TỪ MỘT GIỌNG HÁT TRẺ THƠ
Mai Ly
Mới tối thứ Sáu 8/8/2008, cả thế giới trầm trồ thán phục em bé áo đỏ Lin Miaoke, 9 tuổi, hát bài "Ca Ngợi Tổ Quốc" tại buổi Lễ Khai Mạc Thế Vận Hội Olympics Bắc Kinh. Tiết mục này là "cây đinh" của toàn bộ 3 tiếng đồng hồ suốt buổi lễ, làm chấn động 91 ngàn người tham dự tại chỗ và hàng tỉ người trên thế giới theo dơi qua màn ảnh truyền h́nh.
Rồi chỉ vài ngày sau, thứ Ba 12/8, trên mọi phương tiện truyền thông, cả thế giới lại sững sờ: Em bé Lin Miaoke chỉ nhép miệng, và giọng hát tuyệt vời đó là của em Yang Peiyi 7 tuổi đă không được tŕnh diễn chỉ v́ chiếc răng cửa khập khễnh.
Sự kiện đă phơi bầy cái dối trá, vô tâm và tàn nhẫn của người cộng sản.
Điểm đáng chú ư là chính ông Chen Qigang, Giám Đốc đặc trách Âm Nhạc cho buổi Lễ Khai Mạc đă tiết lộ với đài phát thanh nhà nước Beijing Radio vào ngày Thứ Ba 12/8 chứ không phải nhà báo tây phương nào "khui ra". Và ông đă tiết lộ một cách rất là... ngây thơ "vô số tội", nếu không muốn nói là hănh diện, v́ ông cho rằng ông đă sử dụng được một lúc cả hai em bé, đă tŕnh làng được cả hai cái nhất để làm "rạng rỡ" nước Trung Quốc vĩ đại, một đằng là đẹp nhất và một đằng là hát hay nhất. Và như vậy là v́ "lợi ích quốc gia" !!!. Ông cho biết rằng, quyết định đưa em Lin Miaoke ra nhép miệng là lệnh vào giờ chót của một đảng viên cao cấp (được dấu tên). Sun Weide, phát ngôn viên của Ủy Ban Tổ Chức Thế Vận Hội Bắc Kinh đă xác nhận quyết định trên.
Trên thực tế, ông cán bộ cộng sản nào đó, người đă nhẫn tâm ra cái lệnh quái gở trên, đă trắng trợn tước đoạt vinh dự của em Yang Peiyi với giọng ca tuyệt vời.
Hẳn ông đă không biết rằng, nếu ông đă sử dụng em Yang Peiyi với giọng hát thật và khuôn mặt thật, với cái răng khập khễnh v́ c̣n đang trong tuổi mọc răng, th́ thế giới c̣n bái phục Trung Quốc biết bao nhiêu. Thật vậy, chỉ mới 7 tuổi, với khuôn mặt mũm mĩm, ngây thơ, em Yang Peiyi sẽ chinh phục được toàn thế giới với tài năng bẩm sinh của em, bởi v́ trên thế giới này, ở tuổi em, hát như em, vững chăi, rơ ràng và truyền cảm th́ không dễ ǵ kiếm được.
Làm sao ông hiểu được rằng thế giới trân trọng sự thật? Bởi v́ người cộng sản là dối trá.
Làm sao ông hiểu được cái đau đớn của em Yang Peiyi bây giờ và sau này khi em lớn lên và ư thức được sự dối trá này? Bởi v́ người cộng sản là tước đoạt, là vô tâm.
Cộng sản đàn anh (tức CS Trung Quốc) hay đàn em (tức CS Việt Nam) đều giống nhau trên phương diện dối trá và tước đoạt công sức của người dân. Trong trường hợp này là công sức tập luyện và tài năng bẩm sinh của em Yang Peiyi.
Ở Việt Nam có biết bao nhiêu người bỏ công sức ra để làm ăn cần cù từ đời này sang đời kia, để rồi nhà nước CSVN tước đoạt từng tấc đất, từng miếng cơm manh áo, từ danh dự nhân phẩm con người, đến tiếng nói và cả tôn giáo.
Ở Việt Nam có biết bao nhiêu những bạn trẻ giỏi dang nhưng thấp cổ bé miệng, khi học ra trường rồi th́ chỉ đi làm với đồng lương chết đói hoặc bỏ việc đi làm lao động qua ngày để nh́n những bạn cùng lứa ăn trên ngồi chốc nhờ cái gốc cán bộ của gia đ́nh.
Một điểm khác đáng chú ư trong sự kiện này là thái độ của em Yang Peiyi được các nhà báo Tây Phương mô tả như sau:
Khi được hỏi em có buồn không khi không được ra tŕnh diễn, em đă trả lời: "Em rất vui v́ giọng hát của em được dùng và vậy là sướng rồi!".
Em Yang Peiyi là một em bé 7 tuổi, chưa hiểu được cái mất mát của em. Cả cha mẹ em cũng không cảm thấy cái mất mát, cái bất công hay việc bị tước đoạt trắng trợn, mà c̣n lấy làm vinh dự v́ dù sao, giọng hát con ḿnh cũng được cất lên bay bổng trong một buổi lễ trịnh trọng chưa từng có ở Trung Quốc.
Làm sao họ hiểu được quyền lợi của họ khi mọi điều tạm gọi là tốt lành đều được họ xem như là "ân huệ" của nhà nước?
Làm sao họ hiểu được rằng, lẽ ra, họ c̣n phải được hưởng nhiều hơn cái mà họ đang có? Lẽ ra, con họ, em bé Yang Peiyi, phải được vinh dự đứng vào chỗ của em Lin Miaoke v́ giọng hát đó là từ chính em, v́ chính em đă dầy công tập luyện, v́ chính em có biệt tài hát hay nhất.
Cái răng khập khễnh không phải là cái tội để gạt em ra. Cái răng đó chỉ đánh dấu giai đoạn phát triển thể chất rất tự nhiên của đứa bé 7 tuổi dễ thương, hồn nhiên, không có ǵ là xấu xa cả. Nếu Ban Tổ Chức đă chọn giọng em th́ phải cho em cái vinh dự được thế giới thưởng thức và chiêm ngưỡng. Đó là sự công bằng tối thiểu.
Phản ứng của em Yang Peiyi và cha mẹ em cũng tương tự như nhiều người dân ở Việt Nam khi cho rằng những cái ḿnh có, tạm gọi là tốt lành, cũng là "ân huệ" của nhà nước CSVN.
Nhiều bạn trẻ trong nước đă tâm sự rằng: Dù sao ḿnh cũng được đi học, c̣n hơn những người không được đi học. Dù sao ḿnh cũng có mái nhà để ở, c̣n hơn những người sống lê lết ngoài đường phố. Dù sao ḿnh cũng có việc làm dù là lương chết đói. Dù sao ḿnh cũng c̣n được sinh hoạt trong chùa, trong nhà thờ, c̣n được tụm năm tụm ba, đi làm những công tác xă hội giúp những người bất hạnh. Dù sao th́ chùa lớn, nhà thờ rộng ngày càng mọc lên càng nhiều ở các thành phố. Và như vậy là cũng may mắn rồi, v́ đó là "ân huệ" của đảng và nhà nước.
Cái c̣ng đeo vào cổ họ chỉ được nới rộng ra để cái đảng và nhà nước đó sống c̣n, chứ đó vẫn là cái c̣ng mà lẽ ra họ không phải đeo.
Nhiều bạn trẻ trên đă không hiểu rằng, lẽ ra, người dân Việt Nam c̣n phải được nhiều hơn cái họ đang có. Họ đă không nh́n ra được cái mà họ bị tước đoạt. Nói chung, họ đă bị tước đoạt quyền sống cho ra người, như ở các nước mà chính phủ lo cho dân. Đó c̣n là quyền thay đổi chính phủ nào không biết lo cho dân.
Em bé Yang Peiyi và cha mẹ em chưa ư thức được em đă bị tước đoạt quyền lợi nên hài ḷng với cái "ân huệ" là giọng hát em được sử dụng.
Người dân Việt Nam không thể hài ḷng với những vá víu hiện tại được. Người dân Việt Nam phải được hưởng cuộc sống ấm no, được đi học khi c̣n trẻ, được chăm sóc khi bệnh hoạn đau yếu, già nua, và khi đi làm th́ được đối xử công bằng, được sống trong môi trường trong sạch, không dối trá lừa lọc tham nhũng bất công, không bụi bậm dơ bẩn, thiếu vệ sinh, v.v... Người dân phải được tự do lên tiếng khi thấy bất công, tự do theo một tôn giáo mà không bị lừa lọc dối trá ngay trong tôn giáo ḿnh do sự can thiệp của nhà nước. Và xa hơn nữa, người dân phải có quyền sống trên một lănh thổ nguyên vẹn, không bị nay mất chỗ đất này, mai mất chỗ biển kia.
CS Việt Nam cũng như CS Trung Quốc đều viện cớ "Lư do là v́ quyền lợi quốc gia" . Vâng, chính "v́ quyền lợi quốc gia" nên nhà cầm quyền tước đoạt bao nhiêu quyền lợi của người dân, và tha hồ tung hoành, nay ra những lệnh này, mai ra những nghị quyết kia.
Trường hợp này, nhà nước Trung Quốc đă ra lệnh sai lầm khi dấu nhẹm em Yang Peiyi và phô trương em Lin Miaoke để rồi bị cả thế giới lên án. Trên 40 tỷ đồng đổ ra để đánh bóng bộ mặt Trung Quốc, để quyết chí làm cho thế giới phải khâm phục và công nhận sức mạnh của Trung Quốc. Trên 40 tỷ đồng đó đă bị cuốn trôi sông chỉ v́ một quyết định tai hại của một cán bộ dấu tên đă dẹp em Yang Peiyi đi. Trên 40 tỷ đồng bị trôi sông v́ cái lư do dấu em Yang Peiyi chỉ là v́ em có bộ răng xấu xí, một lư do chạm đến lương tâm thế giới luôn tôn trọng những cảm xúc nơi trẻ em.
Khi tự bào chữa rằng quyết định trên là v́ "quyền lợi quốc gia" th́ quả thật CSTQ đă lạm dụng ḷng yêu nước của người dân, để tác oai tác quái. CSVN th́ đang thi đua với CSTQ để cũng tác oai tác quái với người dân, lạm dụng ḷng yêu nước của người dân.
Cha mẹ em Yang Peiyi sẵn sàng dâng hiến giọng ca của con ḿnh để làm đẹp cho bộ mặt Trung Quốc, và ngay cả em bé Yang Peiyi cũng vậy. Tuy nhiên, ḷng yêu nước của họ đă bị CSTQ lạm dụng.
Người dân Việt Nam c̣n bị tệ hại hơn người dân Trung Quốc nữa. Ngoài việc bị lạm dụng ḷng yêu thương gắn bó với tổ quốc, người dân Việt Nam c̣n bị mất đất, mất biển v́ một nhà nước bất tài, vô tâm.
Tiếng hát trẻ thơ bị tước đoạt vinh dự trong buổi Lễ Khai Mạc Thế Vận Hội Bắc Kinh v́ một nhà nước độc tài, đang làm nhức nhối nhiều con tim Việt Nam quằn quại v́: tại Việt Nam, người dân c̣n bị tước đoạt cả những quyền tối thiểu để làm con người.
Mai Ly16/8/2008