TẦM SƯ HỌC ĐẠO hay???
Duyên-Lăng Hà Tiến Nhất
Vài bữa trước, Hà mỗ tôi nhận được e-mail của một người bạn. Anh viết như sau:
From: Phi Nguyen phinguyen383923@hotmail.comSubject: FW: TAI VATICAN: TRIET TINH MUU GI?
Date: Sunday, December 6, 2009, 9:29 AM
Huynh:
NHẤT HẠNH đă là "case" cho CSVN. Bây giờ không biết dở tṛ ǵ nửa đây?Huynh nên viết bài: THẾ CÔNG chứ không THỂ THỦ nữa (lên tiếng trước khi TRIẾT đến VATICAN).
Mặc dù không phải đạo CHÚA nhưng P rất thích và kính trọng Triết gia KIM-ĐỊNH và T-C-TƯỜNG bởi v́ họ có HỒN DÂN TỘC.Kính.Chúc huynh có nhiều sức khoẻ.
Dân Làng Lưới (internet) chắc không xa lạ ǵ với nhân vật Phi Nguyễn trên. Anh là người mới đây công khai tố cáo Ts Trần Kiêm Đoàn là Vixi. Và cũng nên biết thêm rằng anh là một người con Phật rất hiếu đạo. Tôi không ngờ rằng một Phật tử như Phi mà cũng quan tâm đến việc Nguyễn Minh Triết viếng thăm Đức Giáo Hoàng đến thế, trong khi thú thực tôi là tên đạo “ẓng” lại chẳng để ư mấy đến chuyện này. Anh thúc tôi viết về vấn đề này, không những thế, lại c̣n bắt phải viết trên “thế công” chứ không nên “thế thủ”. Yêu cầu của anh quả là làm khó tôi rồi. Việc một anh chủ tịch nước, dù là nước Việt cộng, gặp Giáo Hoàng là một vấn đề lớn làm sao tôi dám rậm lời. Toàn là những chuyện kín như bưng, biết ǵ mà nói đây. Vả lại kẻ hèn này mới mấy hôm trước viết bài “Nghị Quyết 36 Thắng Lớn” đă bị ngài dân biểu Pàng Pàng dũa cho một trận te tua rồi. Ngài ngôn như răng: Những chuyện lớn th́ phải người lớn làm việc trên thượng tầng quốc gia (ư nói cỡ dân biểu chẳng hạn?) mới rành được, chứ c̣n hạng dân ngu cu đen th́ biết ǵ mà bàn. Nghị Quyết 36 VC thua liểng xiểng mà dám bảo nó thắng lớn th́ láo quá …. Quả thực quan dân biểu ngài dậy đúng. Trong các chế độ phong kiến xa xưa và các chế độ gia chủ ngày nay mà ngài dân biểu có cơ duyên phục vụ, chuyện lớn như chuyện Triết gặp Đức Giáo Hoàng th́ chỉ có những ông lớn thương tầng quốc gia bàn th́ mới sáng được. Các ông lớn của các chế độ này chỉ cần xác bằng xác voi và óc bằng óc “muỗi” là đủ tiêu chuẩn làm lớn. Anh Phi biểu thằng dân ngu này bàn là trật ch́a mất rồi. Lại c̣n phải thế công nữa mới chết, trong khi súng không có, đạn cũng không th́ làm sao nói đến chuyện pàng pàng như ngài dân biểu được?
Thế nhưng anh Phi ạ, đă ḷng dậy đến không lư kẻ hèn này không vâng. Nhưng mà kẻ hèn này chỉ xin gởi anh và quí bạn đọc vài cảm nghĩ vụn vặt thôi để khỏi phụ tấm ḷng của anh đối với bạn bè, chứ không dám bàn loạn rông rài đâu.
Anh Phi đọc trong sách vở hẳn có biết chuyện thằng giặc già gặp lúc bí bèn dở tṛ đi tầm đạo không? Chuyện là thế này. Số là vào khoảng năm 1945 hay 1946 ǵ đó, thằng giặc già (một tên đáng được coi là thời thế tạo gian hùng) khi mới đoạt được chính quyền, hắn chỉ là một thứ vô danh tiểu tốt chui ra từ cái hang chuột tỉnh Cao Bằng. Uy tín cá nhân của hắn làm sao sánh được với các lănh tụ đương thời như Nguyễn Thái Học, Phạm Hồng Thái, Lư Đông A v.v.. Thực lực đảng của hắn cũng thua xa các đảng phái khác. Hậu thuẫn quốc tế chỉ duy nhất trông vào Liên Sô, nhưng Liên Sô lúc đó cũng chỉ là một thằng khổng lồ chân đất. Vả lại VN đối với Liên Sô, trong cơn nguy cấp th́ nước xa làm sao cứu được lửa gần. Cái nguy cận kề nhất đối với Hồ Chí Minh là ḷng dân rất sợ CS. Có thể nói tất cả các tôn giáo tại VN lúc đó đều xa lánh và tẩy chay CS. Cụ thể là trong Nam, các giáo phái Cao Đài, Ḥa Hảo nhất quyết không đội trời chung vói chúng. Ngoài Bắc th́ Công Giáo chống tới cùng. Hội Đồng Giám Mục phạt vạ rút phép thông công (excommunicate) đối với tất cả các tín hữu có liên hệ với CS. Trước t́nh h́nh bi đát đó, Hồ bất đắc dĩ phải giấu kỹ cái vỏ ngoài CS của hắn và cố ư khoác trên ḿnh cái áo dân tộc cho dễ bịp. Để chứng minh cho mọi người thấy hắn là người quốc gia, Hồ bèn nẩy sinh ra một tṛ bịp hết sức độc đáo là hắn thân hành đến ṭa giám mục Phát Diệm gặp đức cha Lê Hữu Từ xin ngài rửa tội cho để hắn được vào đạo. Hồ Chí Minh tin rằng chỉ có cách đó mới đánh tan đi được sự nghi ngờ của mọi người rằng hắn là CS. Nhưng Đức Giám mục Lê Hữu Từ là người chống cộng triệt để và sáng suốt. Ngài đủ thông minh và hiểu biết để nh́n thấy cái xảo trá của thằng giặc già.
Có phải bây giờ Nguyễn Minh Triết, tên hậu sinh dốt nát của Hồ, muốn sử dụng lại chiêu thức bịp của sư phụ hắn? Hắn sang Vatican để tầm sư học đạo với Giáo Hoàng La Mă, xin Ngài rửa tội cho để hắn được vào đạo chăng? Không. Chắc không thế chứ, và cũng chẳng có ai nghĩ thế, bởi v́ học đạo đâu phải dễ, dù là học với Giáo Hoàng. Tṛ bịp của Hồ đă trở thành “Diễm xưa” rồi. Tên hậu sinh của Hồ cũng biết thế. Nguyên tắc hành động bất di bất dịch của CS đối với tôn giáo tóm gọn một chữ là “diệt”. Diệt không nổi th́ mua chuộc làm công cụ. Sử dụng như công cụ không được nữa th́ qú lậy van xin. Đây là lư do Nguyễn Minh Triết gặp gỡ Đức Giáo Hoàng.
Ai cũng đều biết rằng bọn đầu gấu Hànội đang ở vào thế bị chiếu bí nên chúng mới phải quị lụy đến kẻ mà chúng muốn và cần phải tiêu diệt cho bằng được là Giáo Hoàng La Mă. Đức Giáo Hoàng chắc không thua Đức Cha Lê Hữu Từ. Ngài hẳn đă biết tên Triết muốn ǵ rồi. Làm sao mà bịt mắt nổi người chăn dắt đoàn chiên hơn một tỷ con chiên của Thiên Chúa. Đức Giáo Hoàng thừa biết rằng cái khó khăn và cũng là nguy cơ của chế độ VGCS là khối giáo dân công giáo VN đang càng ngày càng trở nên bướng bỉnh hơn đối với uy quyền của chúng. Một đàng VGCS bị người công giáo trong nước chống đối. Một đàng chúng bị thằng thầy CS phương Bắc bóp họng gần như ngộp thở đến nơi. V́ thế Triết mới đi van xin cầu cứu đến Giáo Hoàng. Bọn đầu sỏ Hànội cho rằng làm sao cho giáo dân đừng chống đối nữa mới hy vọng gỡ được bàn tay của thằng thầy phương Bắc đang bóp cứng họng th́ mới dễ thở được phần nào. Tên Triết hay Dũng cứ tưởng chỉ cần một lời của Đức Giáo Hoàng hay ít ra có được lá thư của Hồng Y Quốc Vụ Khanh Bertone như trước đây là mọi chuyện sẽ xong ngay. Nhưng chúng đă lầm, và lầm to. Đây là việc đời chứ không phải việc đạo. Việc đạo là việc đạo. Việc đời là việc đời. Cho dù quyền tự do tôn giáo cũng là quyền lợi của công dân, tức việc đời, chứ không phải việc đạo, nói chi đến các quyền công dân khác. Ṭa Thánh không thể, không nên, và không có quyền can thiệp vào các vấn đề việc đời của người giáo dân. Người giáo dân tranh đấu cho các quyền lợi công dân chứ không phải cho quyền lợi thuần túy tôn giáo của ḿnh là quyền được tự do giữ đạo. Lịch sử VN cũng như lịch sử thế giới đă chứng minh, khi bị nhà cầm quyền triệt hạ tín ngưỡng, người giáo dân đưa cổ ra chịu chém chứ không nổi lên chống lại. Họ chỉ tranh đấu khi các quyền công dân của họ bị xâm phạm. Phân biệt rành mạch như vậy để biết rằng Triết có xin Ṭa Thánh can thiệp cũng vô ích. Người viết với tư cách một giáo dân cũng mong rằng Ṭa Thánh sáng suốt và hiểu như vậy.
Vấn đề Nguyễn Minh Triết đi Roma yết kiến Đức Giáo Hoàng làm nẩy sinh ra sự lo ngại của nhiều giáo dân, nhất là thành phần trí thức tỵ nạn. Đă có những nhóm giáo dân viết Thỉnh Nguyện Thư tŕnh lên Đức Giáo Hoàng để giải thích cái thực tại tại VN và bầy tỏ nguyện vọng của ḿnh. Việc này là chính đáng và bởi v́ các lư do sau đây:
- Thứ nhất, hiện nay chủ trương của Ṭa Thánh là đối thoại chứ không phải đối đầu. Trong quá khứ chủ trương này của Ṭa Thánh thiếu thực tế, nhiều khi chỉ có lợi cho CS và gây thiệt hại cho Giáo Hội VN và cả Dân Tộc VN nữa.
- Thứ hai, sợ rằng Ṭa Thánh cũng không phân biệt rơ ràng giữa vấn đề đạo và đời. Đường lối đối thoại của Ṭa Thánh trên cương vị quốc gia Vatican đồng thời cũng là Giáo Hội Công Giáo hoàn vũ là chuyện hợp lư. Nhưng nếu đường lối đó muốn ảnh hưởng trên các giáo hội địa phương trên cương vị là một đoàn thể công dân trong một quốc gia là hoàn toàn sai lầm. Trong một nước, người dân được hưởng các quyền công dân của ḿnh th́ chẳng có ai tranh đấu. Nhưng khi các quyền công dân của người dân bị tước đoạt, th́ người giáo dân có quyền và có bổn phận phải đứng lên tranh đấu. Ṭa Thánh can thiệp vào việc tranh đấu chính đáng của giáo dân trong tư cách công dân là không đúng. Hơn nữa, chuyện đối thoại với CS, đặc biệt là CSVN, là điều hoàn toàn vô ích. Ṭa Thánh cũng nên hiểu rơ đều đó.
- Thứ ba, có thể nói đường lối đối thoại của Ṭa Thánh đă ảnh hưởng không ít đến Hội Đồng Giám Mục VN. Các giám mục VN đă không thống nhất nổi ư chí và hành động khi cần trước các vấn đề của Giáo Hội cũng như của chung đất nước. Đa số các giám mục sống thái độ thờ ơ thụ động, mũ ni che tai, hay đèn nhà ai nấy rạng. Một số vị công khai dơ tấm khiên “đối thoại” để che chắn cho những việc làm hèn nhát của ḿnh. Đấy là chưa kể có thể có trường hợp giám mục Stanislaus Weilgus trong GHVN. C̣n lại một số rất ít các vị mục tử cứng cựa th́ hành động trong cô đơn. T́nh trạng này một phần do chủ trương đầu hàng trá h́nh dưới chiêu bài đối thoại ḥa b́nh tạo nên, một phần do chính sách mua chuộc khéo khéo của VGCS góp phần vào. VGCS hiểu rất rơ tâm lư chung và tâm lư của từng vị chủ chăn. V́ thế chúng sử dụng đường lối mua chuộc rất hiệu nghiệm. Bao lâu các vị chủ chăn c̣n cho rằng làm sáng danh Chúa là phải xây nhà thờ cho thật lớn, lễ lạc thật linh đ́nh th́ VGCS c̣n mua chuộc. Bao lâu c̣n có giám mục nhấp nhỏm để lên làm tổng giám mục, hồng y th́ VGCS c̣n mua chuộc. Người giáo dân VN sợ VGCS c̣n có khả năng mua chuộc nhiều hơn thế nữa qua những hứa hẹn biệt đăi cho Giáo Hội Công Giáo. Nếu việc này xẩy ra th́ giáo dân VN được đạo nhưng sẽ mất Chúa.
Năm ngoái khi sang Mỹ, Nguyễn Minh Triết đem con gái VN ra để chiêu dụ các nhà đầu tư Mỹ. Lần này sang La Mă không biết tên điếm thúi này sẽ đưa cái ǵ ra để mồi chài đây. Nước VN của Triết c̣n có cái ǵ khác để hắn quảng cáo? Nguyễn Minh Triết nên nhớ Toà Thánh là nơi tôn nghiêm, và Đức Giáo Hoàng là bậc tu hành đáng kính. Cứ cái thói đầu đường xó chợ bạ ǵ nói nấy là không được đâu đấy.
Duyên-Lăng Hà Tiến Nhất