Ba Mươi tháng Tư
Ngày ba mươi tháng tư
Ngày đau thương đáng nhớ
Dân sống đời ngất ngư
Chẳng c̣n không khí thở
Từ ba mươi tháng tư
Tự-do không c̣n nữa
Hàng triệu người di-cư!
Xác thây người thối rữa!
Khóc ba mươi tháng tư
Khóc cho đời tăm-tối
Khóc hận đến ngàn thu.
Ôi! kiếp người trôi nổi.
Quên ba mươi tháng tư
Quên một đời lam-lũ
Nhắm mắt trước quân-thù
Như bọn người mớ ngủ
Nhớ ba mươi tháng tư
Ḷng bừng lên phẫn nộ
Nghĩ đến buổi tạ-từ
Xa Mẹ già, xóm nhỏ.
Hận ba mươi tháng tư
Hận ngày ta mất nước
Dù giáo sĩ, nhà sư
Vùng lên cùng tiến bước !
Làm ba mươi tháng tư
Quyết ḷng, ta sát cộng
Nói măi cũng bằng dư
Đâu những người uy-dũng.
Xưa, ba mươi tháng tư
Cả ngàn người tự-sát
Không viết kịp chúc thư
Non-Sông, nhà vỡ nát.
Sáng ba mươi tháng tư
Giờ Việt-Nam dẫy chết
Anh đă biết rồi ư,
Hỡi người xưa tập-kết?
Vào ba mươi tháng tư
Những con người rất trẻ
Từ núi rừng âm-u
Về giẫm tan Đất Mẹ.
Nay ba mươi tháng tư
Hét cao ḷng căm-phẫn
Của năm tháng tội-tù!
Sao cúi đầu ẩn-nhẫn?
Thế Huy