Có lẽ chẳng mấy người c̣n
nhớ trước đây 2 chục năm, đúng vào ngày lễ Chúa Giáng Sinh 25 - 12, trên
thế giới đă xẩy ra một biến cố quan trọng, rất quan trọng đáng cho chúng
ta ghi nhớ . Tôi đă có ư hỏi thử vài người bạn xem có ai nhớ ra không.
Họ lục lọi các ngăn tủ trí óc và đều lắc đầu. Con người mau quên thật.
Nếu tôi không v́ ṭ ṃ th́ chắc cũng đă quên luôn.
Biến cố tôi muốn nói
đến là đây. Vào sáng sớm ngày 25 tháng 12 năm 1991, ông Mikhail
Gorbachev Tổng Bí Thư đảng CS Liên Sô, chủ tịch nước Cộng Ḥa Liên Bang
Sô Viết USSR (Union of Soviet Socialist Republics) loan báo từ chức. Ông
tuyên bố giải tán văn pḥng chính phủ và trao tất cả quyền hành lại cho
ông Boris Yeltsin. Ngay đêm hôm đó, lá cờ búa liềm của Sô Viết tại điện
Kremlin được hạ xuống lần cuối cùng. Và ngày hôm sau, Hội Đồng Sô Viết
Tối Cao chính thức thừa nhận việc giải tán Liên Bang và cũng tự giản tán
chính ḿnh. Ngày 31 tháng 12 sau đó, một số định chế chưa được bàn giao
cho chính quyền mới cũng ngưng hoạt động. Trong khi đó, các nước cộng
hoà trong Liên Bang cũng lục tục thừa nhận vai tṛ của chính quyền trung
ương tại Mạc Tư Khoa.
Như thế có lạ không?
Một đế quốc hùng mạnh như Liên Sô không ai đánh mà tan, tự động tan ră.
Xưa nay từ cổ chí kim, không có nhà độc tài nào tự ư rút lui khỏi quyền
lực. Không một đế quốc nào bị sụp đổ khi sức mạnh cơ bắp của nó vẫn c̣n
trong t́nh trạng sung sức. Một chính quyền độc tài toàn trị chỉ có thể
bị hạ bệ qua hai cách, một là do quân đội làm đảo chánh, và hai là do
sức mạnh liều chết của toàn dân. Một đế quốc hùng mạnh như Liên Sô, với
quân đội được trang bị hiện đại vào bậc nhất nh́ trên thế giới, cùng với
kho vũ khi hạt nhân trong tay th́ không có lư do ǵ nó lại tự tan ră
được. Hồng quân Liên Sô không làm đảo chánh. Nhân dân Nga cũng không
xuống đường áp lực ông Gorbachev phải ra đi. Có người giải thích rằng
Liên Sô sụp đổ v́ nền kinh tế kiệt quệ. Đúng là kinh tế Nga kiệt quệ
thật, v́ một đàng phải thi đua vơ trang quá tốn kém với Hoa Kỳ, đàng
khác lại phải nuôi báo cô nhiều đảng CS khác và nhà nước chư hầu cũng
kiệt quệ không kém. Nhưng nếu bảo rằng Liên Sô tan ră v́ kinh tế kiệt
quệ th́ làm sao giải thích được t́nh trạng Trung Cộng và Việt Cộng vào
hai thập niên 60 và 70 của thế kỷ trước. Hai nước này c̣n kiệt quệ hơn
nhiều so với Liên Sô mà vẫn trụ được? Câu hỏi đặt ra là, như vậy phải
giải thích việc sụp độ của Liên Bang Sô Viết như thế nào mới hợp lư, sự
việc xẩy ra cứ như là tự nhiên vậy? Câu trả lời chính xác nằm ở đâu?
Chỉ cần biết sơ qua về
CS thôi cũng hiếu rằng các chế độ đều được điều hành theo phương thức
“tập thể chỉ huy, cá nhân phụ trách”. Nghĩa là tập thể Bộ Chính Trị của
đảng là cơ quan đầu năo đưa ra mọi quyết định về đường lối chính sách
quốc gia. Tổng bí thư (TBT) đảng hay chủ tịch nước chỉ là những ngựi
thi hành đường lối chính sách đó. Kinh nghiệm và lịch sử cho thấy, khi
TBT đảng mà cá tính yếu và kém nghị lực th́ nguyên tắc tập thể chỉ huy
c̣n được phần nào tôn trọng. Nghĩa là tiếng nói của các ủy viên Bộ Chính
Trị c̣n được tôn trọng. Ngược lại nếu TBT là một con người có cá tính
mạnh, giầu bản lănh, và triệt để chuyên chính th́ các ủy viên khác trong
BCT chỉ là những ông phỗng đá. Từ kinh nghiệm đó, giả sử như, vào ngày
25-12-1991, người nắm gĩữ chức TBT đảng CS Liên Sô không phải là
Gorbachev, mà là Lenin, Stalin, Kruschev, Brezhnev, hay ít ra là Putin
hiện nay th́ liệu biến cố có xẩy ra không? Chắc chắn là không. Vậy tại
sao lại là Gorbachev vào thời điểm đó. Cho là Gorbachev đi nữa th́ hàng
loạt các câu hỏi tiếp theo đặt ra là, với đường lối tập thể chỉ huy,
những thành viên khác trong BCT chịu để cho ông ta được tự ư hành động
hay sao? Lại c̣n các tư lệnh quân đội, và cả cơ quan mật vụ KGB nữa? Họ
chịu để cho ông Gorbachev quyết định giải tán đảng CS và chính quyền
liên bang sao? Lư do ǵ khiến những người này không tranh chấp, không
chống đối, mà cũng răm rắp từ chức đồng loạt như thế? Đó là một điểm
thắc mắc rất đáng quan tâm.
Người viết cũng rất
thắc mắc về điểm này, nhưng không t́m ra được lư do để giải quyết. Câu
trả lời cuối cùng chỉ có thể t́m ra được từ lănh vực tôn giáo. Chúng tôi
muốn nhắc đến biến cố Đức Mẹ hiện ra năm 1917 tại Fatima. Xin nói ngay
rằng, người viết tuy là một tín hữu công giáo, nhưng không dựa vào đức
tin tôn giáo để đi t́m giải đáp cho vấn đề, mà bằng vào lư lẽ dựa trên
những sự việc cụ thể để đi đến kết luận.
Vào ngày 13 tháng 5
năm 1917, Đức Mẹ hiện ra với 3 trẻ nhỏ nhà quê tại cánh đồng Cova Da
Iria làng Fatima nước Bồ Đào Nha (Portugal). Đức Mẹ cho biết Ngài từ
trời đến và sẽ c̣n hiện ra với các em mỗi tháng cho tới tháng 10 th́
Ngài sẽ làm một phép lạ để chứng minh rằng việc Ngài hiện ra với các em
là việc có thật. Ngày 13-10-1917 là ngày hiện ra lần chót. Như đă hứa
trước, Đức Mẹ làm phép lạ mặt trời nhảy múa trước sự chứng kiến của
khoảng 70 ngàn người hiếu kỳ, phóng viên báo chí, cùng cả một số những
người cộng sản vô thần. Trong tất cả các lần hiện ra, Đức Mẹ nhắn nhủ
các em một điều quan trọng là Ngài xin mọi người hăy xám hối và đừng xúc
phạm đến Thiên Chúa nữa. Nếu không, nước Nga sẽ gieo rắc tai họa khắp
nơi trên thế giới, chiến tranh sẽ lan tràn, chết chóc nhiều hơn nữa, và
Giáo Hội Công Giáo sẽ bị bách hại nặng nề. C̣n như nếu loài người biết
xám hối và từ bỏ con đường tội lỗi th́ nước Nga sẽ hồi đầu trở lại. Nên
biết rằng, ngày 13-7 khi Đức Mẹ cảnh giác về vấn đề cộng sản Nga th́ bọn
Bolchevik chưa chính thức lên cầm quyền tại nước Nga. 5 năm sau đó tức
là ngày 28 tháng 12-1922 Cộng Hoà Liên Bang Sô Viết USSR mới chính thực
thành lập. Điểm quan trọng mà chúng tôi muốn nhấn mạnh ở đây là, người
chuyển Thông Điệp của Đức Mẹ không phải là một chính khách tiếng tăm,
hay một nhân vật có thế giá nào để có thể bảo đảm chữ tín, mà chỉ là
những đứa trẻ trên dưới 10 tuổi, nhà quê, lại mù chữ. Chúng chẳng biết
nước Nga là ai và ở đâu, không hiểu CS là ǵ, không biết nói dối, và
không hề có tham vọng.
Đem đặt liền nhau
ba sự kiện: 1. Đức Mẹ hiện ra tại Fatima cảnh giác về đại họa CS Nga, 2.
đảng Bolshevik đoạt chính quyền tại Nga đem đại họa đến cho nhân loại,
và 3. Liên Sô tự dưng từ bỏ chủ nghĩa CS, chúng ta thấy được ǵ? Như đă
tŕnh bầy trên, tôi cho rằng cả ba không phải là những sự kiện rời rạc,
mà quả thực chúng liên hệ với nhau có tính cách hữu cơ. Đảng CS Liên Sô
lên cầm quyền tại Nga và nó tự động giải tán, chỉ được coi là những diễn
biến tự nhiên của lịch sử trong trường hợp nếu không có việc Đức Mẹ Hiện
ra tại Fatima cảnh báo về những sự kiện đó trước. Nhưng bởi v́ đă được
Đức Mẹ cảnh báo trước nên các biến cố kia đă trở nên bằng chứng hùng hồn
của sự hiện hữu của Thiên Chúa. Và, Thiên Chúa đă can thiệp trực tiếp
vào đời sống trần gian này của con người. Nếu đă tin tưởng vào lối giải
thích này th́ cái nôi của CS thế giới là đảng CS Liên Sô và Liên Bang Sô
Viết tự động giải tán vào ngày 25-12-1991 phải được coi như một món quà
Thiên Chúa ban cho nhân loại nhân ngày lễ Ngài xuống thế sinh ra làm
người.
Duyên-Lăng Hà Tiến Nhất
Christmas 2011
-----------------------------------------------------------------------
20 years on: The fall of the Soviet Union

Protests against Putin and
United Russia continue.
As Vladimir Putin’s
influence over Russia appears to be waning, the nation is looking to
introduce widespread political reform in an attempt to escape widespread
corruptions and transform it into a more democratic state. The move is
another step for a country that transformed from Soviet-style socialism
to what many would regard as a centre-right government in just over two
decades.
The first step in that
transition occurred exactly 20 years ago following the shock Christmas
Day resignation of USSR president Mikhail Gorbachev and the dissolution
of the
Soviet Union
a day later.
Gorbachev’s resignation came as a number of former Soviet states
declared their independence from Moscow – forming the Commonwealth of
Independent States in 1991 – after years of individually wrestling for
their autonomy back.
The Soviet Union’s diplomatic process with Western powers throughout the
late 1980s spurred smaller nations within the USSR to seek the control
they had previously lost. Lithuania, annexed by the
Soviet Union
during World War II, became the first country to gain full independence
after defiantly standing up to Gorbachev in January 1990.

50,000 people in Vilnius gather at a
rally for the independence of the republic in January 1990.
Their sovereignty didn’t
come without its price though, as 13 Lithuanian civilians were killed by
Soviet soldiers dispatched to the county’s capital, Vilnius.
International outcry at the incident further weakened the USSR’s
fractured status as a world power.
The fall of the Berlin Wall in 1989 and the reunification of Germany 11
months later coincided with further troubles on the home front as
demonstrators in Baltic States within the
Soviet Union
took to the streets to protest against the USSR’s grip on their
countries.
Gorbachev inadvertently played a key part in the downfall of communism
throughout the
Soviet Union
by declaring that USSR “interference” in the sovereignty of states would
be “inadmissible”.
The announcement encouraged a political move towards the right
throughout the Eastern bloc as Poland became the first Soviet state to
elect a non-communist government in 1989.
The change was a stake through the heart of traditional Soviet socialism
and hastened the end of the USSR. Hungary, Czechoslovakia, Bulgaria and
Romania followed suit – ending 40 years of socialist dominance in
Eastern Europe. The pace of change was also quickened by the fast-moving
political situation in Moscow.
Gorbachev made a small move towards his policy of “demokratizatsiya”
(democratisation) in 1989 by holding the first election within the
Soviet Union
to include more than one candidate, though it was still restricted to
politicians from the CPSU (Communist Party of the
Soviet Union).
Gorbachev himself swept the election but faced criticism from party
hardliners disillusioned by the move towards democracy.

Mikhail Gorbachev resigns on Christmas
Day 1991.
In many respects the
continuance of Eastern bloc independence confirmed the end of the
Soviet Union.
After a failed military coup against Gorbachev by members of his own
government in 1991, 12 states gained sovereignty from the
Soviet Union
and joined the Commonwealth of Independent States.
Sensing the end, Mikhail Gorbachev agreed with Boris Yeltsin to break up
the
Soviet Union
on 17 December – resigning himself eight days later. Gorbachev cited the
fall of the Union as the reason behind his decision to relinquish
control.
“Due to the situation which has evolved as a result of the formation of
the Commonwealth of Independent States I hereby discontinue my
activities at the post of president of the Union of Soviet Socialist
Republics,” he stated.
Boris Yeltsin assumed control of the newly formed Russian Federation,
ending 69 years of the communist Soviet Union- also concluding the Cold
War which had divided the east from the west through much of the 20th
century. Though the transition heralded a new age in Russian politics, a
lack of transparency still remains within the state. Vladimir Putin’s
United Russia party has been accused of vote-fixing and his effective
power sharing with current president Dmitry Medvedev has also come under
fire.
It remains to be seen whether ongoing protests against United Russia
will force change in Moscow 20 years on from the end of the
Soviet Union.
Yahoo News
- By Adam Parris-Long |
Yahoo! News – Fri,
Dec 23, 2011