia chống cộng mới tưởng tượng ra một giới tuyến vô h́nh phân cách giữa phe ḿnh với cộng sản và bọn tay sai, gọi nó là Lằn Ranh Quốc Cộng.
Sự thật có Lằn Ranh Quốc Cộng không, và nó là ǵ th́ không ai xác định được. Sự khác biệt giữa hai người, hai vật thể, hai khái niệm v.v, tự nó đă là một lằn ranh, không cần phải chứng minh sự hiện hữu. Như vậy th́ giữa Quốc Gia và cộng sản có lằn ranh phân cách cũng là lẽ đương nhiên. Người t́m ra cái tên Lằn Ranh Quốc Cộng là cố Đại Tá Hoàng Đạo Thế Kiệt đă không đưa ra một định nghĩa nào, cũng không giải thích h́nh thể, sắc thái của nó ra sao. Cho nên mới có vấn đề. Có người định nghĩa nó là sự khác biệt giữa chánh với tà, phải với trái v.v. Quốc gia là chính, CS là tà. Quốc gia yêu nước, CS bán nước. Khái niệm này thường đưa đến kết luận nhuốm mầu chủ quan giáo điều là chính phải thắng tà, thật thà thắng gian trá. Tin như vậy cũng giống như mấy tên bộ đội nhí tranh luận về tính ưu việt của chủ nghĩa xă hội của chúng. Đứa bảo, trăng Trung Quốc tṛn hơn trăng Mỹ. Đứa khác nói, đồng hồ Thụy Sĩ nhất định không tốt bằng đồng hồ Liên Sô. Và cuối cùng cả bọn đi đến một ư kiến đồng thuận, phe xă hội chủ nghĩa nhất định ưu việt hơn phe đế quốc tư bản. Từ đó chúng đi đến tin tưởng tuyệt đối rằng, ta nhất định thắng, địch nhất định thua. Đem lư luận chính tất thắng tà để định nghĩa Lằn Ranh Quốc Cộng, mặc dù đúng theo quan điểm hữu thần của người Quốc Gia, nhưng khó thuyết phục, bởi v́ nó có vẻ một chiều và trừu tưọng mang tính giáo điều. Vậy th́ thử nêu một vài thí dụ cụ thể để xem vấn đề có lư giải cách nào được không.
Gần đây nhất là sự kiện vừa xẩy ra hăy c̣n nóng hổi, chuyện bà Nancy Bùi kiện anh Đỗ Văn Phúc về tội vu khống và mạ lỵ. Bà Nancy làm ăn buôn bán càfé giữa VN và Hoa Kỳ, được VGCS thành Hồ tuyên dương công trạng. Trước những hành động cụ thể của bà Nancy, anh Đỗ Văn Phúc tố cáo bà đă đứng bên lằn ranh cộng sản thay v́ là một người tỵ nạn, bà phải đứng bên lằn ranh của người quốc gia (nói như thế cốt cho phù hợp với đề tài đang đề cập đến mà vẫn không sai lạc ư nghĩa). Bà Nancy quyết là anh Phúc vu khống, cho bà là CS, và kiện anh ra ṭa. Quan ṭa xử bà Nancy thắng kiện và phạt anh Đỗ Văn Phúc 1 triệu 9 về tội vu khống và mạ lỵ.
Ông Michael Đỗ và bà Nancy Bùi. Ảnh: NVO
Có phải được ṭa xử thắng kiện th́ bà Nancy đứng bên lằn ranh của người quốc gia không? Thưa không phải, ṭa chỉ xác định anh Đỗ Văn Phúc tố cáo (có không?) bà là VC là không đúng, chứ ṭa không minh xác bà đứng bên nào của Lằn Ranh Quốc Cộng. Vụ án này thực tế là một vụ án chính trị nhưng quan ṭa xử theo h́nh sự. Ṭa xử như thế là không phù hợp với nội dung của vụ án, nhưng đó là quyền của ṭa. V́ thế, phán quyết của ṭa không thể xác định bà Nancy Bùi đứng về quyền lợi của bên nào, Quốc Gia hay Cộng Sản. Mặc dù bà Nancy c̣n được bà Khúc Minh Thơ, một người được một số dư luận ưu ái gọi là mẹ của HO che chở, nhưng sự thể cũng không xác quyết được chỗ đứng của bà Nancy. Bà Nancy là một người tỵ nạn. VGCS luôn luôn coi người tỵ nạn là kẻ thù của chúng. Không lư VGCS lại đi tuyên dương kẻ thù? Sự thể buộc phải hiểu rằng bà Nancy nếu không là bạn, th́ là ân nhân, là người có công, hay là người đem đến lợi ích cho CS. Chắc chắn thế. Lư đương nhiên th́ bà Nancy đứng bên lằn ranh phía CS mới phải, nhưng chính bà và một vài người bênh vực bà lại phủ nhận. Đàng khác, lấy cái ǵ để biện hộ cho việc bà Nancy Bùi trở về làm ăn ở trong nước trong khi bà vẫn khẳng định bà là người quốc gia tỵ nạn CS? Dựa vào lập luận cho rằng làm ăn với trong nước là nâng cao mức sống của người dân cũng là để nâng cao ư thức chính trị của người dân, và từ đó họ tự đứng lên lật đổ VC chăng? Nếu vậy th́ bà cao kiến hơn chính quyền Hoa Kỳ nhiều rồi đó. Khi chính quyền Mỹ muốn làm suy yếu một quốc gia thù địch nào, bao giờ họ cũng áp dụng biện pháp cấm vận kinh tế đi hàng đầu để làm kiệt quệ dân chúng của nước đó, chứ không làm theo kiểu của bà Nancy Bùi. Cuộc chạy đua vũ trang thời chiến tranh lạnh đă làm kinh tế Liên Sô kiệt quệ, dân chúng đói khổ, do đó khối Sô Viết mới bị tan ră. Lịch sử thế giới đă chứng minh ngược lại điều mà bà Nancy Bùi suy nghĩ. Trường hợp của bà Nancy Bùi th́ bà đứng ở bên nào của lằn ranh, Quốc Gia hay Cộng Sản? Ai trả lời được?
Cũng nên nói thêm đôi điều về trường hợp ông Nguyễn Phương Hùng. Hy vọng vấn đề Lằn Ranh Quốc Cộng có được soi sáng phần nào không. Ông Hùng luôn xưng là sĩ quan QLVNCH, và chắc chắn là ông yêu mầu cờ sắc áo của ông lắm. Chẳng thế mà chạy trốn VGCS sang đến Mỹ, ông vẫn c̣n ôm khư khư cái KBC của ông theo sát bên ḿnh, chưa bao giờ rời bỏ nó. Là một nhà báo tiếng tăm ở nam Cali, ông Hùng được VGCS biết đến và ngưỡng mộ nên mời về họp hẹp ǵ đó bên VN. Ông có một trang Web gọi là KBC Hải Ngoại. Trang Web này luôn luôn treo cờ Vàng 3 Sọc Đỏ. Có lẽ ông muốn chứng minh tinh thần chống cộng của ông. Sau khi đi VN họp hẹp trở về, ông Hùng treo luôn trên trang Web của ông lá cờ máu của VGCS. Ông cho như thế mới đúng là tự do dân chủ và báo chí hai chiều. Bị nhiều hội đoàn chống đối, ông Hùng bảo ông có quyền tự do của ông, và ông dọa đưa những người phản đối ông ra ṭa. Chắc là ông có ư nhờ ṭa án Mỹ chứng minh dùm ông không phải là CS như bà Nancy Bùi đă làm? Là một sĩ quan QLVNCH, ông tranh đấu cho tự do dân chủ? Hay lắm. Ông nói ông bị đối xử bất công, cộng đồng này thiếu dân chủ. Ông tranh đấu đ̣i hỏi dân chủ đích thực cho ông và cho cộng đồng đang bị “bọn quá khích” khống chế. OK, người trong nước càng không có dân chủ hơn, khi về nước, ông lại không lên tiếng tranh đấu giúp cho họ? Thế là thế nào? Là một nhà báo, ông đ̣i làm truyền thông hai chiều nên cần phải trương luôn cả hai lá cờ mới đúng điệu. Cũng được đi. Nhưng ông chỉ trương lá cờ của VGCS ở nước Mỹ, trong khi ông không đ̣i bọn nhà báo trong nước phải trương lá cờ Vàng 3 Sọc đỏ trên báo chí của chúng? Có phải như ông mới là nhà tranh đấu dân chủ đích thực, là người làm thông tin hai chiều? Giả như ông Nguyễn Phương Hùng chối bỏ tư cách tỵ nạn của ḿnh để hành động th́ đă không có chuyện nói. Người ta biết được ông đang đứng bên nào của lằn ranh. Nhưng ông vẫn khăng khăng tự nhận ḿnh là người tỵ nạn CS, là sĩ quan Biệt Động Quân QLVNCH. Với những việc làm như thế th́ ông đại úy Biệt Động Quân Nguyễn Phương Hùng KBC Hải Ngoại đứng ở bên nào của Lằn Ranh Quốc Cộng? Thật có mà Trời biết.
Đă có lần trong một bài viết, chúng tôi nêu ra ư kiến rằng, xác định lập trường là cách tốt nhất để biết được một người tỵ nạn đứng bên phía nào của lằn ranh. Người Quốc Gia đích thực phải xác định quan điểm, VGCS là một tập đoàn phi dân tộc, bán nước, rồi mói từ đó dứt khoát lập trường không thể tha thứ hoặc sống chung vói kẻ bán nước được, mà phải kiên quyết diệt trừ chúng. Lập trường quốc gia chân chính nhất định phải như vậy, không thể nào khác hơn, v́ đối với Dân Tộc, tội ǵ cũng có thể tha, trừ ra tội bán nước. Nhưng khổ nỗi, lâp trường chỉ là tư tưởng ở trong đầu, làm sao người khác biết được. Đă không biết được lập trường th́ làm sao biết được người ta đứng ở bên nào của Lằn Ranh Quốc Cộng. Đây là chỗ bí của vấn đề. Vấn đề này y chang câu chuyện ngày xưa một tên cán bộ hỏi đảng của hắn ở đâu mà ra. Câu chuyện thế này:
Trong buổi bế mạc của một lớp học chính trị cho các đảng viên cao cấp tại nhà hát lớn Hànội sau ngày Việt Minh vô thành. Các học viên và bọn cán bộ chóp bu trong ban tuyên huấn tụ tập ăn uống chè chén phủ phê để mừng ngày măn khóa. Đang lúc ăn nhậu, bỗng có một tên say khướt muốn chứng tỏ ta đây là một đầy tớ trung thành mẫn cán của đảng. Hắn khệnh khạng bước lên sân khấu lớn tiếng ngất ngưởng hỏi: đảng ở đâu xin ra đây cho con được khấu đầu qú lậy để tỏ ḷng biết ơn đảng. Hắn nói được vừa xong câu th́ đổ gục xuống sàn. Một anh nhà thơ tức th́ muốn tỏ ra ta đây tinh thần không kém, cũng say mèm nhưng c̣n tỉnh táo, bước lên sân khấu khề khà giọng vịt đực. Hắn ê a ngâm hai câu thơ lục bát mà hắn tức thời vừa mới nghĩ ra để trả lời cho thằng bạn của hắn vừa ngă gục:
Đào sâu, suy nghĩ, đả thông, Mới hay đảng ở trong ḷng mà ra.
Đọc xong, tự cho là những vần thơ tuyệt tác, hắn tin thế nào cũng nhận được những tràng pháo tay bất tận của các đồng chí của hắn ở bên dưới. Nhưng thật lạ lùng, chỉ có vài tiếng vỗ lẹt đẹt, lạc lơng. Rồi bỗng ở phía cuối pḥng, một giọng oang oang từ đám đông giận dữ dội lên sân khấu, quát hỏi:
- Đảng ở trong ḷng ra là sao? Vậy đảng là cái ǵ? Yêu cầu đồng chí giải thích.
Mọi người kinh ngạc. Hắn bừng tỉnh và hiểu ra vấn đề, mặt đổ chàm. Cả hội trường im bặt, chỉ c̣n nghe tiếng x́ xào bàn tán như tiếng vỡ tổ của đàn ong từ đàng xa. Chuyện chỉ kể có đến đó và không có đoạn kết, bởi v́ ai cũng thấy, rơ ràng là một tên xỉn, t́nh dù có ngay, nhưng lư lại gian. Nói đảng ở trong ḷng ra có khác ǵ nói đảng là cục cứt. Tội nhục mạ đảng không phải là nhỏ. Tru di tam tộc dễ như chơi. Hoặc ít nữa cũng cải tạo mút mùa lệ thủy. Thế nhưng việc rồi cũng êm như chẳng có ǵ xẩy ra, bởi v́ ai cũng biết, cả cái ban tuyên huấn đều là bạn bè với nhau cả. Hắn say. Người ta giải thích thế, và nhất là ngày xưa hắn đă có công trong phái đoàn vô Huế nhận ấn, kiếm, và Chiếu Thoái Vị của Hoàng Đế. Nhiều câu thơ thối hoắc khóc Stalin hoặc thách thức “thằng trời” của Tố Hữu được ghi vào văn học sử xă hội chủ nghĩa, nhưng hai câu thơ hết ḷng ca tụng đảng này của hắn lại hoàn toàn bị ch́m vào quên lăng.
Đảng ở trong ḷng mà ra c̣n thấy được, có khi là ḥn, là cục, có khi đặc sền sệt hay lỏng le như nước cống. C̣n Lằn Rang Quốc Cộng là một ư niệm, cũng ở trong ḷng, nhưng nó nằm sâu kín bên trong, nếu không phát tiết ra bên ngoài th́ làm sao mà biết. Việc rơ dễ nhưng thiệt khó. Thành ra chuyện đi t́m Lằn Ranh Quốc Cộng cũng chẳng khác ǵ anh chàng nghệ sĩ vào rừng đi t́m lá Diêu Bông. Chàng nghệ sĩ đi t́m Lá Diêu Bông, t́m hoài, t́m hoài, chỉ biết tên loài lá chứ không nh́n thấy chiếc lá bao giờ. Tâm trạng của người nghệ sĩ cuối cùng chỉ c̣n là niềm tin. Người chiến sĩ chống cộng ngày nay cũng vậy, cất công đi t́m chiến tuyến, nhưng chiến tuyến ở đâu không thấy, mặc dầu tin rằng chiến tuyến vẫn c̣n. Sự việc đă trở thành giống như chàng nghệ sĩ đi t́m lá Diêu Bông. Người chiến sĩ đành phải đặt tên cho cái chiến tuyến vô h́nh kia là Lằn Ranh Quốc Cộng như một qui ước để phân biệt giữa bạn và thù, cũng như anh chàng nghệ sĩ gọi chiếc lá là Diêu Bông.
Duyên-Lăng Hà Tiến Nhất
TB. Liên quan đến chuyện Lằn Ranh Quốc Cộng, có một vấn đề khá phổ biến mà ít người quan tâm. Đó là vấn đề người tỵ nạn tố cáo người tỵ nạn là CS, dư luận quen gọi là chụp mũ. Tặng nhau cái nón cối dễ dăi quá không có lợi. Thứ nhất, cái nón cối thực ra bây giờ lỗi thời quá rồi. Ngay như Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng và những tên chóp bu trong đảng cũng không c̣n đội nữa. Đem cái nón đă lỗi thời đội lên đầu người khác, nhất là mấy bà bên Mỹ này, họ chê là phải. Coi xem bọn Trọng, Dũng v.v. đội nón ǵ th́ mua mà tặng có lẽ người ta sẽ cám ơn. Thứ hai, tố cáo người tỵ nạn là CS là chuyện rất không logic tí nào. Một người không thể đồng thời vừa là tỵ nạn CS, vừa là CS được. Thứ ba, không nên coi người tỵ nạn trở cờ là CS. Gọi như thế là đề cao người ta quá rồi đấy. Chẳng CS nào đồng ư chấp nhận cho một kẻ trở cờ đứng trong hàng ngũ của chúng cả. Tâm lư thôi. Được là đảng viên tức là đứng trong giai cấp lănh đạo của đất nước. Thua ông Trời thôi chứ thua ai. Nói đề cao người ta là như thế. Sử dụng tiếng “bưng bô, đội đĩa, nâng bi v.v.” là được rồi, hợp lư hơn. Ngoài này nói là bưng bô, người trong nước gọi là Osin. Osin là nấc thang dưới cùng trong xă hội CS. Chúng ta đă từng đọc trên báo chí, trên internet thấy bọn cán bộ làm đám ma cho chó, đám cưới cho chó. Nhưng có bao giờ đọc thấy VC làm đám ma, đám cưới cho Osin bao giờ đâu. Đám ma chó cũng có ṿng hoa, có kèn búzích, có cả ngựi khóc mướn. Đám cưới chó, cô dâu chó cũng mặc đồ vía lên xe hoa về nhà cậu rể chó. Rồi tiệc tùng. Rồi chúc tụng. Rồi động pḥng …Do đó có thể kết luận rằng trong xă hội CS, chó c̣n được thương yêu, đối xử đàng hoàn hơn Osin. Cái xác thối Nguyễn Cao Kỳ chỉ xin đưa về quê chôn thôi mà không được: làm bẩn đất của chúng. Rơ ràng như thế. Thấy không? Chỉ tội cho những người Osin lương thiện. Gọi những tên tỵ nạn trở cờ là bưng bô, đội đĩa, nâng bi hay ǵ đó c̣n có lư, gọi chúng là CS là đề cao chúng, đă vậy c̣n bị chúng kiện thưa có khi táng gia bại sản nữa chưa biết chừng. Chớ có dại.
Tô văn Lai và bà Khúc Minh Thơ
------------------------------------
From:
Michael Do <md46usa@yahoo.com>
Xin gửi đến quư vị, thư của Đỗ Văn Phúc để trả lời đài SBTN và Nhật Báo Người Việt. Kính nhờ quư vị chuyển rộng răi ra các diễn đàn và thân hữu. Nếu các tài liệu không hiện lên trong thư, xin vui ḷng mở attachment. Xin cám ơn tất cả. Kính chúc tất cả một cuối tuần an vui.
Đỗ Văn Phúc 16204 Viki Lynn Pl. Pflugerville, TX 78660
Kính gửi: Ông Giám Đốc Đài SBTN, ông Giám Đốc Nhật Báo Người Việt. Các cơ quan Truyền Thông Hải Ngoại
Về việc: Sự thật về vụ kiện Nancy Bùi vs. Đỗ Văn Phúc
Kính thưa ông Giám Đốc Đài SBTN Kính thưa ông Giám Đốc Nhật Báo Người Việt Kính thưa quư vị trong giới Truyền Thông Hải Ngoại.
Mới đây, đài SBTN và nhật báo Người Việt đă truyền đi tin tức về kết quả vụ kiện của bà Nancy Bùi với những tài liệu chỉ do một phía nêu ra. Thật là bất công nếu một bên lại không có tiếng nói để giải bày. V́ thế, tôi viết thư này gửi đến quư vị, ước mong quư vị cũng sẽ phổ biến trên đài, báo của quư vị. Tôi xin nhận hoàn toàn trách nhiệm về những tài liệu tôi nêu ra trong thư này.
Bà Nancy Bùi đă đệ đơn lên toà Travis County kiện tôi hai tội vu khống và mạ lị. Từ hơn hai năm rưỡi cho đến trước phiên toà cuối cùng, trong các văn bản hay lời khai trước toà của bà Nancy Bùi và luật sư của bà ta là ông Brian Turner, họ đă khai rằng tôi nói rằng bà Nancy Bùi là Cộng Sản, là Điệp Viên Cộng Sản hay Thân Cộng. Tôi xin minh xác rằng tôi không hề nói ra hay viết ra cả ba điều trên, mà chỉ nêu ra việc bà Nancy Bùi từng làm ăn tại Việt Nam từ khi Hoa Kỳ chưa bỏ cấm vận (1993) cho đến khoảng gần giữa thập niện 2000, trong khi tại Hoa Kỳ, bà là một nhân vật cộng đồng, và là kư giả của báo Ngày Nay ở Houston từng có những bài chống Cộng trên nhiều báo. Sau này (giữa thập niên 2000) bà ta lập ra hội Bảo Tồn Văn Hoá và Lịch Sử Người Mỹ Gốc Việt. Việc một người thắc mắc về một nhân vật Cộng Đồng mà làm ăn dễ dàng tại Việt Nam trong khoảng 10 năm dài, là chính đáng. Vài trong số các việc làm của bà Nancy Bùi ở Việt Nam gồm có: 1.- Giám dốc Công Ty Khải Hoàn Food Processing Company ở số 123 đường Nguyễn Kiệm, Quận G̣ Vấp (tài liệu 1 từ trang web của Trung Tâm Xúc Tiến Thương Mại Đầu Tư Thành Hồ khoảng năm 2001) 2.- Giúp giới thiệu 2 sản phẩm cà phê của Việt Nam vào thị trường Hoa Kỳ (Tài liệu 2, các bài phỏng vấn của Nam Nguyên trên đài Á Châu Tự Do, khoảng 2001-2002) 3.- Đại diện công ty Pacifica Solutions về Sài G̣n họp với Phó Chủ Tịch Ủy Ban Thành Hồ để tài trợ cho công ty tin học Quang Trung Park của Việt Cộng (Tài liệu 3, hai bản tin của báo Saigon Times Daily, 2001) Tuy nhiên, trong phiên toà do 12 Bồi Thẩm người Mỹ xét xử, luật sư Brian Turner đă dẫn chứng những điện thư, những ư kiến của những người ủng hộ tôi trên các diễn đàn; ghép lời của họ vào miệng của tôi, để chứng minh rằng tôi đă nói rằng bà Nancy Bùi là Cộng Sản v́ tôi đăng tải những lời đó. Ngoài ra, trong lời khai có thu h́nh của bà Khúc Minh Thơ, Giám Đốc Sáng Lập và là Cố Vấn của Hội Bảo Tồn; bà Thơ đă đứng về phía bà Nancy Bùi mà khai sai sự thật rất nhiều điểm để buộc tội tôi (Xin xem tài liệu đính kèm về sự “chân thật” của bà Thơ qua biên bản). Trong phần phỏng vấn do Hà Giang thực hiện, dăng trên báo Người Việt, bà Thơ đă nói rằng v́ bà ta không giao Hội Bảo Tồn cho tôi mà giao cho bà Nancy Bùi, nên tôi ganh tị. Điều này rơ ràng là vu khống. V́ giữa bà Thơ và tôi trước đây không có quan hệ ǵ, ngoài một lần gặp trong buổi tiệc tại Houston, mà hai bên chỉ trao đổi xă giao ngắn ngủi. Vậy làm sao có chuyện bà ta giao cho cái Hội mà tôi cũng chưa hề biết đến. Một nhân chứng khác của bà Nancy Bùi, là cô Miriam Lâm ở Nam California, đă khai rằng bài viết của tôi hàm ư rằng bà Nancy Bùi là Cộng Sản. Cô Miriam Lâm, thuộc thế hệ 2, qua hơn 20 phút trong buổi deposition thu h́nh, đă bày tỏ cách nh́n rất khác với những người chống Cộng chúng tôi. Cô xem việc sau 35 năm, th́ cần phải hợp tác để xây dựng đất nước, giải quyết những vấn nạn của hai phe. Trong lời khai, cô dùng chữ “nhà nước” khi nói đến ngụy quyền Cộng sản. Ba trong 4 điểm mà luật sư Brian Turner nói rằng tôi vu khống bà Nancy Bùi; tôi đều có bằng chứng cụ thể, nhưng đă không đưa ra trong giai đoạn Discovery v́ lư do rất tế nhị trong quan hệ của con người. Tại phiên toà, trong trường hợp bất khả kháng phải tự bảo vệ ḿnh, tôi xin toà cho trưng bằng cớ th́ luật sư Turner đă cực lực chống lại. Đó là: 1.- Bà Nancy Bùi đă đón tiếp một nhóm trong phái đoàn của Thủ Tướng Việt Cộng Nguyễn Tấn Dũng khi nhóm này đến Dallas vận động doanh thương. Điều này do ông Nguyễn Chánh Trực, Hội Phó hội Bảo Tồn đă tiết lộ cho ông Châu Kim Khánh, Chủ Tịch CĐ Austin. V́ vị thế của ông Khánh trong Cộng Đồng, và cũng v́ không có luật sư để subpoena ông Khánh ra làm nhân chứng. 2.- Bà Nancy Bùi đă kiện và doạ kiện xấp xỉ 10 người ở Austin trong đó có hai cô em ruột là Cathy Nguyễn và Annie Nguyễn, Tiến Sĩ Phan Quang Trọng (Chủ Tịch CĐ San Antonio), hai cặp vợ chồng từng làm việc cho bà Nancy Bùi. (Xin đọc một đoạn những câu nói của bà Cathy Nguyễn). Cũng với lư do tế nhị như trên, nên tôi đă không mời các cô em ra làm nhân chứng, và khi hỏi bà Nancy Bùi trước toà (có tuyên thệ), bà ta đă chối phắt. 3.- Năm 1990, khi gặp vợ chồng tôi lần đầu, bà Nancy Bùi đă mỉa mai nói Việt Nam Quốc Dân Đảng là Việt Nam Quốc Dân Đểu. Trước toà, bà chối điều này, và dĩ nhiên, không thể nào có bằng chứng cụ thể, v́ chẳng ai chủ tâm đi ghi âm lời nói bất ngờ đó. Lẽ ra, theo người Mỹ “he said, she said” th́ không thể coi đó là sự kiện được. Trong 4 ngày dài của phiên toà, bà Chánh Án đă dành cho luật sư bên nguyên hết ¾ thời lượng,và tôi chỉ có ¼ để đáp trả và không được xen vào mà phải chờ đến lượt ḿnh, th́ rơ ràng tôi đă không ghi nhớ hết những điểm của luật sư Brian Turner nêu ra để phản bác. Trong khi ông ta đưa ra các điện thư đă được chuyển qua lại mà nội dung đă được sửa đổi và dịch sai một cách ác ư (tôi cũng phản đối điều này nhưng cũng bị luật sư bên kia ngăn cản). Các tài liệu tôi đưa ra dù trích từ báo chí, website, đều bị luật sư Turner phản đối cho là Hearsay. Tôi không rành luật, nên không biết dẫn chứng án lệ để tranh căi được. Thành thật mà nói, th́ qua hơn hai năm đối phó với những sự tra tấn và quấy nhiễu tinh thần của luật sư bên nguyên đơn, vừa lo sinh kế và gia đ́nh, tôi đă thấy quá mệt mỏi và bất lực nên phó mặc, muốn đến đâu th́ đến.
Tôi đă thua một vụ kiện do sự xét đoán của Bồi Thẩm Đoàn người Mỹ , mà sự hiểu biết và cách nh́n về hiện t́nh chính trị Việt Nam và sinh hoạt Cộng Đồng chắc chắn khác xa với hiểu biết và cách nh́n của những người Việt tị nạn. Nhưng ngoài bản án năng nề mà phiên toà đă tuyên xử, tôi tin rằng c̣n hai phiên toà khác do những người Quốc Gia đánh giá và toà án lương tâm đối với những hành vi dùng tiền bạc kiện tụng hăm hại người khác. Những người tự nhận ḿnh là người quốc gia, cùng chiến tuyến, th́ không t́m cách triệt hạ nhau cạn tàu ráo máng. Trong sự tranh chấp, chắc chắn sẽ có người đứng bên này, người đứng bên kia do quan điểm và lập trường khác nhau. Trong hơn hai năm, tôi rất sung sướng thấy rằng hầu hết các hội đoàn người Việt, báo giới, các nhà văn, nhà báo có tên tuổi đă đứng về phía lập trường Quốc Gia để bênh vực và gây quỹ pháp lư cho tôi. Họ đă chọn đứng về một bên của lằn ranh Quốc Cộng. Đó là phần thưởng và sự khích lệ để tôi vẫn đứng vững trên chiến tuyến, chống lại sự xâm nhập của Việt Cộng và bọn tay sai ham lợi, háo danh đang xuất đầu lộ diện thách thức người Việt Quốc Gia.
Tóm lại, tôi đă thua vụ kiện không phải v́ tội vu khống, mà v́ không đủ hiểu biết về thủ tực tố tụng để tranh căi với một luật sư có 20 năm kinh nghiệm và có nhiều thủ đoạn cộng với sự làm chứng gian áp đảo của 6 người trong ban lănh đạo của Hội Bảo Tồn Văn Hoá của bà Nancy Bùi. Tôi đă lên tiếng trước toà rằng đây là một cuộc “Bề Hội Đồng” (Gang Rape) Việc kháng án bắt buộc phải mướn luật sư, rất tốn kém. Tôi đă không đủ tiền mướn luật sư trong giai đoạn chót của vụ kiện, nên chấp nhận sự thua thiệt. Từ Việt Nam qua Mỹ với hai bàn tay trắng, nay có chút tài sản nhỏ là căn nhà chưa trả hết nợ và vài chục ngàn trong tiền hưu IRA, tôi hoàn toàn bó tay chấp nhận sự bất công. Dù có rất nhiều bạn bè khuyến khích và hứa sẽ giúp tài chánh, nhưng chắc chắn không thể nào chi trả nổi cho luật sư có thể lên tới trăm ngàn đô la. Nhưng trong cách nh́n của tôi, dù thắng, dù thua, th́ cả hai bên vẫn là người thua. Chỉ có những người thắng là các luật sư; và kẻ thù của chúng ta bên kia nửa ṿng trái đất.mà thôi. Một điều hiển nhiên, xin quư vị từng theo dơi các phiên toà, cho biết có khi nào người không có luật sư lại có thể thắng được? Ngay cả khi có luật sư, sự thắng bại c̣n do tài cán của các luật sư nữa. Việc thắng thua của một phiên toà không hoàn toàn có nghĩa là do sự đúng, sai. Việc Cộng Sản thắng trận năm 1975 có phải v́ họ có chính nghĩa và VNCH phi nghĩa hay không?
Qua lá thư này, tôi xin ngỏ lời cám ơn tất cả quư chiến hữu, đồng hương, quư Hội Đoàn, Truyền Thông, đă tích cực yểm trợ tôi trong gần ba năm qua vừa tinh thần, vừa tài chánh. Tôi rất buồn đă làm quư vị thất vọng. Nhưng tôi vẫn ăn, vẫn thở, vẫn tiếp tục con đường đấu tranh cho những lư tưởng mà chúng ta tôn thờ. Tôi cũng mong rằng quư chiến hữu của tôi - đặc biệt quư vị đang bị tay sai kẻ thù kiện tụng - không v́ kết quả của vụ án mà nản ḷng. Người đấu tranh cũng như người lính ra trận, là sẵn sàng chấp nhận những viên đạn thù chứ không cầu sự an toàn, dễ dăi.
V́ tin tưởng rằng quư đài, quư báo là tiếng nói của người Việt tị nạn, tôi gửi thư này kính xin quư đài SBTN, quư cơ quan truyền thông giúp phổ biến thư này để làm sáng tỏ vấn đề. Xin chân thành cám ơn quư vị.
Austin ngày 1 tháng 12 năm 2011.
Đính kèm tài liệu trong các trang kế tiếp: Tài Liệu 1: Trích đoạn Đối Thoại với cô Cathy Nguyễn (em gái bà Nancy Bùi)
Conversation with Cathy Nguyen (Nancy Bui’s younger sister). April 2010 at her Cathy’s Dry Cleaners, 3rd Street, Austin.
Cathy: Chị em nói nhiều khi mất ḷng. Nhưng cái anh nói - đừng động chạm ǵ thôi – c̣n anh nói là đúng. Bả về làm ăn Việt Nam là có, không thể chối được.Bà ấy nói láo. Vấn đề Resume sai. Bà ấy nói bà ấy là kỹ sư tốt nghiệp UT là sai. Em th́ tính em thẳng thắn. … Cathy: Resume của bả, bả nói là kỹ sư tốt nghiệp UT đàng hoàng. Ai chả …, cứ bấm vào UT năm mấy là ra hết. Bà có nói trong Resume đàng hoàng. …. Cathy: … người ta moi móc đời tư của bả xấu hổ quá đi. Gia đ́nh buồn lắm. Bà trách em, con Ánh thằng Đảm không bênh bà. Em nói em bênh chị cái ǵ bây giờ?... Không lẽ em nói là “anh Phúc ơi, chị ấy đâu có về Việt Nam làm ăn” , cái ấy là sai. … cái reputation cuả em không phải ít. Không kẽ em nói dối để bênh bả? Em không làm thế được. Lương tâm công giáo, lương tâm của một con người. Chị nói không về Việt Nam làm ăn là sai. Chính em về Việt Nam mua nhà cho bà. ĐV Phúc: Có người email hỏi bà lấy danh dự mà trả lời rằng bà có về Việt Nam làm ăn hay không. Bà bảo dứt khoát là không “xin mời ra toà để nghe đối chất” (6:24) Cathy: Cái đó quá sai.
Cathy: Cái thằng đó (Vinh Trần) có ngày em đưa nó ra State Board. … Bà ấy c̣n có ai nữa đâu. Bả làm ăn với ai, trước sau ǵ người ta cũng không ưa bả. Tại sao? Là v́ ḿnh không có đức. Anh thấy không? chỉ có duy nhất một người mà 20 năm nay c̣n.. là thằng Trực. C̣n ngoài ra, lạy Chuá, từ trên xuống dưới (7:55), từ Mỹ đến Việt Nam, không get along với ai được. Toàn là thưa gửi nhau, chửi nhau, đánh nhau, đưa nhau ra toà. ĐV Phúc: Hồi bà ấy kiện cô là kiện về cái ǵ? Cathy: Bà ấy bảo em lấy thằng Phao lô thợ của bà. Lâu rồi. Anh hỏi chị Hoa thằng Phao lồ đấy. Nó làm cho bà, nó nghỉ lâu rồi. Khi nó qua làm cho em th́ bà ấy kiện em lấy thợ của bà. Lawyer đưa em cái thư, em chẳng trả lời. Hồi 90… 92, 93 em mới qua, em buồn, khóc. Khách hàng hỏi khóc ǵ, đưa nó xem thư của luật sư, nó coi xong nói để nó lo. Em có trả lời đâu! Bà ấy nói là lấy thợ của bả. Thứ hai là không đưọc lấy tên Ivory, phải lấy tên khác. … Th́ thôi, em lấy tên khác. Em có sợ đâu. Bà nói Ánh lấy khách của bà, cũng đưa Ánh ra toà… ông Trọng… anh chị Nhường làm cho bả, tùm lum cả,…. Những ǵ bà làm mà anh quật lại bà, là bà học bài học. Những cái bà làm cho người ta, kiện tụng anh em trong nhà, bây giờ bà bị cái hậu quả… 09:52 Cathy: Mới đầu bà gọi em viết bài đính chính là chị em ḿnh không có kiện nhau. Em không đính chính được, em nói :”em có kiện chị đâu? Chị đưa em ra th́ có…” … Cathy: Bà nói chuyện anh John năn nỉ xin cái shop lại. Sau khi anh John bỏ tiệm đây, mở tiệm riêng, bà thưa gửi tùm lum…. Anh muốn biết thêm chuyện anh John th́ có người biết hơn nhiều.
Tài Liệu 2: Trích đoạn đối thoại với ông Châu Kim Khánh, Chủ Tịch Cộng Đồng Austin - ĐV Phúc: Ḿnh có điều này hỏi lại Khánh nè. Cái hôm mà ông Dương Phục nói chuyện bà Nancy Bùi tiếp phái đoàn Nguyễn Tấn Dũng. Bây giờ xác định lại là tiếp Nguyễn Tấn Dũng hay Nguyễn Minh Triết? Nhớ không? Khánh: Ông Dương Phục đâu có nói ĐV Phúc: Ủa! Ông Dương Phục không nói với Khánh à? Khánh: Không phải ông Dương Phục đâu. ĐV Phúc: Vậy th́ Khánh làm sao biết được chuyện đó? Khánh: Hối dó thằng Trực nó nói chớ. ĐV Phúc: À! Trực nói hả? Nhưng mà tiếp Nguyễn Tấn Dũng hay Nguyễn Minh Triết ? Khánh : Không phải phái đoàn của … Để Khánh nhớ lại coi. Phái đoàn không phải của Nguyễn Tấn Dũng – Không biết Nguyễn Tấn Dũng hay Nguyễn Minh Triết – nhưng không phải hai ông đó mà là những người đi theo ǵ đó. ĐV Phúc : Tức là đám ḷng tḥng chứ ǵ ? Khánh : Đại khái là đám làm business đi đâu đó ở Dallas. ĐV Phúc : À, ở Dallas ! Khánh : Đại khái th́ (phái đoàn chính) qua Washington, c̣n đám này th́ xuống Dallas. ĐV Phúc : Nhưng mà (Khánh) có nhớ năm nào không ? 2007 hay 2008 ? Khánh : À ! Không nhớ rơ. Nó (tức là Trực) nói không biết là ông Dũng hay ông Triết mà đi thiệt đông. Kỳ mà có tổ chức vụ Tượng đài Việt Nam ở Pflugerville đó.
Tài Liệu 3: Trang Web của Trung Tâm Xúc Tiến Thương Mại Đầu Tư Thành phố HCM
Tài Liệu 4: Ba bài phỏng vấn của Đài Á Châu Tự Do - - -
-
Tài Liệu 5: Hai bản tin của báo Saigon Times Daily phát hành tại Sài G̣n.
-
Tài Liệu 6: Thư của luật sư Brian Turner đại diện bà Nancy Bùi, doạ kiện Tiến Sĩ Phan Quang Trọng, Chủ Tịch CĐ San Antonio.
Tài Liệu 7: Trích Biên Bản Lời Khai của bà Khúc Minh Thơ
FROM Ms. KHUC MINH THO’S DEPOSITION Below are parts of the Transcript of Ms. Khuc Minh Tho’s Deposition. To show how we can trust a deposition with so many mistakes and misinformation. 1. Ms. Khuc said thanked to her efforts, 300,000 former Vietnamese Political Prisoners were released and admitted to the United States under the so called “HO” Program.(Page 6, lines 10, 19)
The truth: There is no such HO Program. The correct name of the program is The Former Political Prisoners Resettlement, a part of the Orderly Departure Program approved by the U.S. Congress. Between 60 to 70 thousand former prisoners were admitted to the U.S.A. The number of 300,000 must include their family members. 2. Ms. Khuc Minh Tho said that on the first day of the so called “HO Reunion”, almost 3000 former Political prisoners came to attend.(Page 26, lines 17, 18 )
The truth: The number of Former Political Prisoners attended is about some hundreds. Never in the United States, any reunions of Vietnamese Political Prisoners could have more than 500. Three thousand may be the number of spectators at the Cultural Performance, mostly residents of Dallas, Fort Worth and vicinity. 3.- Ms. Khuc Minh Tho said that Nancy Bui “was helping Mr. Do, Mrs. Do and three children with a job”(Page 12, lines 5, 6) The truth: Mr. Do has never worked for Namcy Bui. Soon after arriving to Austin, he was employed by Lockheed Austin Division. Only Mrs. Do and a daughter worked for Nancy Bui.
4.- Page 18, from line 14: Ms Khuc Minh Tho said: “I think so” when asked: “ Did Mr. Do told you that Ms. Nancy Bui was a Communist?” The answer msut be whether YES or No, can not be I Think So. 4.- Ms. Khuc Minh Tho said: “I want to keep my responsibility for both associations, even the Family of Vietnam Political Prisoner” (Page 19, lines 20-22) The truth: In a farewell party in Virginia in 1991, Ms. Khuc Minh Tho dismissed her “Family of Vietnamese Political Family”. This event was reported on several Vietnamese Papers. 5.- When asked “he is now asking you if you are a Communist?” Ms. Khuc Minh Tho answered “That's what he said, because I did not read it.” (Page 29, Lines 1-4) The Reality: Mr. Do never said such thing. In his letter, he asked “have you chanced your viewpoint?”. And if Ms. Khuc ‘did not read it”, how she could state “That’s what he said”? 6.- Ms. Khuc Minh Tho said that “ He [Mr. Do] was prison only six, political, six years only.” (sic)(Page 29, lines 13-14) The truth: Mr. Do was in Concentration camp from July 6, 1975 to January 15, 1985. Total 9 years and 7 months.
Copy các trang trong Bản Khai: Page 1
Friday, September 10, 2010 10 Arlington, Virginia 11 Deposition of 12 KHUC MINH THO 13 a witness, called for examination by counsel for the 14 plaintiff, pursuant to notice, held at the offices of 15 Bradford Associates, Source Office Suites, 2111 16 Wilson, Suite 700, Arlington, Virginia, beginning at 17 10:10 a.m., before Frances M. Freeman, a Notary Public 18 in and for the Commonwealth of Virginia, when were 19 present on behalf of the respective parties:
Page 6
1 A Yeah. I was president because I want to 2 (inaudible) and fighting for the political prisoner 3 and visitor into the United States. 4 Strong support from the -- our Vietnamese and 5 American, Asian-American and the government and the 6 nongovernment of the -- during the five year, during 7 the five-year Reagan presidency. 8 So around tens of thousand prisoners to 9 release from the South Vietnam government. And over 10 300,000 Vietnamese and their family visitor in the 11 United States in early 1990. 12 Q: Wow. So there were over 1,000 prisoners 13 released as a result of -- 14 A: Over 300,000. 15 Q: Over 300,000 prisoners released? 16 A: Yes. And their family were released into the 17 United States. 18 So that's sometime (ph) the United States 19 State Department said, Do you know your policies. 20 Many, many of you (inaudible) to the United States.
Page 12
3 I told Mrs. Bui, do you have anything to help 4 them, if in case you can do it. And she informed me 5 that she help Mr. Do's family. And she was helping 6 with Mr. and Mrs. Do and three children a job.
Page 18
9 Yeah, he keep saying that Mrs. Bui is a 10 Communist. So I not agree about that, because I don't 11 know too much, but I keep the neutral role. And I 12 want the both sides to talk, to tell their story. 13 Q So in the middle to towards the end of 2007, 14 Mr. Do told you that Nancy Bui was a Communist. Is 15 that correct? 16 A Yes, I think so.
Page 19
20 A Yes. As you know, I want to keep my 21 responsibility for both associations, even the Family 22 of Vietnam Political Prisoner, and also the VAHF
Page 26
13 And I feel very happy because all member of 14 the association came to our convention to help. They 15 call the association, well, well, for Quang Da 16 Association to prepare all the food from their 17 hometown and they did everything. But prisoner came, 18 more than 2,000, almost 3,000, with the first day of 19 the activity. 20 And second one, we don't do too much like 21 that. I have also the Model of the Admiration. So 22 they volunteer to came around the United States to
Page 29
1 Do you read that to mean that he is now 2 asking you if you are a Communist? 3 A That's what he said, because I did not read 4 it. 5 Q And then he says, of course, we can't expect 6 an old woman like you to be at the front line to fight 7 Communism, but your role in the VAHF and your 8 activities in the Former Political Prisoners 9 Association require from you a clear assertion of your 10 attitude and political standpoint. 11 A Because that's what he said about us. But we 12 didn't do anything to -- for our people. And I told 13 you how about my family. He was prison only six, 14 political, six years only.
|