Những người lính VNCH vẫn măi là Mùa Xuân
Paulus Lê Sơn
Tôi bị thúc bách rất ghê gớm bằng những h́nh ảnh cuộc sống thực tế của các TPB VNCH, v́ thế tôi quyết định đẩy ḿnh đi đến với các gia đ́nh Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Ḥa (TPB VNCH), tôi như thấy ḿnh như một người lính ra chiến trận. Mùa Xuân đến cho ḷng người phơi phới.
Tôi xác nhận rằng, chẳng bao giờ là đủ khi đến với những con người đang lê dần về bên kia thế giới. Họ đă một thời oai phong, tài tử lăng mạn trên chiến trường, trong cuộc sống hằng ngày. Thời thế lại đẩy đưa họ ch́m vào những nỗi đau không kể siết và không ai thấu hiểu nỗi.
Tôi cùng một người bạn rong ruổi trên chiếc xe gắn máy đi khắp miền Sài G̣n và phụ cận, xuống tận miền Đông để t́m gặp các TPB. Người ta nói có đi th́ mới đến, có đến th́ mới biết được, có biết th́ mới hiểu, đă hiểu rồi th́ càng thêm yêu mến, cảm thông.
Chúng tôi cùng cười với niềm vui của họ và nước mắt tự trào ra lăn dài trên má với những câu chuyện đời của các TPB. Họ từng có một gia đ́nh ấm áp, hạnh phúc, những người con tuyệt vời, họ từng là những lính trận gan góc, trí tuệ những cũng đầy nhân văn.
Để rồi, sau năm 1975, với cái được gọi là Giải Phóng Miền Nam của chế độ cộng sản đă đẩy hàng ngàn người lính VNCH lâm vào cảnh bi đát, đơn côi và nghèo khổ.
Ông Đỗ Sáng trước đây là thuộc binh chủng Nhảy dù (mũ đỏ), hiện đang sống đơn độc tại một pḥng trọ ở Sài G̣n nói về gia cảnh của ông mới thấy hết được nỗi đau mà ông đang phải chịu đựng.
Ông kể, trước kia nhà ông ở Quận 4 Sài G̣n, cũng thuộc thành phần khá giả của đất Sài Thành khi xưa, ông có một vợ và hai con. Thế mà sau năm 1975, ông rơi vào cảnh thất thế giống như VNCH và cộng sản đối xử vô cùng bạc đăi. Vợ ông bệnh tật, các con ông cũng mang nhiều bệnh hoạn, không được sự quan tâm của xă hội, nên phải bán nhà ở Quân 4 để chữa trị bệnh cho vợ, con. Nhưng rồi vợ con cũng rời bỏ ông mà về bên kia thế giới.
Ông sống đ́u hiu, cô quạnh trong một pḥng trọ cũ kỹ hun hút nơi hẻm sâu vỏn vẹn chưa đến 10 mét vuông với cuộc sống mưu sinh hàng ngày bằng nghề xe ôm. Nhưng chúng tôi nhận thấy, tinh thần người lính của ông Sáng không bao giờ tàn lụi và mất đi trước những “bảo vật” đời lính của ông được nâng niu và trân trọng khi ông đem ra “khoe” cho chúng tôi được biết.
Về miền Đông, khu vực B́nh Dương, B́nh Phước, chúng tôi khá bất ngờ v́ càng đi mới càng biết rơ trên đất nước này, nhiều vùng và nhiều tỉnh thành Việt Nam c̣n có rất đông đảo những người lính VNCH đang sống.
Và, chúng tôi cảm nhận rằng họ đang phải sống “nép ḿnh” do cái chế độ cái xă hội hiện tại áp đặt lên họ. Chúng tôi tiếp cận họ với ḷng chân thành và t́nh yêu mến, họ cảm nhận được điều đó nên đă cởi ḷng và chia sẻ với chúng tôi bằng tất cả niềm cảm xúc của họ như dồn nén bấy lâu.
Đứng trước di ảnh của một TPB mới qua đời khoảng 1 năm về trước, người phụ nữ là em gái của TPB nói với chúng tôi “ông không có vợ con, đời lính tráng tung hoàng khắp nơi, về rồi ở vậy, đến lúc mất đi th́ có tôi là người nhang khói cho ông ấy thôi”.
Tại Bến Cát, B́nh Dương, chúng tôi may mắn được gặp một nhóm các TPB đă tề tựu đầy đủ, có bác th́ bị mù, bác bị cụt chân, bác th́ bị điếc, bác th́ không c̣n khả năng điều khiển bản thân, họ đón tiếp chúng tôi rất ân cần, chu đáo.
Câu chuyện được chia sẻ qua lại, mỗi người một chiến tích, chúng tôi như ḥa vào trong một không khí của t́nh đồng đội chiến hữu dù ở hai bậc thế hệ khác nhau. Họ vẫn tin tưởng vào một mùa Xuân mới đang tới gần cho dân tộc Việt Nam.
Các bác TPB cũng bước sang tuổi chiều tà, như ngọn đèn leo lét không biết tắt lúc nào. Chúng tôi đi đến nơi nào cũng đều nghe những tin buồn về bác nào đó mới qua đời. Tự trong đầu nghĩ liệu mươi năm sau có c̣n TPB Việt Nam Cộng Ḥa nữa không? Chúng tôi lại càng thấy cái chế độ cộng sản này bất nhân vô cùng vô tận v́ 42 năm qua vẫn một thái độ thù địch, hèn hạ, bỉ ổi đối với người lính VNCH.
Chia tay các bác TPB, trong tâm thức những người trẻ như chúng tôi như hiện hữu sức sống mănh liệt, tinh thần của các TPB như những chồi non mơn mởn vươn lên giữa Mùa Xuân xanh biếc đầy hy vọng.
19.03.2017
Paulus Lê Sơn