Tiếng Nói Của Trẻ Thơ
Lâm Phong
Trước khi viết tiếp những điều tôi đã suy nghĩ, thì không gì hơn là
tôi mong tác giả Lệ Tuyền vui lòng cho tôi gọi bằng cô, vì tôi đã được
nhìn thấy tấm hình của cô do ông Đặng văn Nhâm đưa lên net, và ông cũng
gọi là « cô Lệ Tuyền ». Bởi vì tôi đây cũng đã vào cái tuổi « cổ lai
hy »; mà theo như lời của ông Đặng văn Nhâm, thì vào thời điểm 1963, cô
Lệ Tuyền chỉ là « đứa con nít ». Nghĩa là tuổi của cô Lệ Tuyền cũng chỉ
bằng đứa con út của tôi thôi.
Do vậy, mà tôi phải đọc cho hết những bài viết của cô Lệ Tuyền ở trên
trang Hồn Việt. Sau khi đọc hết các bài viết của cô, thì tôi đã chú ý
đến bài viết : « Những Mùa Xuân Qua », vì trong bài này, cô Lệ Tuyền đã
kể lại khoảng đời thơ ấu của cô vào những năm đầu của nền Đệ Nhất Cộng
Hòa. Cô cho biết cô đã từng « nép vào thân cây bưởi, để đo … » đã tập
thổi những chiếc kèn lá, và cô đã thổi lên được một khúc nhạc : « Chào
bình minh hoa ban mai lã lơi, nhạc dịu êm âm vang theo ngàn nơi, sóng
lúa chơi vơi xanh ngát chân trời … ». Rồi cô còn kể, cô đã bẻ những
cành cây dại không tên đem về để nhử những con bướm, và cô đã đặt tên
cho loại hoa này là « Hoa Quy Điệp ». Và khi đã gọi là « Hoa Quy Điệp »
nó cũng chứng tỏ là cô Lệ Tuyền có học chữ « Nho » ở đâu đó.
Đọc hết bài này, thì tôi hiểu rằng lúc đó cô ở vào khoảng trên dưới 10
tuổi thôi. Vậy thì, khi cô viết về các biến cố đã qua, trong đó, có biến
cố 1-11-1960. Trong bài này, thì chính cô Lệ Tuyền cũng đã cho mọi
người biết được vào thời Đệ Nhất Cộng Hòa cô chỉ là một đứa trẻ con.
Nghĩa là vào thời đó, cô không hề hưởng một ơn mưa móc gì của chế độ ông
Ngô Đình Diệm. Đồng thời, cô cũng không phải là « dư đảng Cần Lao » như
người ta nói, vì nhiều người, trong đó có lão già này cũng cứ tưởng là
cô cùng phải trên dưới bảy mươi tuổi. May mà ông Đặng văn Nhâm đã đưa
tấm hình của cô Lệ Tuyền lên net, và cho biết vào thời điểm 1963, cô
« chỉ là đứa con nít », chứ không, thì tôi cứ nghĩ cô là một bà già bảy
mươi.
Nhưng lão già này lại nghĩ, thưở xưa cô Lệ Tuyền « chỉ là đứa con
nít » không hề hưởng bổng lộc gì của chế độ họ Ngô, mà sao cô lại viết
những lời trân trọng đối với Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm. trong khi có
vô số những kẻ đã từng hưởng không biết bao nhiêu là ân huệ của chế độ
họ Ngô, nhưng họ đã vì những đồng tiền thuê mướn mà đã cấu kết với nhau
để giết chết người đã từng ban áo mão cho họ một cách tàn ác và man rợ
như thế ?!
Ngoài ra, tôi lại nghĩ mình không nên nói những người trẻ là không
được viết về những điều lúc họ « chỉ là con nít ». Như chúng ta ai cũng
biết nhiều vị đã viết về các triều đại xa xưa, từ họ Hồng Bàng kia lận.
Họ đã tra cứu các tài liệu để viết. Vậy thì, chúng ta có cấm những lớp
hậu sinh như con, cháu, chắt, chít của chúng ta sau này, khi chúng ta đã
chết hết cả rồi, thì thế hệ hậu sinh không được viết về một thời tang
thương của cuộc chiến Quốc - Cộng đã qua ??? Đặc biệt, là với thời đại
của internet hôm nay, thì tất cả những gì đã được viết ra trên hệ thống
toàn cầu rồi, thì dù cả trăm năm nữa cũng còn lưu lại. Do đó, các thế hệ
trẻ trong tương lai họ sẽ đọc, sẽ biết, rồi chắc chắn họ sẽ viết ra càng
dễ dàng hơn là viết theo trí nhớ của một « đứa con nít » như cô Lệ Tuyền
bây giờ.
Mặt khác, tôi thấy cô Lệ Tuyền đã viết, là cô « không chữ nghĩa văn
chương mà chỉ nhớ đâu viết đó, thấy sao nói vậy » và, « suốt đời chỉ là
một người cầm bút, chứ không hề có một chút tham vọng gì hết ».
Tôi với những ý nghĩ chân thực, tôi viết lên những lời thô thiển này,
là bởi vì tôi nghĩ cô Lệ Tuyền đã nghĩ, đã viết bằng Tiếng Nói Của Trẻ
Thơ.
Vậy, nếu cô Lệ Tuyền thấy mến một người già như tôi, thì cô hãy liên
lạc với tôi qua địa chỉ của e-mail này : Lâm Phong :
lamphong16@yahoo.com.
Tôi cũng xin thành thật cám ơn trước đối với quý vị trong ban điều
hành của trang điện báo Hồn Việt, nếu qúy vị cho đăng những lời này của
tôi, để mong cho cô Lệ Tuyền biết được có một người già đã quý cô Lệ
Tuyền như là người con út của tôi vậy.
Kính chào tất cả quý vị trên hệ thống toàn cầu, đã chịu khó đọc hết
những lời lẽ quê mùa của tôi.
Lâm Phong