|
"Nhà" ai
đang chờ đợi gió "Xuân"
Trong một bài trước, tôi muốn hỏi: Đã sáng mắt chưa ? Nhưng hình
như ít có sự sáng mắt ! Hôm nay vẫn còn hương vị của ngày Tết Nhâm
Thìn, 2012, tôi xin gửi đến quý độc giả với những tấm hình của
những người dân tại đất nước Việt Nam, dưới sự thống trị của cái
quái đản... g cộng sản.
Tôi xin nhắc lại, để cho giới trẻ ở trong và ngoài nước đều biết,
chứ tôi không muốn nói với những người đã già, vì già rồi, thì
phải khôn, chứ không thể ngu, mà nhắm mắt đi theo bọn cộng sản và
tay sai của chúng cho được. Tôi xin nhắc lại: Trước kia Hồ Chiếu
Manh đã từng nói: "Đánh thắng giặc Mỹ, ta xây dựng hơn mười ngày
nay", và sẽ có "Sữa cho em thơ, lụa cho cụ già".
Còn nhớ, khi mới cướp đoạt miền Nam tự do, thì bọn chúng đã bắt
người dân, nhất là đàn bà, con gái của miền Nam phải mặc quần đen,
áo bà ba, chứ không được mặc quần tây, áo dài; kể cả những người
là giáo sư trong các trường Đại học, Trung học, cũng phải mặc quần
đen, áo bà ba khi đứng trên bục giảng, những hình ảnh vô cùng khó
coi, nhưng ít ai biết được, khi các bà, các cô vì không được mặc
những loại y phục ấy, và cũng vì quá nghèo, nên đã đem ra chợ trời
để bán, thì bọn cán ngố liền đi đến những nơi đó mua sạch, để đem
về ngoài Bắc làm quà.
Chắc ít ai hiểu được là bọn chúng đã rất sợ người dân miền Bắc khi
vào Nam sẽ thấy được người dân của miền Nam đã từng có một đời
sống sung túc, và chúng muốn lừa những người dân miền Bắc khi vào
Nam để thấy được rằng dân miền Nam cũng "đói rách" như dân ngoài
Bắc, như những lời tuyên truyền trước đó nên phải "giải phóng miền
Nam". Chúng cũng kiếm cách để ăn cướp cho sạch sẽ của người dân
miền Nam, bằng những cách đánh "tư sản mại bản".
Thế rồi sau những chiến dịch ăn cướp, chúng đã vơ vét được một số
tài sản của người dân miền Nam, từ tiền bạc, quý kim ở các ngân
hàng, cho đến những bất động sản, chúng không chừa một thứ gì cả.
Tiếp đến là chúng đã cùng nhau đem những tài nguyên của quốc gia,
cho đến các cổ vật quý giá để bán cho người ngoại quốc, để chia
nhau bỏ vào túi riêng, nên có tên có cả hàng tỷ, hàng triệu Mỹ
kim, Âu kim tại những ngân hàng ngoại quốc, còn tại Việt Nam, thì
nào những biệt thự sang trọng, những chiếc máy bay riêng, những
chiếc xe hạng sang nhất, mà dù trước kia cả hai nền Đệ nhất, Đệ
nhị Cộng Hòa cũng không một ai có được.
Còn chúng ta, những người đã một thời bị bọn ác thú Việt cộng hành
hạ, bóc lột cho đến tận cùng của những đôi đũa, cái chén.v...v...
mà tôi đã chứng kiến khi bọn chúng đã kéo nhau vào những cư xá sĩ
quan rồi cầm, ngắm một cách say mê và giành giựt những chiếc quần
lót của đàn bà con gái của những người đã bỏ chạy, hoặc đã di tản.
Tôi phải nhắc lại như thế, để mong quý vị hãy nhìn xem, những cái
được gọi là "nhà" của đồng bào ruột thịt thân yêu của chúng ta tại
quê nhà, tất cả đang chờ đợi để đón những làn gió "Xuân" trước Tết
Nhâm Thìn, 2012 đấy.
Xin mọi người hãy nhớ cho rằng: Khi chúng ta nâng một chén rượu
mừng Xuân, khi ngồi trước những đĩa bánh, mứt, hoặc đứng trước
những khu chợ Tết, thì xin hãy nhìn vào những tấm hình này. Những
"căn nhà" mà nếu có bão đi qua, thì cũng không có gì gọi là tài
sản để mất, ngoài những thứ chỉ có thể làm củi đối với người
nghèo, chứ đối với những tên Việt cộng đang ăn trên, ngồi trước,
thì có cho chúng cũng không thèm lấy để làm gì, vì chúng đang sống
trong gấm nhung, êm ấm, những cuộc sống xa hoa, có kẻ hầu, người
hạ, còn hơn những người giàu có ở các nước Âu-Mỹ nữa.
Ngày xưa, khi chưa ăn cướp đoạt đất nước và tài sản của Việt Nam
Cộng Hòa, thì bọn chúng thường rêu rao bằng hai chữ "cách mạng".
vô cùng lếu láo.
Còn ngày nay, nếu chúng ta, tất cả những người đang bị những cái
ách, cái xích, cái xiềng cộng sản đang siết chặt, đang phải chịu
muôn ngàn đau đớn, thì không có cách gì bằng, là chúng ta phải tự
tìm cách để cùng nhau đứng lên, để phá tan xích, xiềng nô lệ,
chúng ta phải tự cứu lấy mình, và cứu lấy con cháu của mình ra
khỏi chốn đọa đày có kém gì là địa ngục ở trần gian này chứ ?!
Tại sao chúng ta lại có thể chịu khoanh tay để sống một cuộc đời
lầm than, đói khổ như thế, chúng ta hãy cùng nhau đứng lên làm một
cuộc cách mạng, để xóa tan những cuộc đời thê lương, rách nát.
Một lần nữa, xin hãy nhìn xem, những cái được gọi là "nhà" này có
bằng một góc của những cái cầu tiêu của bọn "Đại gia" trong bọn
cầm quyền cộng sản Hà Nội hay không ?





Những đôi mắt còn sáng, hãy tạm ngưng chén rượu mùng Xuân, để mở
cặp mắt thật to, mở banh ra, để nhìn cho thật kỹ đi. "Nhà" của
đồng bào ta đó, "giường ngủ" của đồng bào ta đó, và cái bếp đang
chờ Xuân Nhâm Thìn, 2012 đó !!!
Xin những kẻ đang dìu dắt nhau về quê làm "cô Thắm", nếu không đui
mù, không điếc, không què, mà vẫn tiếp tục sống nhởn nhơ, vẫn vui
cười hớn hở trong dịp Xuân trên những cảnh sống khốn cùng, thì
chính những kẻ ấy, còn thua cả loài cầm thú, vì loài cầm thú, như
những con chó, nhưng chúng cũng biết thương đồng loại;, mà thật ra
đó là một lũ chó hai chân mà thôi.
Hỡi những con chó hai chân, những cái gì mà các "con" không, như
không đui mù, không điếc, không què, thì với những lòng dạ bất
nhân như thế, thì chắc chắn phải đến một ngày, tất cả những gì mà
các "con" không, đều sẽ trở thành có.
Anh quốc, mồng ba Tết Nhâm Thìn, 2012
|