|
NGƯỜI TA ĐĂ PHỤ TÔI RỒI …..
Duyên-Lăng Hà Tiến Nhất
Nghe ông Ngô Kỷ la thất thanh: Ngựi ta đă phụ tôi rồi (Chúa ơi), nhiều người giật ḿnh, không biết có phải ông bị t́nh phụ không, bởi v́ xưa nay ông Ngô Kỷ rất kị đàn bà. Ngựi ta đây tưởng ai, đọc Thông Báo của ông Ngô Kỷ th́ hóa ra là người Mỹ. Đúng là người Mỹ đă phụ ông Ngô Kỷ thiệt. Và như ông Ngô Kỷ nói, người Mỹ đă phụ cả cộng đồng người Việt tỵ nạn chúng ta. Thông báo của ông Ngô Kỷ viết: …… các viên chức chính quyền tiểu bang Calififornia gồm Thống Đốc Arnold Schwarzenegger (Cộng Hòa), Thị Trưởng San Francisco Gavin Newsom (Dân Chủ, và cũng vừa đắc cử Phó Thống Đốc California vào tháng 11 năm 2010 vừa qua), và Phó Chủ Tịch Thượng Viện California Leland Y. Yee (Dân Chủ) đã gởi thư và Tuyên Cáo cho Tổng Lãnh Sự Cộng Sản Lê Quốc Hùng để công nhận ngày 2 tháng 9 là Ngày Quốc Khánh Việt Nam và cũng là Ngày Truyền Thống của cộng đồng Người Mỹ Gốc Việt, và khen ngợi tên Việt cộng Lê Quốc Hùng đã khéo léo lãnh đạo cộng đồng người Mỹ gốc Việt.
Theo thiển ư của người viết, ông Ngô Kỷ là một người chống CS kiên tŕ và có lư tưởng. Từ Nam chí Bắc California, hầu như không mấy người là không biết điều đó. Ông là một người Việt tỵ nạn rất hiếm hoi đại diện đảng Công Ḥa trong nhiều Đại Hội Đảng. Ông có học (cử nhân luật Đại Học Luật Khoa Saigon?), thông thạo tiếng Mỹ như người Mỹ, giao du chụp h́nh với các chính khách đảng CH Mỹ như bạn bè, kể cả tổng thống. Ông hy sinh hạnh phúc riêng tư, không vợ con, sống như dân homeless (có người gọi ông là homeless thật) để hoạt động chống cộng. Ông cống hiến cuộc đời cho lư tưởng Quốc Gia. Người viết khâm phục ông ở những điểm son đó. Thế nhưng xin phép được nghi ngờ về khả năng của ông ở một điểm, chỉ một điểm thôi. Đó là xem ra ông chẳng hiểu ǵ về mấy ông chính khứa Mỹ cả. H́nh như ông Ngô Kỷ quá ngây thơ và khờ khạo đối với những người này. V́ thế ông bị phụ là đúng thôi. Trên thế gian này, các ông chính quyền Mỹ phụ người ta là chuyện cơm bữa, chẳng có ǵ là lạ. Các ngài Tưởng Giới Thạch, Lư Thừa Văn, Ngô Đ́nh Diệm v.v. c̣n bị Mỹ phụ nữa là. Một cái Quyết Định hành chánh, một tấm bằng khen chẳng là ǵ đối với chính khứa Mỹ. Họ kư xong rồi xé bỏ không áy náy. Khi làm việc với người Mỹ, ông Ngô Kỷ có thể vẫn thường được họ tấm tắc khen “wonderful” hay “good job” v.v., có đúng không? Chắc ông Ngô Kỷ tưởng là người ta khen thiệt. Họ khen cho ông mát bụng để ông giang thân làm chết bỏ cho họ đấy. Sự thực là chẳng có ǵ khác biệt giữa cái quyết định, cái bằng khen, hay một lời khen. Chỉ tiếc rằng ông đă không học được bài học từ những người đi trước, và trong cuộc sống thường ngày. Cho nên khi nghe ông Ngô Kỷ la hoảng cũng đừng có nóng ḷng quá. Một người dân ngu cu đen bị Mỹ phụ không là chuyện lạ. Một người tin Mỹ, phục Mỹ, và theo Mỹ (tiếng của VGCS đấy) như ông Ngô Kỷ mà để cho Mỹ nó phụ mới đau. Giả như Mỹ Dân Chủ phụ ông Ngô Kỷ c̣n nghe được. Mỹ Cộng Ḥa phụ ông th́ thật là hết biết, c̣n đau hơn hoạn nữa. Hàng chục năm qua, ông bôn ba, lăn lộn cho đảng Cộng Ḥa trong cộng đồng tỵ nạn, thế mà nay Họ đối xử với ông như vậy th́ c̣n ǵ nữa là đạo nghĩa? Như vậy, thiết tưởng cũng nên t́m hiểu xem chính khứa Mỹ là hạng người nào?
Câu hỏi khá bao quát, nhưng một tác giả Mỹ, ông Ted Flynn trả lời vắn tắt và đầy đủ như sau: trên tầng lớp niên trưởng của đám lănh đạo chóp bu, họ là những kẻ chẳng trung thành với cái ǵ cả. Không có ǵ khác biệt giữa Cộng Ḥa, Dân Chủ, Tự Do, Xă Hội, Cải Cách hay Bull Moose (nhóm progressive tách ra từ đảng Cộng Ḥa thời TT Roosevelt). (At the senior levels of the elite cabal are men with no loyalties. There is an indifference to Republican, Democrat, Libertine, Socialist, Reform, or the Bull Moose Party. The issue is, can they control the individual? -Ted Flynn: Hope of the Wicked, The Master Plan to Rule the World, p.119.) Vấn đề là họ có thể kiểm soát được con người hay không mà thôi. Đó là điểm đồng qui của tư bản và cộng sản: kiểm soát con người và kiểm soát tất cả. Việc hứa lèo hứa cuội, nói ở đầu môi quên chót môi của các chánh khách Mỹ chỉ là mầu mè riêu cua thêm một tí cho vui. Chính v́ cái bản chất bất trung (disloyalty) của chính quyền Mỹ nên ngày nay cả thế giới mới ghê tởm nước Mỹ.
Ở đâu cũng thế, tham vọng của các nhà chính trị là quyền lực và tiền tài. Ít có người, v́ có nhiều tiền bạc rồi, nên chê lương lương của nhà nước như ông thống đốc Arnold Schwarzenegger. Ông từ chối lương thống đốc hàng năm 175.000 Mỹ kim. Ngược lại, Clinton th́ khác. Lúc tập tểnh vô chính trị, ông kể lể: “I never had a nickel to my name.” (Tôi không có lấy một xu dính túi). Nhưng nay ông thừa nhận: “Now I’m a millionaire” (bây giờ tôi là triệu phú rồi). Ngoài lương hưu, ông Clinton mỗi tháng c̣n kiếm thêm 84.550 USD nữa, (xin nhớ một tháng thôi đấy) bằng một anh MBA làm mửa mật một năm trời. Nói tóm lại th́ quyền hành bao giờ cũng đi đôi với tiền bạc. Có quyền tất có tiền. Trừ người như ông Arnold v́ ông đă quá thừa tiền rồi, chỉ say mê quyền lực thôi.
Cái tham vọng, và hơn thế nữa, là khát vọng của các chánh khách là quyền lực. W. Cleon Skousen viết trong cuốn sách của ông The Naked Capitalist: “Quyền lực bất cứ từ đâu tới đều dẫn đến khuynh hướng tạo ra sự thèm khát quyền lực. Điều không tránh được là, kẻ đă giầu nứt khố đổ vách mơ một ngày nào đó kiểm soát không những tài sản của riêng ḿnh, mà c̣n luôn tài sản của cả thế giới. Để đạt mục đích này, người ta nuôi dưỡng tính đam mê của những chính trị gia lắm mưu đồ, luôn đói khát quyền lực muốn lật đổ mọi chính quyền hiện hữu để thiết lập một nền độc tài trên toàn thế giới.” Ở Mỹ, muốn leo cao trên con đường danh vọng tức quyền lực, con người phải vong thân. Vong thân ở đây có nghĩa là bán ḿnh cho các tổ chức nắm được cái cán quyền lực trong tay. Vô các hội kín dễ thăng tiến danh vọng hơn. Khát vọng quyền lực đ̣i hỏi con người phải có ḷng khao khát quyền hành, và sẵn sành dứt bỏ những nguyên tắc đạo đức mà con người hấp thụ được từ các tôn giáo để sống lương thiện. Xin nêu vài nhân vật mà ông Ngô Kỷ đă kể tên.
- Arnold Schwarzenegger : Kư giả Leigh mô tả Arnold là một con người bị ma ám (obsessed) bởi quyền lực. Arnold nói: “Tôi muốn là một thành phần nhỏ thôi trong số rất ít các nhà lănh đạo, chứ không muốn ở trong cái đám đông theo đuôi. Tôi đă thấy những người lănh đạo sử dụng toàn khả năng của ḿnh. Tôi luôn luôn bị quyến rũ bởi việc con người này kiểm soát được người khác.” Thế nhưng tháng Tư vừa qua, nhóm Bảo Vệ Đạo Đức ( Ethics Watchdog Group) đánh giá Arnold là một trong số 11 thống đốc tồi tệ nhất.
- Gavin Newsom : San Francisco là một thành phố của đồng tính luyến ái và same sex marriage. Để lấy phiếu của hai giới này, năm 2004, Gavin chỉ thị cho thư kư thành phố cấp hôn thú cho giới đồng tính. Điều này vi phạm luật Tiểu Bang. Tháng 8-2004, Tối Cao Pháp Viện California hủy bỏ các giá thú do Gavin kư, nhưng Gavin chuyển vấn đề ra dư luận toàn quốc bằng cách nêu vấn đề quyền đồng tính kết hôn và quyền đồng tính luyến ái để tranh thủ hậu thuẫn chính trị tại San Francisco.
- Tiện đây cũng nên nói một chút về ông TT Hussein Obama. Cha của Obama là một tín đồ Muslim, nên khi sinh ra, Obama khó ḷng không phải là người Muslim theo luật Hồi Giáo. Năm 2006 khi c̣n là thượng nghị sĩ, Obama tuyên bố mập mờ có chủ đích: Cho dù đă có thời chúng ta là ǵ, nhưng bây giờ chúng ta không c̣n phải là quốc gia Thiên Chúa Giáo nữa. Ít ra lúc này th́ chưa, nhưng biết đâu chừng chúng ta sẽ là một quốc gia Do Thái Giáo, Hồi Giáo, Phật Giáo, Ấn Giáo, hay là một quốc gia vô thần. (Whatever we once were, we’re no longer a Christian nation. At least not just. We are also a Jewish nation, a Muslim nation, and a Buddhist nation, and a Hindu nation, and a nation of nonbelievers.) Điều trớ trêu là khi tuyên thệ nhậm chức, TT Obama phải đặt tay trên cuốn Thánh Kinh Thiên Chúa Giáo mà tuyên thệ. Khi tuyên thệ, không biết v́ vô t́nh hay cố ư, ông đă đọc sai đi một chút để đến mỗi ông ṭa Tối Cao sau đó phải bắt ông tuyên thệ lại trong pḥng riêng.
Ông Obama coi niềm tin tôn giáo chỉ là một tṛ đùa chỉ biểu diễn để mị dân. Các ông Arnold và Gavin đều là tin đồ Công Giáo nhưng ly dị và làm ngược lại giáo lư của Đạo để đạt được quyền hành. Có thể rút ra một nhận định chung từ các thí dụ cá nhân trên là, cho dù theo bất cứ một tôn giáo nào, con ngựi cần phải trung thành với điều ḿnh đă tin theo, bởi v́ đây là một niềm tin khắc cốt nhất đối với con người. Một khi đă chối bỏ hoặc coi thường niềm tin nơi tâm linh th́ con người không thể là người lương thiện được, họ chẳng trung thành với ai hết. Cộng sản cũng bởi v́ vô thần nên chúng mới dă man và tàn bạo như chúng ta thấy. Làm sao ông Ngô Kỷ bắt buộc các ông Arnold Schwarzenegger và Gavin Newsom, những con người bất trung thành với niềm tin khắc cốt nhất của ḿnh phải trung thành với ông được.
Muốn các chính khách Mỹ trung thành với những cam kết họ đă hứa, chúng ta nên thực tế một chút. Người Mỹ rất thực tế. Lối sống của họ là trao đổi lợi lộc, không hơn không kém. Chúng ta không thể chống cộng bằng hai bàn tay trắng. Hoặc là phải có tiền, hoặc là phải có trong tay một cái ǵ đó để trao đổi. Tiền bạc, nếu không được bằng Nhà Rothschild, Rockefeller, hay Morgan, thực lực, nếu không huy động nổi ít nữa vài ba trăm ngàn lá phiếu trên tổng số 3 triệu dân tỵ nạn, chúng ta đừng hy vọng nói chuyện phải quấy với mấy ông chính khứa Mỹ. Chúng ta nên hiểu tại sao nước Mỹ lại bênh vực chằm chằm thằng bé Do Thái tí hon, vùng đất chó ăn đá gà ăn sỏi mà bỏ rơi anh chàng khổng lồ Ả Rập với ḷng đất đầy ắp mỏ vàng đen.
Sau hơn ba chục năm kể từ ngày mất nước, người tỵ nạn vẫn cứ đi theo lối ṃn chống cộng bằng biểu t́nh, kiến nghị, thỉnh nguyện thư v.v. Chẳng đi đến đâu cả. Một thí dụ cụ thể, chúng ta biểu t́nh chống văn công VGCS chẳng hạn, văn công đă không hết, mà càng ngày càng xuất hiện nhiều hơn, hát ḥ công khai hơn. Báo cáo IRS chúng hát lậu cũng chẳng ăn thua ǵ. Sở thuế làm ngơ. Vấn đề là, nếu chúng ta không coi hát th́ chúng hát cho ai nghe đây, cho Mỹ đen hay cho Ấn Độ nghe à. Dân Mỹ đen ưa chơi nhạc Rap. Dân Ấn khoái nhạc kèn đám ma. Chỉ có vậy mà chúng ta không làm được th́ c̣n làm cái ǵ. Hy sinh một chút lạc thú nhỏ nhoi thôi mà không hy sinh nổi th́ làm sao chống cộng.
Sống trên đất Mỹ, người Việt tỵ nạn chúng ta nên học hỏi cách đấu tranh của người Mỹ da đen. Một điểm đáng chê trách mà người tỵ nạn cần phải đấm ngực xám hối là chúng ta rất nặng đầu óc kỳ thị, rất hay coi thường người Mỹ da đen. Về cơ sở để gắn bó với nhau, người Mỹ da đen hoàn toàn không có điểm nào được như chúng ta, ngoài một điểm duy nhất là mầu da trên thân thể. Chúng ta là một chủng tộc thuần nhất, người Mỹ đen có nguồn gốc từ rất nhiều bộ lạc, sắc tộc, quốc gia trên khắp châu Phi. Người Mỹ đen đă mất tiếng nói riêng, trong khi chúng ta vẫn c̣n giữ được tiếng nói và chữ viết. Họ không c̣n chút ǵ gọi là văn hóa dân tộc, chúng ta vẫn giữ nguyên phong tục, tập quán, và lối sống riêng như lễ tết, tang ma, cưới hỏi v.v. Thế nhưng phải thừa nhận rằng cái ǵ người Việt tỵ nạn cũng thua xa người Mỹ da đen. Ở đây chúng tôi chỉ nêu lên sự yếu kém trong cung cách đấu tranh của chúng ta so với người da đen.
Có hai mục tiêu đấu tranh: đấu tranh dành quyền lợi và đấu tranh đ̣i công lư. Chúng tôi không đi vào chi tiết mà chỉ nêu lên vài trường hợp làm điển h́nh để học hỏi. Nói đến vấn đề đấu tranh dành quyền lợi của người da đen tại Hoa Kỳ th́ họ là số một. Chắc chắn rằng nếu không có cuộc tuần hành của mục sư Martin Luther King Jr. tại Washington D.C tháng 8-1963 th́ cho đến bây giờ người da đen vẫn chưa thoát ra được khỏi cái nạn kỳ thị trong xă hội Mỹ. 13 triệu người Mỹ da đen đă được giải phóng sau cuộc biểu dương của 250.000 người cùng mầu da. Người ta chỉ có chung cùng một mầu da thôi, ấy thế mà khi ông mục sư Luther King hô lên một tiếng, đă có mấy trăm ngàn người tập hợp lại sau lưng ông. Chúng ta có làm được như họ không? Trong các điều kiện kư kết để được gia nhập WTO, VGCS phải chấp nhận công bằng trao đổi hai chiều các văn hoá phẩm của hai bên. Chính quyền Mỹ để chiều chuộng bọn VGCS, đă để mặc cho VGCS cấm nhập cảng sách báo của người Mỹ gốc Việt chúng ta. Nếu chúng ta tập trung được vài trăm ngàn trên tổng số 3 triệu người Việt tỵ nạn trên đất Mỹ để đ̣i lại quyền lợi này th́ thử xem chính quyền Mỹ có dám thiên vị nữa không. Ít ra nếu cấm th́ phải cùng cấm, c̣n nếu tự do th́ cũng phải tự do đồng đều. Đó là quyền lợi mà người Mỹ gốc Việt chúng ta để mất mát thiệt tḥi. C̣n nhiều quyền lợi chúng ta bị chơi ép nữa chỉ v́ chính sách thiên vị của chánh quyền Mỹ. Tại sao chúng ta không biết đ̣i hỏi như người da đen mà cứ phải khúm núm xin xỏ: thỉnh nguyện, kiến nghị lôi thôi?
Vấn đề tranh đấu đ̣i công lư cũng thế. Nếu chúng ta so sánh vụ Rodney King bị cảnh sát hành hạ với vụ Trần Thị Bích Câu bị cảnh sát bắn chết không có lư do, rồi ṭa án xử ra làm sao, chúng ta sẽ thấy công lư phải đ̣i lại bằng cách nào. Cách thức tranh đấu đ̣i công lư của người da đen cho Rodney King so với cách thức đ̣i công lư của người Việt cho chị Bích Câu, rơ ràng cách của người da đen có hiệu quả hơn. Nó hữu hiệu đến độ sau đó 3 năm, năm 1995 xẩy ra vụ OJ Simpson giết vợ đă ly dị và t́nh địch, ṭa án đă không dám xử Simpson có tội v́ sợ người da đen xuống đường làm loạn. Rodney King là một anh chàng chẳng tử tế ǵ, việc người da đen xuống đường bạo động là hành động quá đáng, chúng tôi hiểu. Ở đây chúng tôi chỉ muốn nói đến cái tinh thần đoàn kết tương thân tương trợ của người da đen đáng làm gương cho người Việt tỵ nạn chúng ta. Chúng ta nên nh́n vào mà tự vấn. Trong vụ Rodney King, chẳng ai hô hào người da đen xuống đường cả. Khi xẩy ra nội vu tại Los Angeles, hàng trăm ngàn người da đen trên nhiều thành phố, nhiều tiểu bang trên nước Mỹ đă tự động xuống đường v́ thấy người đồng mầu da với ḿnh bị xúc phạm. Đă có không ít đồng bào chúng ta bị cảnh sát bắn chết vô tội vạ, ṭa xử cảnh sát vô tội nhưng rồi vấn đề bị ch́m vào quên lăng, và cộng đồng vẫn thản nhiên như chuyện hàng xóm.
Bây giờ đến chuyện mấy ông chính khứa Mỹ tung hê thằng lănh sự VGCS Lê Quốc Hùng th́ ông Ngô Kỷ mới nghĩ rằng mấy ông chính khứa Mỹ phụ ông là hơi muộn rồi đấy. Người Mỹ đă phụ ông từ lâu lắm rồi. Nhưng nói đi th́ cũng phải có nói lại, chính nhiều người Việt tỵ nạn bây giờ cũng tự gọi ḿnh là VIỆT KIỀU rồi th́ ông Thống Đốc hay ông Thị Trưởng bảo rằng thằng lănh sự VGCS lănh đạo cộng đồng người Mỹ gốc Việt có ǵ là sai. Tiên trách kỷ th́ hậu mới trách nhân được. Muốn cho người Mỹ nói đúng th́ cách hữu hiệu nhất nên làm là học đ̣i cách đấu tranh của người da đen. Nh́n vào thực tế mà coi, giới lănh đạo Mỹ đều là hạng người ưa nặng chứ không ưa nhẹ đâu. Thằng VGCS nó đập Mỹ những đ̣n chí tử, chửi Mỹ y như chửi chó, c̣n người Quốc Gia coi Mỹ thân thiết như bạn bè, thế mà mấy ông chính khứa Mỹ lại dă tâm giết chết bạn bè, coi thằng VGCS như ông cố nội của ḿnh vậy. C̣n như đấu tranh chống VGCS, chúng tôi xin lặp lại một lần nữa, không có phương pháp nào tốt hơn phương pháp boycott và embargo được. Làm thế nào để chận được 10 tỷ bạc mỗi năm người tỵ nạn tiếp sức cho VGCS, chúng ta mới có cơ thắng được chúng. Và, chừng nào lănh sự quán VGCS tại San Francisco vắng như chùa Bà Đanh, không c̣n người đến xin visa nữa th́ tên Lê Quốc Hùng cũng dẹp tiệm, cuốn gói trở về Hànội thôi. Lúc đó mấy ông chính khứa Mỹ mới trung thành với người Việt tỵ nạn chúng ta.
Happy ThanksGiving Day
Duyên-Lăng Hà Tiến Nhất |