Phật Giáo Ấn Quang Và Chiêu Bài Ḥa-Hợp, Ḥa-Giải

 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

“Ḥa-hợp, Ḥa-giải”, là một trong những chiêu bài của “Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất” tức Ấn Quang, đă từng dùng nó để làm phương tiện cho cứu cánh, trong suốt bao nhiêu năm qua, đến tận bây giờ, và có thể là măi măi, cho đến khi nào cái cuồng vọng của Ấn Quang được trở thành sự thật.

 

Cách đây, hơn mười năm, tôi đă có một bài viết: Đà Nẵng 29-3-1975, bài đă được đăng trên Bán nguyệt san Văn Nghệ Tiền Phong, số 550, từ ngày 16 đến 31 tháng 12 năm 1998, nơi trang số 20. Qua bài này, tôi đă tường thuật lại về những việc làm tàn ác của “Lực lượng Ḥa hợp- Ḥa giải của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, trong những  ngày trước và sau khi thành phố Đà Nẵng đă bị rơi vào bàn tay của cộng sản Hà Nội. Tôi đă viết lại tất cả những điều hoàn toàn đúng với sự thật. Nhưng sau đó v́ có một lá thư độc giả của người kư tên là Phụng Hồng, là tác giả cuốn “Hồi kư Hỏa ngục trước cổng Thiên Đường”, đă gửi cho Ông Hồ Anh Nguyễn Thanh Hoàng Chủ nhiệm  kiêm chủ bút của Văn Nghệ Tiền Phong. Nội dung thư này đă nói rằng: tôi viết không đúng. V́ thế, sau đó tôi phải viết thêm bài: Đà Nẵng Những Ngày Tang Thương, với những bằng chứng thật trung thực, và bài này đă được đăng tiếp theo trên Văn Nghệ Tiền Phong số 568, từ ngày 16 đến 30 tháng 9-1999, cũng nơi trang số 20.

 

Với cả hai bài viết này, tôi đă nêu lên đầy đủ những bằng chứng về hành vi giết người của Lực lượng Ḥa-hợp, Ḥa-giải của Phật giáo Ấn Quang đă xử bắn nhiều vị là Quân-Cán-Chính của Việt Nam Cộng Ḥa, và tôi cũng đă nêu tên họ, chánh trú quán của từng vị. Sau này, tôi đă viết lại thành một bài: 30-4-1975: Máu Và Nước Mắt, bài này hiện vẫn c̣n lưu giữ trên trang điện báo Hồn Việt: hon-viet.co.uk. Xin quư độc giả hăy đọc lại th́ sẽ thấy rơ những điều này.

Nhưng rồi suốt bao nhiêu năm qua, và cho đến bây giờ, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, tức Ấn Quang, vẫn không hề từ bỏ cái chiêu bài Ḥa-hợp, Ḥa-giải vô cùng  độc hại này, v́ nó đă từng nhuộm đầy máu của những đồng bào vô tội. Nói cho thật đúng, thật rơ là cái chiêu bài Ḥa-hợp, Ḥa-giải này là một cái bẫy khổng lồ và vô cùng nguy hiểm. V́ thế, nên đă có nhiều người đă bị rơi vào đó rồi, nếu không bị mất mạng, th́ cũng trở thành một người bị tàn phế từ tinh thần đến thể xác.

 

V́ trong bài 30-4-1975, tôi đă rút ngắn từ hai bài viết thành một, nên không đầy đủ về những “thành tích”của “Lực lượng Ḥa-hợp, Ḥa giải”. V́ thế, nhân đây, tôi xin viết thêm để được đầy đủ hơn. Tôi vẫn nhớ những ngày chạy giặc trước 29-3-1975, tại thành phố Đà Nẵng, khi đồng bào cùng nhau chạy xuống bến Bạch Đằng để mong được lên tầu di tản, th́ “Lực lượng Ḥa-hợp, Ḥa-giải Thị bộ Đà Nẵng”, trụ sở được đặt tại chùa Pháp Lâm, ở số 500, đường Ông Ích Khiêm, do La Thành Tỵ, trước đó là Chủ tịch Hội đồng thành phố Đà Nẵng (của VNCH) làm chủ tịch. Tôi cũng xin nói thêm: La Thành Tỵ từng đứng đầu “Đoàn thanh niên Phật tử cứu quốc”trong cuộc thảm sát tại hai phường Thanh Bồ - Đức Lợi, 24-8-1964,  và cũng đứng đầu tổ chức “Thanh niên Phật tử quyết tử”trong cuộc bạo loạn bàn thờ Phật xuống đường, mùa hè 1966. Sau 30-4-1975, cho đến hiện nay La Thành Tỵ là “Trưởng ban hướng dẫn gia đ́nh Phật tử Quảng Nam-Đà Nẵng”.

 

Trở lại với những “công lao”của “Lực lượng Ḥa-hợp, Ḥa-giải Thị bộ Đà Nẵng”(LLHHHG). Trong lúc đồng bào bồng bế con thơ chạy loạn, th́ LLHHHG đă cho nhiều xe chạy xuống tận bến Bạch Đằng dùng loa phóng thanh để kêu gọi như sau:

 “Chúng tôi Lực lượng Ḥa-hợp, Ḥa-giải Thị bộ Đà Nẵng, tha thiết kêu gọi đồng bào b́nh tĩnh đừng di tản, mà hăy ở lại với chính quyền cách mạng; Sĩ quan, Công chức, cấp bậc, chức vụ ǵ sẽ được trả lại nguyên cấp bậc, chức vụ ấy”. V́ thế, mà đă có một số người không phải là Sĩ quan mà đă khai  từ Thiếu úy đến Đại úy, cũng có người chỉ là một nhân viên công chức b́nh thường, nhưng đă khai đến chức “trưởng pḥng”mục đích để được “trả lại”chức vụ cũ! Nhưng không ngờ, rồi sau đó họ đă phải ở tù giống như những vị có cấp bậc, chức vụ thật. Trong số người này, có Nguyễn Văn Vừa, là cảnh sát viên cảnh sát dă chiến, mà đă khai là “Đại úy An ninh ch́m”. Nguyễn Văn Vừa là con trai đầu của bà Nguyễn Thị Lợi, bà này có một người anh mà đă do cha mẹ của bà nhận làm con nuôi từ lúc nhỏ là Nguyễn Phước, nghĩa là Nguyễn Văn Vừa gọi ông Nguyễn Phước là “cậu”.  Sau đó, khi cô Nguyễn Thị Lợi đi lấy chồng, th́ cậu cả Phước đă rời khỏi nhà và đi ra Huế làm đệ tử của Thích Đôn Hậu, và đă trở thành  Thượng tọa Thích Quang Thể, Chánh đại diện Phật giáo Quảng Nam- Đà Nẵng, trụ tŕ tại chùa Pháp Lâm, số 500, đường Ông ích Khiêm, Đà Nẵng. Chính tại cổng chùa này là nơi đă nhuộm đầy máu trên thi thể của một học sinh lớp Đệ tứ, 16 tuổi là em Lê Quang San. Xin quư độc giả đọc lại bài Cuộc bạo loạn bàn thờ Phật xuống đường: mùa hè 1966, hiện được lưu giữ trên trang điện báo Hồn Việt: hon-viet.co.uk để biết rơ hơn.

 

Về Nguyễn Văn Vừa, sau khi ra tŕnh diện với lời khai cấp bậc “Đại úy an ninh ch́m”th́  Vừa đă bị đưa ra Bắc ở tù, bỏ lại một vợ và hai con nhỏ cho bà Lợi nuôi. Thấy con ḿnh đă v́ tin lời của “Ủy ban Ḥa-hợp, Ḥa-giải Phật giáo”mà đă khai tới cấp “Đại úy an ninh ch́m”, để rồi phải bị tù ngoài Bắc, nên bà Lợi đă cùng ông “cậu”Ḥa thượng Thích Quang Thể đi gỏ cửa khắp nơi, với cái giấy chứng nhận của phường là Nguyễn Văn Vừa bị bệnh thần kinh, cả hai “anh-em”của bà Lợi cũng đă đi ra tận Bộ Nội Vụ của cộng sản Hà Nội, để “kêu oan”cho con trai. Nhưng bà không làm sao có thể cứu con của ḿnh được, v́ đă được Bộ Nội Vụ của Việt cộng trả lời: “Dù là ngụy cũng không bao giờ cho một người bị bệnh thần kinh vào làm cảnh sát dă chiến”.

 

Cuối cùng Nguyễn Văn Vừa cũng phải ở tù rất lâu, song tôi không biết mấy năm, và hiện nay cũng đă sang Mỹ theo diện tù cải tạo, v́ đă ở tù lâu năm, mặc dù không phải là Sĩ quan. Tuy vậy, Nguyễn Văn Vừa vẫn c̣n giữ được mạng sống.

 

Song có một nạn nhân v́ đă tin vào lời của  Lực Lượng Ḥa-hợp, Ḥa-giải của Phật giáo Ấn Quang, để rồi phải hối hận, đau khổ, nên đă tự tử mà chết trong nhà tù “cải tạo”của Việt cộng: Đó là trường hợp đau thương của Bác sĩ Phạm Văn Lương. Bác sĩ  Lương, phục vụ tại Quân Y Viện Duy Tân, Đà Nẵng, ông đă v́ tin lời của Ủy ban Ḥa-hợp, Ḥa-giải Phật giáo, để rồi cuối cùng phải tự t́m đến cái chết bằng cách uống nhiều viên thuốc Tây đủ loại, v́ ông phụ trách y tế của trại tù Kỳ Sơn, Quảng Nam. Tôi xin viết lại những điều này, để hy vọng cho những ai c̣n tin vào chiêu bài Ḥa-hợp, Ḥa-giải của Phật giáo Ấn Quang, th́ nên sớm mở cặp mắt ra cho thật lớn, để đừng bao giờ ngu xuẩn mà  tin những việc làm và cả lời nói của Phật giáo Ấn Quang.

 

Trở lại chuyện của Bác sĩ Phạm Văn Lương, nguyên vào những ngày trước 29-3-1975, khi cộng quân chưa chiếm được thành phố Đà Nẵng, trong lúc Bs Lương đang chuẩn bị để đưa gia đ́nh di tản, th́ được “Lực lượng Ḥa-hợp, Ḥa-giải Phật giáo đến Quân Y viện Duy Tân, để gặp và mời ông hợp tác với “Ủy ban Ḥa-hợp, Ḥa-giải. Và v́ tin lời của bọn Ḥa-hợp, Ḥa-giải, nên từ ngày 20-3-1975, tôi đă thấy Bs Lương thường xuyên đến chùa trên chiếc xe cấp cứu có sơn Hồng Thập Tự của bệnh viện Đức (bệnh viện C.). Bs Lương đến chùa với tư cách là phụ trách Y tế cho “Lực lượng Ḥa-hợp, Ḥa-giải”, trụ sở được đặt tại chùa này, ngoài ông Lương c̣n có mấy người đồng nghiệp của ông trong cái gọi là “Ban y tế của Thị bộ Ḥa-hợp, Ḥa-giải”.

 

Chính nơi đây, Bác sĩ Phạm Văn Lương đă được Phan Xuân Huy và La Thành Tỵ mời ông làm Thị trưởng Đà Nẵng, để thay cho Phan Xuân Huy vào Sài G̣n chuẩn bị nhậm chức Bộ trưởng Nội vụ của chính phủ Vũ Văn Mẫu. Ông Lương đă nhận lời nên bỏ ư định vào nhà của người bà con của ông, là Đỗ Mậu ở số 11, đường Gia Long, ngă sáu Sài G̣n, để t́m cách di tản. Bởi trước đó, “Lực lượng Ḥa-hợp,Ḥa-giải”đă sắp xếp cho Phan Xuân  Huy làm Thị trưởng Đà Nẵng, chuyện rất dài ḍng, khó có thể kể hết. Một lần nữa, tôi xin nhắc lại,  là Lực lượng Ḥa-hợp, Ḥa-giải Phật giáo mời Bs Lương làm Thị trưởng Đà Nẵng trong chính phủ của Vũ Văn Mẫu, chứ không phải Việt cộng mời, v́ chế độ của Việt cộng không có danh xưng Thị trưởng, mà chỉ có chức “Chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phố”. Nhưng bọn Ḥa-hợp, Ḥa-giải Phật giáo một mặt th́ mời ông Lương làm Thị trưởng Đà Nẵng, mặt khác chúng lại đem xe ra tận vùng giặc để đón rước cộng quân vào thành phố Đà Nẵng; nên ông Lương cũng như một số người khác được “Lực lượng ḥa-hợp, ḥa-giải”mời, nhưng không có làm việc một ngày nào. C̣n Việt cộng th́ chỉ có bỏ tù chứ không có mời ai cả, chúng chỉ dùng thứ thiệt của chúng mà thôi.

 

Tác giả Phụng Hồng cũng đă viết thư cho Ông Hồ Anh Nguyễn Thanh Hoàng, Chủ nhiệm Văn Nghệ Tiền Phong, để phản đối tôi, trong đó có đoạn:

“…tôi ngỏ ư với ông (Bs Lương) nên t́m cách chạy vào Sài G̣n, th́ ông gạt đi và nói “tôi chán thằng Thiệu lắm rồi, ở lại với Việt cộng thử xem sao”. Th́ khỏi cần phải bàn thêm, v́ Bs Lương đă thử và đă … biết.

 

Tác giả phụng Hồng cũng nói Bs Lương “đă bị một cán binh của Việt cộng bắn chết tại hiện trường lao động” là hoàn toàn sai, v́ ngày xưa, th́ chỉ có tôi viết, c̣n bây giờ đă có nhiều vị tù đă viết về chuyện tự tử của Bác sĩ Lương trong trại tù của Việt cộng rồi.

 

Tôi cũng xin nói rơ rằng tôi không hề ghét Bác sĩ Phạm Văn Lương, v́ dù sao ông cũng đă hối hận, đau khổ và đă tự tử mà chết trong nhà tù của Việt cộng. Song tôi viết lại những điều này, để cho những ai c̣n tin vào cái chiêu bài Ḥa-hợp, Ḥa-giải th́ nên sớm mở mắt ra cho thật lớn,  như những lời kêu gọi Ḥa-hợp, Ḥa-giải, xóa bỏ quá khứ, quên hận thù  sau đây:

Đặc biệt, là những lời kêu gọi của người đứng đầu của Phật giáo Ấn Quang, mà người đầu tiên đă chính thức lên tiếng kêu gọi, là Ḥa thượng Thích Đức Nhuận, nguyên Tổng thư kư Viện Tăng thống Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (Ấn Quang). Nên biết, là vào Đại hội Phật giáo toàn quốc năm 1981, HT Thích Đức Nhuận đă được bầu lên ngôi: Pháp chủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam cộng sản, và bài này đă được đăng trên báo Quê Mẹ số 113, trang 06 tháng 6 năm 1996, với tựa đề:

“Bằng đôi chân của ḿnh mời người hăy đi lên”. Qua bài này ḥa thượng Thích Đức Nhuận đă viết lời kêu gọi như sau:

 “Tôi viết những ḍng chữ dưới đây thân gửi những tâm hồn luôn luôn thao thức đến tiền đồ của Đân tộc và Đạo pháp, dù bạn hiện ở trong nước hay ở ngoài nước, xin hăy hướng lên Đức Phật tổ từ bi cao cả nguyện cầu cho Tổ quốc và đồng bào thân yêu của chúng ta: Sớm chấm dứt hận thù, biết tha thứ và yêu thương nhau để chung sức chung ḷng góp phần xây dựng đất nước Việt Nam Quang Vinh ”.

 

Để rồi 13 năm sau, vào ngày 29-3-2009, th́ chính Ḥa thượng Thích Quảng Độ: Đệ ngũ Tăng thống Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (Ấn Quang) cũng đă kế tục phát ra “Lời kêu gọi tháng năm Bất tuân dân sự”, và cũng đă được phổ biến rộng răi trên các hệ thống toàn cầu, mà trong đó, có “Yêu cầu thứ 3:

Yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam khẩn cấp triệu tập một Đại hội đại biểu toàn dân bao gồm các nhà khoa học, các chuyên gia kinh tế, kỹ thuật  cơ khí luyện kim, các chiến lược gia quân sự cùng đại biểu các thành phần dân tộc,  bất phân chính kiến, tôn giáo trong và ngoài nước để cùng nhau thống nhất ư kiến chận đứng việc khai thác quặng bô-xít ở Tây nguyên”.

 

Ngoài những lời kêu gọi trên, chúng ta cũng đă biết Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, người mà vào những năm 1968 cho đến 1972, khi được chính phủ Việt Nam Cộng Ḥa cho đi tu nghiệp tại Pháp, Anh, Bỉ, Nguyễn Đan Quế đă thành lập ra tổ chức “Hướng Về Đất Việt”để đi khắp nơi kêu gọi phản chiến và đ̣i Mỹ phải rút quân ra khỏi Việt Nam. Và hiện nay đang đứng đầu của tổ chức Cao Trào Nhân Bản cũng đă chính thức lên tiếng kêu gọi Ḥa-hợp, Ḥa-giải, xóa bỏ quá khứ, quên hận thù. Nên biết, “Hướng Về Đất Việt”là tiền thân của tổ chức “Phật Tử Hướng Việt” hiện nay. Và tổ chức “Cao trào Nhân Bản” không phải chỉ hoạt động chung quanh quốc hội Hoa Kỳ Tổ chức này hiện đang hoạt động khắp nơi, song tất cả đều được dán lên những nhăn hiệu khác nhau, và dưới nhiều h́nh thức...

 

Rồi mới đây, chúng ta đă được thấy h́nh ảnh của Bác sĩ Bùi Duy Tâm, là một nhân vật  cột trụ trong Cao trào Nhân Bản của Bác sĩ  Nguyễn Đan Quế, cũng đă khăn đóng áo dài, công khai đón tiếp tên Việt cộng Trương Vĩnh Trọng tại tư gia. Như thế, đă cho mọi người thấy được tổ chức “Cao trào Nhân Bản” một cách chính xác và rơ ràng hơn.

 

 

Dù là loài cầm thú, nhưng chưa chắc có thể xóa bỏ quá khứ.

 

 Tôi không bao giờ quên được có một lần vào cuối năm 1985, sau hơn mười năm xa cách, trong một lần ghé lại thăm một gia đ́nh rất thân ở cạnh nhà ngày xưa, khi tôi vừa đến trước cổng, th́ không biết từ đâu có một con chó cao lớn, nó bỗng nhảy chồm lên trên chiếc cổng, tôi sợ quá nên lùi lại, nhưng thật bất ngờ, v́ tôi nh́n thấy chiếc đuôi của nó cứ vẫy lia lịa, rồi nó tung ra khỏi cánh cổng và nó chộp lấy tôi, nó liếm vào tay tôi, rồi húc đầu vào người tôi, khiến tôi không biết điều ǵ nữa cả. Trong lúc tôi đứng yên trước cổng nhà, th́ gia chủ đă chạy ra cổng và đă nhận ra tôi, đó là Bà Cụ Vinh,  Cụ liền ôm chặt lấy tôi, và Cụ và tôi đều khóc, cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ đến Cụ Vinh, h́nh ảnh một người Bắc di cư vào Nam năm 1954, với chiếc khăn vành bằng nhung đen, gương mặt phúc hậu, tay bưng chơ xôi khúc đi bán dạo để nuôi một đàn con nhỏ. Sau một lúc, Cụ buông tôi ra, rồi chỉ vào con chó và nói:

 “Cô không nhớ con chó này sao, đó là con chó nhỏ mà ngày xưa nó thường đến nhà cô để được ăn, và chui xuống giường cô để … xả nước, và bị cô đánh đó”.

Nghe những lời của Cụ Vinh, mà ḷng tôi đă tràn đầy một nỗi hối hận. Tôi nhớ ra ngay, đó là một con chó nhỏ, mà hơn mười năm trước, nó thường đến nhà tôi, v́ tôi thương nó, nó cũng thương tôi, tôi vẫn thường cho nó ăn, nhưng chẳng biết tại sao, sau những lần ăn uống, th́ nó cứ chui xuống giường tôi để … trút bầu tâm sự. V́ thế, tôi cũng có đánh nó. Nhưng tôi không thể ngờ được, là sau mười năm gặp lại, tôi đă quên nó, mà nó vẫn nhớ tôi!

 

Và đó là nghĩa t́nh của một con chó, dù tôi không là chủ của nó, nhưng tôi từng cho nó ăn. Như thế, một con vật như con chó, mà nó vẫn không thể quên được quá khứ, nên hiện tại nó đang quấn quưt lấy tôi, th́ thử hỏi ai dám bảo tất cả loài vật, chúng đều có thể quên quá khứ, và không biết hiện tại. Chính v́ vậy, mà tôi nghĩ rằng: Những lời kêu gọi Ḥa-hợp, Ḥa-giải, xóa bỏ quá khứ, của Ḥa thượng Thích Đức Nhuận và Ḥa thượng Thích Quảng Độ nó không có kết quả đối với loài chó, nhưng đă có kết quả với một số người đứng trên loài chó, v́ họ đă thật sự quên đi quá khứ, và đang đáp lại lời kêu gọi của Ḥa thượng Thích Đức Nhuận và của Ḥa thượng Thích Quảng Độ.

 

Tôi cũng biết được rằng những bài viết của tôi có làm buồn ḷng một số người thân, song v́ việc chung, nên tôi không thể im lặng.  Và v́ Phật giáo Ấn Quang luôn luôn nói một đàng, làm một nẻo. Bởi đă kêu gọi xóa bỏ quá khứ, quên hận thù, th́ tại sao Ḥa thượng Thích Đức Nhuận và Ḥa thượng Thích Quảng Độ cứ mỗi lần đặt bút để viết, th́ đều gieo những lời ác ngôn, độc ngữ cho Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm???

 

Tôi vẫn c̣n lưu giữ những bài viết và h́nh ảnh của Ḥa thượng Thích Quảng Độ được cho là “bị ở tù,bị quản thúc rất nghiêm ngặt”trong một căn nhà lẻ loi giữa đồng vắng tại xă Vũ Đoài, Thái B́nh. Nhưng lạ thay, v́ trong cuốn sách: “Nhận định về những sai lầm của đảng cộng sản Việt Nam đối với dân tộc và Phật giáo Việt Nam”, th́ tôi đă thấy có kèm nhiều h́nh ảnh của Ḥa thượng Thích Quảng Độ, đủ kiểu từ tư thế ngồi với đôi mắt nh́n xa xăm, quét sân, vo gạo, luộc rau và ngồi ở bàn làm việc … ở trong một căn nhà ở giữa đồng trống thật.

 

Nhưng tôi vốn từng sống và biết thế nào là “quản thúc”dưới chế độ của cộng sản Việt Nam, nên tôi vẫn thấy hết sức vô lư, bởi “đang bị quản thúc rất nghiêm ngặt”. Vậy th́ ai là người đă qua mặt được những tên “công an giám quản”để vào trong nhà mà chụp những tấm h́nh này rồi gửi sang Pháp cho Vơ Văn Ái để in vào cuốn sách? Cũng trong cuốn sách này, Ḥa thượng Thích Quảng Độ đă kể về chuyến  “hành hương”đến các chùa ở miền Bắc nữa. Nhân đây, xin mọi người hăy theo bước chân hành hương của người tù 27 năm: Ḥa thượng Thích Quảng Độ đă kể lại bắt đầu năm 1991, HT đă đi một ṿng từ  “chùa Quỳnh Lâm nơi thờ pho tượng là một trong “Việt Nam Tứ Khí”do thiền sư Không Lộ, Quốc sư đời Lư kiến tạo, chùa Quảng Ninh, chùa Hoa Yên trên núi Yên Tử, chùa Phật Tích ở Bắc Ninh, Chùa Thầy ở huyện Thạch Thất tỉnh Sơn Tây, nơi thờ Thiền sư Từ Đạo Hạnh cũng được xây từ thời Lư, chùa Pháp Vũ (chùa Đậu) ở phủ Thường Tín tỉnh Hà Đông, chùa Thiên Trù”.

 

Cuối chuyến hành hương các chùa, Ḥa thượng Thích Quảng Độ đă viết:

 “Du khách đến tham quan hoặc khách hành hương phải mua vé vào cửa và trả tiền bến đậu xe. Hôm đoàn chúng tôi đến lễ, đậu xe chưa đến nửa giờ mà phải trả năm ngh́n đồng. Diệt Phật, đồng thời cũng bán Phật”.

 

Chỉ chừng ấy thôi, th́ tôi đă thấy toàn là những chuyện hoang đường. Bởi Vơ Văn Ái từng quảng cáo là Ḥa thượng Thích Quảng Độ ở tù tới 27 năm, bị quản thúc rất nghiêm ngặt, như vậy, làm sao mà đi đến được nhiều chùa ở nhiều nơi trên khắp miền Bắc như đă kể. Và chính Ḥa thượng Thích Quảng Độ cũng cho biết: “Hôm đoàn chúng tôi đến lễ, đậu xe chưa đến nửa giờ mà phải trả năm ngh́n đồng”.

 

Quả thật, Ḥa thượng Thích Quảng Độ sao khéo vẽ vời làm chi cho lắm chuyện, để cho người ta càng thấy thêm rằng HT Thích Quảng Độ không hề có ở tù, hay bị quản thúc. Ngay ở nước Pháp này cũng thế, cái nạn đậu xe mà chính tôi có lúc c̣n muốn khóc, v́ đôi khi lỡ đến băi đậu xe chỉ cần trễ một phút th́ đă nhận được một mẫu giấy phạt của cảnh sát đă gắn ở phía đầu xe rồi, và dĩ nhiên ḿnh phải chịu mức độ phạt mà đă do quư ông bạn dân đă ghi trên giấy phạt, chứ chẳng c̣n cách ǵ khác hơn được nữa.

 

C̣n “diệt Phật, đồng thời cũng buôn bán Phật”, th́ những “tấm gương”của “Ḥa thượng”Thích Chánh Lạc,  Thích Thiện Dũng, Thích Phước Huệ v…v… nó vẫn c̣n lưu giữ trên nhiều trang điện báo, và trong hồ sơ lưu trữ của Ṭa án nước Mỹ, và tôi cũng đă có trong tay những bản án đó, cả tiếng Anh và tiếng Việt. Đặc biệt, nó c̣n khắc sâu trong kư ức của cháu Hồ Thị Thi  mới 13 tuổi, hiện là một ni cô chỉ v́ “Một cơn mưa gió nặng nề, Thương ǵ đến ngọc, tiếc ǵ đến hương”của chính Ḥa thượng Thích Chánh Lạc: Phó Viện trưởng Văn pḥng Viện Hóa Đạo 2, kiêm Tổng vụ Hoằng Pháp Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, tức Ấn Quang, đă giáng xuống trên tấm thân yếu ớt của một em bé gái được mang tên là Hồ Thị Thi, chỉ mới 13 tuổi!!!

 

Trở lại với cái chiêu bài Ḥa-hợp, Ḥa-giải, xóa bỏ quá khứ, quên hận thù.

 

Đến đây, tôi muốn nhắn với những kẻ đă và đang có tham vọng làm vua, th́ xin hăy nhớ lấy những lời của Đại đế Napoléon đă nói:

“Chúng ta phải có một quá khứ để tự hào, một hiện tại để hănh diện và một tương lai để hy vọng”.

 

Quá khứ, hiện tại và tương lai không bao giờ có thể tách rời, nếu không cần nhớ đến quá khứ, th́ những Bảo tàng thư, những trang Sử kư đâu có c̣n được ǵn giữ một cách trân trọng cho đến ngày hôm nay. Ngay cả những di tích đă bị hóa thạch theo thời gian, đến cả hàng triệu năm qua, mà các nhà khảo cổ c̣n đi t́m kiếm để khai quật từ trong ḷng đất.  Và hăy luôn ghi nhớ: Nếu không cần nhớ đến ân oán ǵ trong quá khứ, th́ không một ai trên khắp cơi nhân gian này có thể làm nên lịch sử.

 

Và lịch sử cũng đă chứng minh điều đó:

Nếu xóa bỏ quá khứ, quên hận thù, th́ Hai Bà Trưng đă không khởi binh, xuất trận để trả thù cho Thi Sách và đánh đuổi quân Tầu.

 

Nếu xóa bỏ quá khứ, quên hận thù, th́ Nguyễn Trăi đă không ghi nhớ những lời của Nguyễn Phi Khanh, để “trả thù cho cha và rửa hận cho nước”.

  

Chính v́ thế, nên những kẻ muốn xóa bỏ quá khứ, quên hận thù và ḥa-hợp, ḥa-giải với Cộng sản Hà Nội, th́ cứ tự ư, nhưng không có quyền và không được phép chê trách các vị là những người đă và đang quyết tâm trân trọng quá khứ, để đem kết chặt vào hiện tại, v́ đó chính là những nét điểm xuyết thật tuyệt vời cho một bức họa trong tương lai của đất nước Việt Nam, để c̣n lưu lại đời đời cho hậu thế!

 

Ngày 02/12/2009

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

----------------------------------------------------------

 

* Lưu ư: Tất cả những bài viết của tác giả Hàn Giang Trần Lệ Tuyền, nếu quư vị nào muốn tiếp tay chuyển tiếp lên các Diễn Đàn Điện Tử, các trang Web trên mạng lưới toàn cầu th́ không có điều ǵ trở ngại, chúng tôi chân thành cám ơn.

 

Tuy nhiên, nếu quư vị nào muốn in vào sách, báo có tính cách thương mại, xin vui ḷng liên lạc để có sự đồng ư của tác giả trước, qua địa chỉ email: hangiangletuyen@gmail.com .

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính