Khi Bọn Phản Tỉnh Cuội Và Lũ Tay Sai Của Việt-Gian-Cộng-Sản Mặc Áo Thụng Vái Nhau.

 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 



Audio

 

    Cách đây, hơn mười năm, tôi đă viết bài: Đà Nẵng 29-3-1975, và đă đăng trên Văn Nghệ Tiền Phong, số 550, từ ngày 16 đến 31 tháng 12 năm 1998, nơi trang số 20. Qua bài này, tôi đă nói đến một câu nói láo khoét nhất của Bùi Tín: « Nếu cụ Hồ c̣n sống, th́ không có các trại cải tạo ở miền Nam ». và tôi đă chứng minh bằng cái chết của bác ruột của tôi tại « Trại cải tạo Đá Trắng » thuộc quận Trà My, tỉnh Quảng Nam vào năm 1964, bởi lúc ấy, Hồ Chí Minh vẫn c̣n sống. Đồng thời, tôi cũng đă trích dẫn thêm những lời láo khoét của Vũ Thư Hiên, Nguyễn Hộ, Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Văn Trấn, Bùi Minh Quốc v…v… Bài viết này khá dài, nên tôi không thể viết lại ở nơi đây, song có thể, tôi sẽ viết lại trong một bài khác. Nhưng đặc biệt, với bằng chứng về cái chết của Bác ruột của tôi là Ông Trần Thắng cùng các vị như: Ông Nguyễn Phước Linh, ông Huỳnh Lượng, cụ Lê Uẩn và em Nguyễn Văn Tùng 15 tuổi là một học sinh lớp Đệ tứ, của Trường Trung học quận Tiên Phước; tất cả các vị đều đă chết v́ bị hành hạ, bỏ đói và lạnh, trong ṿng sáu tháng đầu khi bị việt-gian-cộng-sản đưa vào « Trại cải tạo Đá Trắng ».  Chính v́ vậy, mà tôi đă đoan chắc Bùi Tín là một tên việt-gian-cộng-sản đang làm công tác ngoại vận.

 

   Tôi vẫn nhớ, lúc đó, đă có nhiều người cho tôi là « đa nghi như Tào Tháo – cực đoan ». Nhưng rồi theo thời gian, bọn việt-gian-cộng-sản cứ mỗi ngày chúng lại đẻ thêm ra những tên « phản tỉnh – trả thẻ đảng ». Và cho đến hôm nay, th́ đă có thêm những thằng hèn Tô Hải, Phạm Đ́nh Trọng, đă và đang được cả bọn phản tỉnh cuội và lũ tay sai của việt-gan-cộng-sản cùng nhau mặc áo thụng để vái nhau, qua những thư ngỏ, bài viết trên các trang mạng toàn cầu.

 

    Một « tên tuổi » đang được nói đến nhiều nhất ở trong thời điểm này là Phạm Đ́nh Trọng. Vậy, xin mọi người hăy suy gẫm về những lời của chính Phạm Đ́nh Trọng theo sự hiểu biết của một phụ nữ yếu kém như tôi.

 

    Trước hết, tôi xin trích đoạn những lời của Phạm Đ́nh Trọng đă viết như sau:

 

   « Chiến thắng năm 1975 không phải là chiến thắng ư thức hệ cộng sản mà là chiến thắng của ư chí dân tộc Việt Nam ».

 

    Chỉ một câu ngắn trên đây, th́ đă cho mọi người thấy cái gian manh, láo khoét của  Phạm Đ́nh Trọng rồi. Vậy, tất cả những Dân-Quân-Cán-Chính của Việt Nam Cộng Ḥa có ai đă dám nghĩ là « Chiến thắng năm 1975, là chiến thắng của ư chí dân tộc Việt Nam »; hay chúng ta đă biết cái gọi là « chiến thắng năm 1975, là chiến thắng của ư chí dân tộc Việt Nam » của Phạm Đ́nh Trọng, mà thực chất là một cuộc xâm lăng của tập đoàn việt-gian-cộng-sản Bắc Việt, chúng đă cưỡng chiếm đất nước Việt Nam Cộng Ḥa. Và đó, là một ngày tang thương nhất của dân tộc, khi Miền Nam Tự Do đă bị rơi vào bàn tay của bạo quyền cộng sản Hà Nội.

 

   Trong chúng ta, trừ lũ tay sai của việt-gian-cộng-sản hiện ở trong và ngoài nước, th́ có ai có thể quên đi được, những năm tháng dài phải cam chịu những thảm cảnh hành hạ, tù đày, đau thương trong các nhà tù « cải tạo », với những mảnh đời mà cho đến nay, dù c̣n sống cũng không làm sao có thể phục hồi trở lại như xưa. Chúng ta có thể nào quên, những đoàn người như những chiếc bóng ma, đói lạnh, l người trên những « vùng kinh tế mới » giữa rừng thiêng, nước độc, mà trong số đó, đa số là những người có tŕnh độ Đại Học của Miền Nam Tự Do, đă phải lội śnh lầy, để cuốc ruộng, để trồng lúa, hoặc phải vỡ đất rừng để trồng khoai, sắn. Để rồi trồng lúa, là chỉ để nuôi béo cho những bầy chuột rừng. Và trồng sắn, sắn chết, trồng khoai, khoai khô, bởi ở giữa chốn rừng già.

 

   Chúng ta cũng không thể nào quên, những chuyến vượt biên, bằng đường rừng qua biên giới Thái, Miên, hay bằng đường biển, họ đă từng trải qua những cơn băo biển, đói, khát, lạnh lẽo mới tới được bến bờ tự do! Trong những người này đă có biêt bao nhiêu người đă bị bỏ ḿnh trên những b́a rừng, làm mồi cho điểu thú, hoặc làm mồi cho cá dưới đáy biến sâu! Và đă có những gia đ́nh bất hạnh, v́ cho đến nay vẫn c̣n hoài mong về những đứa con thơ đă ra đi, v́ đă mất tích trên đường chạy trốn ngục tù cộng sản. Và đau thương nhất, là những em bé gái đă từng rơi vào tay của bọn hải tặc, cho dù có thoát chết, nhưng tôi biết chắc chắn rằng, các em  không bao giờ có thể phục hồi trở lại như một con người b́nh thường. Chẳng những thế, mà suốt cuộc đời của các em, đều vẫn kinh hoàng, với những cơn ác mộng chúng cứ kéo ập về trong từng giấc ngủ của từng đêm!!!

    Do đó, không c̣n từ ngữ nào khác hơn, để gọi Phạm Đ́nh Trọng là một trong những tên việt-gian-cộng-sản lưu manh và láo khoét nhất.

 

    Song chưa hết, kẻ viết bài này, xin kính mời quư độc giả hăy đọc tiếp những lời của Phạm Đ́nh Trọng:

 

  « Cốt cách lương thiện và dũng cảm của những người cộng sản ấy, cũng là khuôn mẫu cho cốt cách của lứa tuổi chúng tôi.

    Rời mái trường Trung học vào bộ đội rồi đi vào cuộc kháng chiến chống Mỹ xâm lược, chúng tôi lại gặp những người cộng sản bằng xương bằng thịt vô cùng cao đẹp ở mọi nơi gian nan ác liệt. Máy bay Mỹ tập trung đánh hủy diệt một trận địa pháo cao xạ ở Tây Quảng B́nh. Người cộng sản trẻ tuổi Nguyễn Viết Xuân bị đạn nát đùi vẫn bám thành công sự, phất lá cờ đỏ dơng dạc chỉ huy: Nhắm thẳng quân thù mà, bắn! Với cuộc sống anh hùng dó, với lư tưởng đă có, chúng tôi trở thành người cộng sản như là lẽ đương nhiên. Chủ tịch Hồ Chí Minh mất, đảng phát động kết nạp đảng lớp trẻ Hồ Chí Minh. Ngay sau lễ truy điệu Chủ tịch Hồ Chí Minh, tôi viết đơn xin vào đảng. Lễ kết nạp lớp đảng viên Hồ Chí Minh đầu tiên của cơ quan Chính trị Bộ tư lệnh thông tin tổ chức đúng vào ngày 19-5-1970:

 

  « Con vào đảng vào ngày sinh của Bác,

Một chín, tháng năm, một ngàn chín trăm bảy mươi.

Ba mươi tuổi Bác trở thành người Cộng sản,

Để cho con hai mươi sáu tuổi được là đồng chí của Người ».

 

   Và rồi Phạm Đ́nh trọng đă kết luận:

 

  « Đảng đang thực hiện những điều trái với tư tưởng Hồ Chí Minh ».

 

 Với những lời của chính Phạm Đ́nh Trọng đă viết, th́ chỉ có những tên việt-gian-cộng-sản như thằng hèn Tô Hải và nhiều tên nữa, đă viết thư để gọi là « chia xẻ » với Phạm Đ́nh Trọng. Đồng thời, chỉ có lũ tay sai của chúng mới lên tiếng để ủng hộ Phạm Đ́nh Trọng mà thôi.

 

   Chúng ta phải thật sáng suốt, để nhận biết rằng, Phạm Đ́nh Trọng đă ca tụng bọn việt-gian-cộng-sản. Xin quư độc giả hăy đọc thêm lần nữa: « Cốt cách lương thiện, và dũng cảm của những người cộng sản ấy, cũng là khuôn mẫu cho cốt cách của lứa tuổi chúng tôi. Và … cuộc chiến chống Mỹ xâm lược- những người cộng sản bằng xương bằng thịt vô cùng cao đẹp ở mọi nơi ác liệt. Máy bay Mỹ tập trung đánh hủy diệt một trận địa pháo cao xạ ở Tây Quảng B́nh. Người cộng sản trẻ tuổi Nguyễn Viết Xuân bị đạn nát đùi vẫn  bám thành công sự, phất lá cờ đỏ dơng dạc chỉ huy: Nhắm thẳng quân thù mà, bắn! ». Cộng thêm bốn câu thơ của hắn mà tôi đă trích ở trên, Phạm Đ́nh Trọng đă ca tụng Hồ Chí Minh bằng chữ « Bác- Người – Cộng sản » viết hoa:

 

  « Ba mươi tuổi Bác trở thành người Cộng sản,

Để cho con hai mươi sáu tuổi được là đồng chí của Người ».

 

  Phạm Đ́nh Trọng viết:  vào đảng, là « thành người cộng sản » và khi hắn vào đảng cướp này, th́ hắn đă « được là đồng chí của Người ». Nhưng, theo tôi, th́ vào đảng cộng sản, th́ tất cả đều đă trở thành những THẰNG CỘNG SẢN GIAN MANH, chứ không bao giờ trở « thành người » như hắn viết cho được. Và chẳng có một tên cộng sản nào mà có cái « Cốt cách lương thiện » như tên Phạm Đ́nh Trọng đă láo khoét.

 

  Phạm Đ́nh Trọng, cũng đă kết luận là:

 

« Đảng đang thực hiện những điều trái với tư tưởng Hồ Chí Minh ».

 

    Nghĩa là Phạm Đ́nh Trọng muốn đảng cộng sản phải làm những điều mà chúng đă làm như lúc Hồ Chí Minh c̣n sống, như những Cuộc đấu tố cải cách ruộng đất,  Nhân văn Giai Phẩm, và những « Trại tập trung cải tạo » phải có những « Trại kiên giam, biệt giam, phải có cùm tay, cùm chân và cùm miệng, như ngày xưa tại miền Bắc, cũng như ngay tại Quảng Nam là « Trại cải tạo Đá Trắng » là mồ chôn của Bác ruột của tôi và các vị đă bị bắt cùng với Bác tôi, vào năm 1964.

 

    Tôi cũng biết, với một bài viết này, tôi khó có thể nói lên hết những suy nghĩ của ḿnh. Song tôi nghĩ rằng, với những người việt Nam yêu nước chân chính, có kiến thức, và công tâm, th́ đều có thể suy nghiệm ra được những ǵ đă ẩn chứa bên trong các bài viết của những tên như: Phạm Đ́nh Trọng, thằng hèn Tô Hải, Bùi Tín, Vũ Thư Hiên v…v… mà băng đảng Hoàng Cơ Minh, tức Việt Tân cùng tổ chức Cao Trào Nhân Bản, và băng đảng Ấn Quang đă liên kết với nhau, chúng đă và đang ca tụng những tên như:  Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, thằng hèn Tô Hải, Phạm Đ́nh Trọng v…v…

 

     Về « Cao Trào Nhân Bản » do Nguyễn Đan Quế cầm đầu, Nguyễn Đan Quế, nguyên « Chủ tịch Phong trào Hướng Về Đất Việt », từ những năm 1968, do Quế thành lập tại Pháp để đi nhiều nước hô hào phản chiến, và đ̣i « Đế quốc Mỹ phải rút quân ra khỏi Việt Nam ». Nên biết, tổ chức « Hướng Về Đất Việt » là tiền thân của tổ chức « Phật Tử Hướng Việt » cũng đă được thành lập tại Pháp từ cuối thập niên 1980, và  vẫn đang hoạt động khắp nơi dưới nhiều nhăn hiệu, và nhiều h́nh thức khác nhau.

 

    Về băng đảng Ấn Quang, mà mặt nổi là Vơ Văn Ái, « Tổng thư kư  Ban chấp hành Trung ương Hội Phật tử Việt kiều Hải ngoại » từ những năm đầu của thập niên 1960, chính Vơ Văn Ái đă viết « lời tựa » cho cuốn ngụy thư « Hoa Sen Trong Biển Lửa » của Thích Nhất Hạnh tại Paris, Pháp quốc vào ngày 26 tháng 01 năm 1967. Cả ba băng đảng này, cộng thêm với nhiều băng nhóm khác đă được thành lập sau này, chúng đă và đang liên kết với nhau để trong nước th́ bọn việt-gian-cộng-sản cứ tung ra một tên cộng sản « phản tỉnh » nào th́ ở hải ngoại, lũ phù thủy này lại hứng ngay, rồi biến chúng thành những « nhà dân chủ » … cuội.

 

   Nên biết, qua những số báo Quê Mẹ của Vơ Văn Ái, mà hiện tôi vẫn c̣n lưu giữ, th́ những tên việt-gian-cộng-sản ác ôn như Lê Văn Hảo, Bùi Tín, Nguyễn Chí Thiện v…v… khi được Hà Nội đưa ra làm công tác ngoại vận, th́ chúng đều có đến  thăm và chụp h́nh với Vơ Văn Ái tại  « Ṭa soạn Quê Mẹ ».

 

   Như mới đây, Vơ Văn Ái đă lừa bịp cả Quốc hội Âu Châu, để họ « đ̣i trả tự do cho Ḥa thượng Thích Quảng Độ ». Nhưng, Thích Quảng Độ và Vơ Văn Ái đă ḷi tận những màn láo-bịp ra, khi Vơ Văn Ái đă đưa lên mạng lưới toàn cầu bằng cái « Thông cáo báo chí » rất dài ḍng, với ba cái chức « Quốc tế » và nói rằng:

 

  Vừa qua, theo cái gọi là « Thông cáo báo chí » của Vơ Văn Ái, th́:

 

   « Vào ngày 4-12-2009, « Ḥa thượng » Thích Quảng Độ, đă  Triệu tập Hội nghị mở rộng của Hội Đồng Lưỡng Viện ( Viện Tăng Thống và Viện Hóa Đạo)  tại chùa Giác Hoa,  Sài g̣n, và dù đă bị công an vây bủa chặt chẽ, nhưng đă có tới « 40 ( bốn mươi) chư tăng  và 10 ( mười) cư sĩ, đại diện các tỉnh thành miền Trung và miền Nam, đă tề tựu đông đủ về chùa Giác Hoa ». Rồi Thích Quảng Độ đă đẻ ra những thứ ǵ đó, mà tôi cũng chẳng muốn trích ra, v́ nó cũng giống như cái « Tháng năm Bất tuân Dân sự » vậy, Nên từ sau cái « tháng năm » của Thích Quảng Độ,  là tôi hết muốn đọc ba cái thứ  « Giáo-Mác …  chỉ » ǵ đó của Thích Quảng Độ, v́ tất cả đều là láo hết.  Và v́ tôi vốn đă biết qua về những cuộc thử nghiệm về chất … người rồi.

  

   Tôi cũng nghĩ rằng, tất cả mọi người, ai cũng có một bộ óc để suy xét: Tại sao Vơ Văn Ái đă nói « Ḥa thượng » Thích Quảng Độ đang bị công an giám quản của cộng sản Hà Nội,  quản thúc rất nghiêm ngặt tại Thanh Minh Thiền Viện, mà đă triệu tập được một đại hội tại chùa Giác Hoa, mà đă có đến mấy chục Ban đại diện của Giáo hội Phật giáo của các tỉnh thành đă về tham dự tại chùa Giác Hoa, và rằng Đại hội đă thành công ???

 

  Vậy, xin mọi người phải biết, một người bị quản chế rất nghiêm ngặt, đến nỗi Vơ Văn Ái phải kêu cứu tới Quốc hội Âu châu, để đ̣i trả tự do cho Thích Quảng Độ, th́ thử hỏi Thích Quảng Độ làm sao mà triệu tập, và triệu tập bằng cách nào, để cho mấy chục ban đại diện của Phạt giáo ở các tỉnh thành biết được mà về tại chùa Giác Hoa, trong cảnh công an vây bủa khắp nơi, để rồi đại hội đă thành công ???  Điều này rơ ràng là Vơ Văn Ái đă xem thường sự hiểu biết của mọi người quá đi rồi. Như thế, nhưng nhiều trang điện báo như:  Cao Trào Nhân Bản, Ánh Dương, Người Việt v…v… cũng đă đăng những bản « Thông cáo báo chí » của Vơ Văn Ái về cái đại hội tại chùa Giác Hoa vào ngày 4-12-2009.  Quư độc giả cứ thử vào trang điện báo của « Cao Trào Nhân Bản », th́ sẽ thấy đầy nhóc những tên: Thằng hèn Tô Hải, hắn đang « trồng người trăm năm » ở đó, kế đến là Phạm Đ́nh Trọng, Thích Quảng Độ, Vơ Văn Ái, Bùi Tín, Vũ Thư Hiên v…v… đông đảo lắm, cả bầy, tôi chẳng có thời giờ để đếm cho hết.

 

    Bài viết của thằng hèn Tô Hải hắn đă « Trồng người trăm năm » như sau:

 

  « Hăy vững vàng anh Trọng ơi! V́ anh đă trở về đứng ở trong hàng ngũ 84 triệu dân Việt Nam anh hùng, v́ anh không phải băn khoăn, đau khổ trước những sai lầm liên tiếp của đảng hết năm này sang năm khác nữa! Anh hăy tin rằng: theo chân anh, sẽ c̣n có nhiều người, nhất là giới cầm bút, sẽ gạt bỏ mọi nỗi « sợ » nỗi « hèn » để giă từ cái trách nhiệm « đội tiền phong của giai cấp » một cách công khai như anh. Được như thế th́ quần chúng nhân dân, trong đó có quần chúng-già này phải vô cùng hân hoan ngả nón đón chào ».

 

   Này, thằng hèn Tô Hải, ngươi có muốn « trồng người trăm năm » th́ hăy xuống dưới địa ngục, để t́m tên đại việt-gian Hồ Chí Minh mà « trồng », muốn trồng ngược, trồng xuôi ǵ cũng được. Nhưng, ngươi, thằng hèn Tô Hải, đừng ḥng « trồng người trăm năm » với Dân-Quân-Cán-Chính-Việt Nam Cộng Ḥa, chỉ trừ một số tên cũng hèn hạ, và bỉ ổi như ngươi vậy, nên chúng mới chịu cúi ḷn bọn việt-gian-cộng-sản để mong được khúc xương thừa. C̣n 84 triệu dân Việt Nam nào mà chấp nhận cho tên Phạm Đ́nh Trọng được đứng chung ??? Và cứ theo những lời đă ẩn chứa trong những lời của thằng hèn Tô Hải đă viết, th́ chúng ta phải hiểu:  là sẽ có nhiều tên nữa trong giới cầm bút, sẽ giả vờ « trả thẻ đảng » để trở thành những « nhà dân chủ ». Một lần nữa chúng ta hăy suy nghiệm về những lời của thằng hèn Tô Hải, hắn đang « trồng người trăm năm » bằng những lời của hắn đă viết: 

 

   « Anh hăy tin rằng: Theo chân anh, sẽ có nhiều người, nhất là giới cầm bút, sẽ gạt bỏ nỗi « sợ » nỗi « hèn » để giă từ cái trách nhiệm « đội tiền phong của giai cấp » một cách công khai như anh. Được như thế th́ quần chúng nhân dân, trong đó có quần chúng-già này phải vô cùng hân hoan ngả mũ đón chào »

 

   Một lần nữa, ta bảo cho thằng hèn Tô Hải biết: Không bao giờ có cái « quần chúng nhân dân » nào ngu dại mà ngả mũ để đón chào Phạm Đ́nh Trọng, kể cả thằng hèn Tô Hải, và trong số 84 triệu dân Việt Nam, chỉ trừ bọn việt-gian-cộng-sản và lũ tay sai, c̣n tất cả th́ chắc chắn là họ đều chỉ chờ cho sớm có một ngày bạo quyền Hà Nội sụp đổ, th́ họ sẽ lôi cổ cả tập đoàn việt-gian-cộng-sản, cũng như những thằng hèn Tô Hải, Phạm Đ́nh Trọng, Bùi Tín, Vũ Thư Hiên v…v…và cả những băng đảng đă và đang lừa bịp đồng bào mà đem ra xử tội, ngươi hăy cứ chờ xem đấy nhé.

 

Bài viết của Bùi Tín viết về Phạm Đ́nh Trọng:

 

   « Trọng rất chịu khó đi, đi nhiều và đi xa, có mặt ở những địa điểm hiểm yếu, ít người đến được. Anh từng đi dọc Trường Sơn, cả phía Đông và phía Tây, xuống tận Ḥn Khoai, đảo Phú Quốc, đảo Thổ Châu, ra tận Trường Sa, rồi lên tận Vị Xuyên, Hà Giang khi c̣n nặng mùi thuốc súng ».

 

"Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước,

Mà ḷng phơi phới dậy tương lai".

 

   Đến đây, tôi phải xin phép quư độc giả để dừng lại đôi phút mà hỏi tên Bùi Tín:

 

    « Phạm Đ́nh Trọng đă từng đi dọc Trường Sơn, cả phía Đông và phía Tây ». Là có phải ngươi: Bùi Tín muốn nhắc đến cái gọi là « Xẻ dọc Trường Sơn Đông Trường Sơn Tây » của một thời mà bè lũ của ngươi là  tập đoàn việt-gian-cộng-sản đă từng đi xâm lăng nước Việt Nam Cộng Ḥa của ngày xưa hay không ??? Quả thật, ta dám nói với ngươi rằng: Ta tuy là một phụ nữ yếu đuối, nhưng, ngươi đừng ḥng qua được mắt ta, bằng những lời lẽ xảo ngôn của ngươi.

  

     Và bây giờ, xin kính mời quư đọc giả hăy trở lại với tên Bùi Tín, một cán bộ ngoại vận của Hà Nội, Bùi Tín đă viết:

 

   « Xin hăy nghe ông Đặng Quốc Bảo, từng là Trung tướng, ủy viên Trung ương đảng cộng sản, Trưởng ban khoa giáo trung ương đảng, từng từ bỏ chức bí thư:

 « Sai lầm lớn nhất của Đoàn thanh niên cộng sản năm 2008, là đă giới thiệu 15 vạn thanh niên vào đảng cộng sản, mà đều không phải là thanh niên ưu tú, lại toàn là thanh niên cơ hội, vào đảng chỉ do động cơ vụ lợi cá nhân ».

 

   À, th́ ra, Bùi Tín đă phải lo v́ « Đoàn thanh niên cộng sản năm 2008, là đă giới thiệu 15 vạn thanh niên vào đảng, mà đều không phải là thanh niên ưu tú ».

 

    Như thế, đă quá rơ ràng rồi nghe Bùi Tín. Ngươi không có đường nào để chạy chối đi đâu được nữa.   Nghĩa là, chính ngươi chỉ muốn cái gọi là Đoàn thanh niên cộng sản, phải sàng lọc tất cả trong đoàn thanh niên cộng sản này, để rồi chỉ giới thiệu những « thanh niên ưu tú » như ngươi đă nói để giới thiệu vào đảng cộng sản. Bởi ngươi, Bùi Tín chỉ muốn « những thanh niên ưu tú » là những thành phần luôn luôn trung thành với đảng cộng sản, c̣n giới thiệu những thanh niên không ưu tú vào đảng cộng sản, th́ họ chỉ biết vụ lợi cá nhân, chứ không có tha thiết với đảng cộng sản. V́ như thế, đảng cộng sản sẽ không thể vững mạnh, và tất nhiên sẽ bị sụp đổ.

 

    Vậy, chúng ta không c̣n ǵ để nghi ngờ ǵ nữa, rơ ràng là Bùi Tín đang lo sợ những thanh niên không ưu tú được vào đảng cộng sản, mà chỉ muốn « những thanh niên ưu tú » được vào đảng cộng sản mà thôi, để những « thanh niên ưu tú » này mới cng cố cho tập đoàn việt-gian-cộng-sản mỗi ngày càng thêm vững mạnh, để khỏi phải bị những thanh niên không ưu tú làm băng hoại bản chất tàn độc của đảng cộng sản, để rồi phải bị sụp đổ.

 

    Lo chi lắm thế, hả Bùi Tín, coi chừng nó lại Tồn cái Lo lại đấy. Ta e rằng, hiện giờ, trong cái nội bộ của đảng cộng sản của ngươi, đă có rất đông đảo những thành phần không ưu tú rồi.  Và sẽ có một ngày chẳng xa lắm, th́ không biết chừng, lại chính những thành phần, mà theo ngươi nói đă có tới 15 vạn thanh niên không ưu tú vào năm 2008, đă được vào đảng cộng sản, th́ họ sẽ đứng lên để cùng với những người yêu nước chân chính, để đánh đổ bạo quyền cộng sản. Và ta cũng e rằng, lúc ấy, họ sẽ lôi cổ của Bùi Tín  ra trước ṭa án quốc tế, để dẫn độ ngươi về tại Việt Nam để thọ án, v́ tội sát nhân, mà một trong những nạn nhân đó là cụ Vơ Tử Đản. Ngươi hăy chờ cho đến « giờ Hoàng Đạo » đó nhé.

 

    Tạm thay lời kết:

 

  Như tôi đă nói: Với một bài viết, th́ tôi khó có thể vạch ra cho hết những tṛ gian manh, lừa bịp của bọn việt-gian-cộng-sản và lũ tay sai.  Nhưng tôi dám nói một cách chắc chắn là việt-gian-cộng-sản đă và đang phối hợp một cách chặt chẽ với lũ tay sai tại hải ngoại, để tái lập môt: « Lực lượng Bảo vệ Văn hóa Dân tộc » thứ hai, như chúng đă làm vào những năm đầu của thập niên 1960, và cái « Lực lượng » này đă trực thuộc trong cái gọi là « Mặt trận Giải phóng miền Nam » tại Việt Nam.

 

    Chúng ta nên nhớ: Bất cứ là một đảng nào, cũng đều có « đảng kỷ », nên mỗi đảng viên đều phải tuyên thệ bằng những lời thề sống-chết. Đặc biệt, là đảng cộng sản Việt Nam, th́ « đảng kỷ » lại c̣n tàn độc, và ghê gớm nhất. Bởi vậy, mà đảng cộng sản Hà Nội, đă từng dùng « đảng kỷ » để Xử đối với đồng đảng, mà đă từng có đầy công lao xương máu với đảng của chúng như những tên: Trần Văn Trà, Nguyễn Hà Phan, Lê Mai, Đinh Bá Thi, Thích Thiện Minh v…v…

 

   Chính v́ thế, nên chúng ta hăy cùng nhau cảnh giác tối đa, đối với những tên việt-gian-cộng-sản, v́ chính chúng đă được lệnh của Hà Nội, nên chúng mới được phép trả thẻ đảng, và trở thành những « nhà dân chủ », để lừa bịp tất cả chúng ta, ở trong cũng như ngoài nước. Do đó, chúng đă cùng nhau mặc áo thụng mà vái nhau, như chúng ta đă thấy.  Vậy, để tránh những điều đáng tiếc có thể xảy ra, th́ chúng ta hăy luôn luôn sẵn sàng để cảnh báo cho nhau, mỗi khi nhận biết bất cứ một tên giặc nào khi chúng chỉ vừa xuất hiện, để cùng nhau có biện pháp ngăn chận kịp thời, chứ không thể để cho bọn chúng t́m cách mà đi vào tận « căn nhà » của chúng ta, để chúng ta khỏi phải chết một cách oan uổng, v́ chính ḿnh đă rước giặc vào nhà. Chúng ta đừng bao giờ để khi vừa thấy cái lưỡi lê, th́ nó đă đâm xuyên vào tim của ḿnh rồi. Nói tóm lại, là chúng ta đừng bao giờ để cho đến khi cận kề cái chết rồi mới biết, lúc đó đă là quá muộn.

 

20-12-2009

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền.

 

[Tin Tức & BL]     [Trang chính]