Con gà… đi bộ cúng Ông Táo

 

Trần Hữu Sơn

 

                                                                                 
Tiếng reo của chiếc đồng hồ báo thức ở đầu giường đă kéo bà Năm Trà Vinh ra khỏi giấc mơ.


Bảy giờ thiếu mười.


Trời bên ngoài hăy c̣n đen kịt. Mùa Đông vẫn c̣n bũa giăng khắp nơi và trôi nặng nề trên những hàng cây trụi lá, đang đứng run rẩy bên kia đường.


Bà Năm đưa tay trong bóng đêm tính nhẩm một ḿnh: “Ngày mùng 1 tháng 2 tây tức là nhầm ngày 23 tháng Chạp ḿnh, ngày đưa Ông Táo về trời. Tuần sau nữa là đến Tết rồi. Trời ơi, đâu c̣n mấy ngày nữa! Ngày tháng ǵ mà qua nhanh quá vậy! Mới ngày nào…”


Bà Năm thở dài, rồi vội vàng tung chăn chui ra khỏi giường.


Bà rùng ḿnh, làm một cái hắc-x́ thật lớn. Bà với tay bật đèn. Hơi lạnh của căn pḥng ập sát vào da thịt, làm cho các sợi lông măng trên làn da trắng trẻo của bà đồng loạt co nhíu, dựng đứng theo một tác động phản xạ tự vệ vô thức. Vào cái lứa tuổi quanh quẫn sáu  mươi này mà c̣n có được cái nước da mịn màng trơn tru và mát mắt như lớp da thịt của bà, không dễ ǵ ai cũng có. Bà biết lắm, bà biết cái bửu bối “tiền không …đó”  để buộc chặt ông Năm…


Bà mỉm cười tự măn, chồm lên vách tường chụp lấy cái áo choàng phủ lên người, mở cửa rồi bước ra ngoài hành lang.


Ở tầng trên, căng pḥng của ông Năm vẫn c̣n tối om và tĩnh mịch. Bà không nghe bản tin đầu ngày phát ra từ chiếc máy thu thanh của ông Năm như thường lệ. Bà chắc là tối hôm qua ông Năm quên bấm cái nút báo thức, trước khi ông đi ngủ.


Mấy tháng sau này ông Năm bắt đầu trở chứng. Đêm nào ngủ, ông cũng ngáy như kéo gỗ. Tiếng ngáy kḥ khè của ông khó chịu đến nổi Bà Năm mất ngủ mấy đêm liền. Sáng ra đi làm sớm mà tối không ngủ được ngon giấc th́ làm sao ăn nói với đồng nghiệp trong sở.
Mấy con nhỏ Ḥa Lan làm chung trong pḥng, ranh mănh lắm. Hôm nào tụi nó thấy mắt bà lim dim trong lúc làm việc là tụi nó chủm chỉm cười với nhau, th́ thầm to nhỏ:


“- Tụi mày coi ḱa! Con nhỏ Phụng làm ǵ tối hôm qua mà giờ này mở mắt không lên. Làm vừa vừa thôi chứ, c̣n để cho ổng yên với tuổi già. Chớ tối nào cũng lục đục suốt đêm th́ chỉ có chết… ông ta thôi”.


Rồi cả đám ngả ra cười cho bằng thích. Bà Năm đỏ mặt, phân trần. Bà chịu làm sao cho nổi cái “hàm oan” này. Giả như chuyện có thiệt đi..th́ đă có sao. Đằng này bà có tiếng mà … chẳng có miếng nào cả. Oan ơi là oan!!


Nhiều đêm bà Năm phải đập thật mạnh vào người ông để ông tỉnh giấc, mong ông ngừng ngáy, nhưng ông chỉ chợt tỉnh đôi ba phút rồi chứng nào vẫn tật đó. Ông Năm tiếp tục nhắm mắt, miệng mở, bắt đầu..kéo gỗ. Ông coi bà Năm bên cạnh chẳng ra kư lô nào cả.


V́ thế bà Năm quyết định đổi pḥng. Đó là một quyết định táo bạo, can đảm và thua thiệt nhất trong đời, kể từ ngày bà về ăn ngủ với ông Năm cho đến khi có ba mặt con.


Bà bước lên cầu thang, tiến đến cạnh giường ông Năm. Tiếng ngáy của ông vào lúc mờ sáng nhẹ nhàng và dễ chịu hơn. Bà đưa tay lay vai ông Năm:


-       Ông Năm à, gần bảy giờ rồi đó, dậy đi!

 

Ông Năm xoay người lăn qua ú ớ. Bà Năm thúc dục:


-       Lẹ lên! C̣n phải tắm rửa ăn sáng rồi đi làm ông ạ. Dậy đi ông!


Ông Năm mở hé đôi mắt một cách khó khăn, lè nhè:


-       Bảy giờ rồi sao bà? Sao đồng hồ của tôi không reo?


-       Reo cái nổi ǵ?  Bà Năm gặn lại, trách móc, ông có bấm nút báo thức đâu mà biểu nó reo.


-       À th́ ra tôi quên. Mà c̣n sớm bà ạ. Ông Năm tỉnh giọng. Chun vô đây nằm lấy hơi một chút đi. Đời mà bà. Con bao lâu đâu mà hững hờ…


Già hết gân, chết đến nơi rồi mà ông Năm th́ lúc nào cũng vậy. Cứ như mèo thấy mỡ…

Nghe giọng ông Năm vừa mời mọc vừa thách đố, bà Năm cầm ḷng không được, cũng ghé đít vào thành giường phân bua lấy lệ:


-       Thôi đi ông, ngày mai cuối tuần tôi sẽ lên ngủ với ông. Bây giờ th́ trễ quá rồi, không được đâu ông. Tôi, th́ tôi đă lấy ngày nghỉ ăn Tết; nhưng c̣n ông, ông phải đến trường mà. Hôm  nay ông có mấy giờ? Ông có chịu nổi không?

Vừa nói xong, bà Năm tự động riu ríu ngả người, chui vào chiếc mền, nằm cạnh ông Năm một cách gọn ơ. Hơi ấm của ông Năm tỏa ra khắp người bà, làm cho bà quên cả giờ giấc.


Một lúc sau, bà Năm tằn hắng lấy giọng th́ thầm bên tai ông Năm:


-       Ông à, ông có biết không? Ngày hôm nay là 23 tháng Chạp rồi đó. Ḿnh phải mua ít đồ về cúng để đưa Ông Táo về Trời, đồng thời cũng cúng để mời Ông Bà về ăn Tết nữa. Ông có nhớ không, ông Năm?


Bà Năm làm một hơi dài như bản báo cáo của Ông Táo đứng trước Thiên Đ́nh, trong khi đó Ông Năm nằm yên ngoan ngơan lắng nghe..


Thấy ông Năm im lặng, bà Năm thăm ḍ:


-       Sao ông nín thinh vậy ông? Bộ ông không muốn nghe tôi nói hả?


Bà Năm nói chưa hết câu, ông Năm đă xoay người qua phía bà Năm, đưa tay nựng nịu:


-       Bà à, mấy đêm nay ngủ một ḿnh, đêm nào tôi cũng chợt giấc nửa đêm cả bà ạ. Có lẽ v́ tuổi của tôi đă cao rồi, hai trái thận không c̣n hăng say làm việc như thời c̣n trai trẻ, lúc vừa mới lấy bà, cho nên nó bắt tôi đi tiểu hoài. Phần khác, cũng bởi v́ không có bà bên cạnh nên tôi ngủ cũng không ngon giấc, bà có biết không?


Nói xong, ông Năm xiết chặc bà Năm vào người, làm cho bà Năm..nghẹt thở. Ông nghe rơ mồn một tiếng đập của trái tim bà Năm đập vào ngực ông và hơi thở nong nóng của bà Năm lùa lên da mặt.


Bà Năm dùng dằng đẩy ông Năm, làm ra vẻ giận dữ:


-       Ông này kỳ cục quá! Ông làm tôi nghẹt thở, ông thấy không? Muốn nói ǵ th́ nói, ông ôm tôi làm ǵ. Ông nói bằng cái miệng chớ đâu phải bằng cái tay.


Thấy bà Năm phản đối quyết liệt, ông Năm mất hứng, giăn ra. Ông đành phải nhượng bộ, cầu ḥa:


-       Th́ tôi có ăn thịt ăn cá ǵ bà đâu mà bà làm dữ vậy. Tôi chỉ nói cho bà biết cái nỗi..cô đơn của tôi cho bà nghe, những tưởng bà chia xẻ, ai ngờ đâu bà nổi quạu. Bà không chịu th́ thôi,..tôi không thèm…


Chưa nghe hết câu, bà Năm đă bật tiếng cười:


-       Thôi đi ông ơi! Già cái đầu rồi mà c̣n cải lương quá, không sợ người ta cười cho mà thúi cái mặt.


Rồi bà cười khúc khích, chọc tức ông Năm.


Bên ng̣ai trời đă bắt đầu lờ mờ sáng. Có tiếng cào nước đá đêm qua c̣n đọng trên mặt kiếng xe. Tiếng nổ máy và những bước chân dồn dập nện trên mặt đường, tiến gần qua nhà rồi mất dần ở cuối ngơ, đă đánh thức ông Năm ra khỏi cái lằng nhằng của buổi sáng.


Ông tung mền ngồi phắt dậy. Nh́n chiếc đồng hồ trên đầu tủ, ông tính nhẩm trong đầu. Chỉ c̣n có được hai mươi phút để ông làm công tác vệ sinh và ăn sáng, trước khi ông băng qua bên kia đường, đón xe lửa điện đến trường.


Gịong ông không c̣n lả lơi, trững mỡ như trước nữa:


-       Hôm nay thứ sáu phải không bà? Tôi có bốn giờ; một lớp 10 và ba lớp 9. Mười hai giờ rưởi là tôi hết giờ. Bà có muốn tôi mua cái ǵ để cúng ông Táo không?

Trường của ông nằm cạnh khu của người Thổ trong vùng Utrecht, có hàng trái cây, hàng thịt giá bán tương đối hạ. Chính v́ thế, bà Năm thường hay biểu ông Năm, sau khi tan trường nhớ ghé qua chợ Thổ mua ít trái cây, rau cỏ. Lúc đầu ông đi mua tỉnh bơ, tay xách, vai mang v́ thuở đó học tṛ chưa quen mặt ông. Lâu dần, ông chồn chân, e ngại đụng đầu với mấy đứa trong lớp. Ông hay càu nhàu mỗi khi bà Năm đề nghị. V́ thế sáng hôm nay bà lấy làm ngạc nhiên khi nghe ông tự ư hỏi bà.


Bà Năm vẫn c̣n bán tín, bán nghi, chưa tin hẳn nên gặn hỏi:


-       Bộ ông hôm nay hết sợ rồi sao mà nói nghe ngon dữ vậy? Mấy bữa trước nhờ ông ghé mua mấy trái cam, trái quưt, ông thè lưỡi nhăn mặt. Sao bữa nay t́nh nguyện đi mua?


Ông Năm không ngại ngùng:


-       Th́ bà biết đó, tùy cơ mà ứng biến chớ bà. Lúc này kinh tế khó khăn, tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó bà ạ. Mua ở chợ Thổ, bà vừa khỏi tốn tiền xăng cho tôi, vừa khỏi tốn tiền gởi xe, vừa rẻ hơn ở siêu thị. Tội vạ ǵ ḿnh không mua. Vă lại, hôm nay cúng Ông Táo, tôi cũng phải chứng tỏ cái ḷng thành của tôi cho Ông Táo thấy. Nếu chiều nay may mà Ông bắt kịp chuyến xe về chầu trời đúng giờ và thương t́nh mà báo cáo tốt với Thiên Đ́nh, th́ đỡ cho tôi biết mấy. Bà thấy chưa?


Bà Năm cứng lưỡi. Bà chỉ biết ngậm miệng nín thinh, ra vẻ hiểu ư ông Năm và bà cũng muốn làm lành với ông Năm cho xong một buổi sáng cuối năm.


Sau khi làm vội thủ tục vệ sinh, thay quần áo, ông Năm bước xuống nhà dưới. Bà Năm theo chân ông đi vào nhà bếp như một cái máy.


Sáng nay bà xin nghỉ việc ăn Tết, cho nên bà không phải bận rộn công việc trang điểm thường nhật trước khi đến sở làm. Bà bắt nồi nước nóng, pha trà, trong khi ông Năm mở tủ lạnh lấy hai cặp bánh ḿ, hộp bơ, thịt nguội và phô mai đặt lên bàn.

Một ngày, như mọi ngày!


Câu hát nào đó trong tập nhạc phản chiến của Trịnh công Sơn, một thời đă đi vào tiềm thức của những người mà năm nay ở cái lứa tuổi 50-60, như lứa tuổi của ông bà Năm. Thuở đó, cái tuổi sinh viên trong thập niên chiến tranh, ông bà Năm c̣n đầy nhiệt huyết nhưng không nh́n thấy được chiều sâu của quá khứ; mộng mơ và lư tưởng, nhưng không đo lường đúng kích thước trong tương lai. Hậu quả của nó là giờ này, ngày hôm nay, ở xứ người, ông bà Năm lại phải chuẩn bị đưa Ông Táo về trời, như ông đă làm từ một phần tư thế kỷ qua. Và ông Năm cũng không chắc rằng đây là lần cuối.


Có thể người ta quay về quá khứ để chạy trốn hiện tại, nhưng đối với ông Năm, đó là cái cớ để giữ lại những ǵ đă qua, và làm hành trang cho tương lai.


Một ngày như mọi ngày!


Bánh ḿ, trái cây bỏ vào cặp, vội vă ra trạm xe điện đến trường.


Mỗi ngày phải đối đầu với đám học tṛ ồn áo, hỗn tạp. Nửa trắng, nửa đen;  nửa Âu, nửa Phi; nửa nội, nửa ngoại; nửa Giê-su, nửa Mohamed ; nửa trùm khăn, nửa trọc đầu…


Phải rồi, một ngày mệt nhọc…cũng như mọi ngày!


Đợi ông Năm sắp xếp xong hành trang cho một ngày ở trường, bà Năm nhỏ nhẹ:


-       Ông à, nếu ông có rảnh th́ ghé chợ Thổ mua cho tôi vài kư quưt. Nhớ lựa quưt tươi c̣n có lá để chưng trên bàn thờ cho nó đẹp. Mua thêm chục cam Tây ban Nha. Ông đừng mua cam Thổ, chua lắm và một vài bó rau thơm…


Rồi bà ái ngại nh́n ông Năm:


-       Có nặng lắm không ông?


-       Nặng ǵ đâu, ông Năm không do dư, c̣n mua ǵ nữa không bà?


Thật ra bà Năm c̣n muốn ông Năm mua thêm vài món nữa, nhưng sợ ông mang không nổi. Vă lại, nói cho cùng, cũng tội nghiệp cho ổng.


Bà chưa biết phải mở miệng làm sao cho… phải đạo, chợt thấy ông Năm sắp sửa đeo ba-lô lên vai, bà Năm thả câu tḥng:


-       Tôi dự tính chiều nay luộc một con gà… đi bộ, cúng ông Táo như Bà Nội mấy sắp nhỏ hồi đó vẫn thường cúng, nhưng ở nhà hết gà rồi. Ông về sớm, có thể ghé quán Toko của chị Phán mua cho tôi một hay hai con được không?


Bà tủm tỉm cười ruồi, chờ đợi.


Ông Năm nh́n bà Năm thông cảm, nheo mắt ỡm ờ:


-       Bà mà giao công tác th́ tôi thi hành thôi, chịu chưa? Mà phải gà đi bộ.. chớ gà đi xe hơi.. cúng không được sao bà?


Bà Năm nũng nịu:


-       Cái ông này ăn nói kỳ cục. Ai mà dám ra lịnh ông. Người ta nghe được sẽ trách tôi dữ lắm. Sẵn dịp ông đi trường và ông đ̣i đi mua, tôi mới nói chớ bộ…C̣n con gà, con gà đi bộ mà ḿnh nuôi như ở nhà quê ḿnh, thả chạy rong rong ngoài vườn đó, chớ không phải loại gà ở nhà nuôi tập thể.  Nghe mấy bà bạn đặt tên cho loại gà đó là gà đi bộ cho nên tôi cũng bắt chước vậy mà. Mà  ông à, gà.. đi bộ, thịt dai và ngon lắm ông ạ. Ông cố mua dùm tôi.


Ông Năm hiểu ư, nắm vội tay bà Năm chia xẻ, rồi mở cửa bước ra ng̣ai.


 Ông Năm đi trường, bỏ bà Năm ở nhà một ḿnh. Căn pḥng trở nên trống vắng. Ba đứa nhỏ, đứa ở Delft, đứa ở Eindhoven, tuần tới ngày thứ tư, tụi nó mới về ăn Tết, theo như lời căn dặn của ông Năm.


 Bà dọn vội mấy cái tách trà, con dao, cái dĩa và cho xấp thịt nguội vào tủ lạnh, rồi trở lên pḥng tắm, rửa cái mặt qua loa.


B́nh thường giờ này bà Năm đang chúi đầu vào công việc trong sở làm, chớ đâu có lêu bêu như vầy. Hôm nay bà lấy ngày nghỉ ăn Têt cho nên bà cảm thấy là lạ, bất thường. V́ c̣n quá sớm, bà trở vào pḥng ngủ, ngả lưng, nhắm mắt, thả hồn bâng quơ…


Năm nay, ngoài con gà luộc cúng Ông Táo, bà dự tính gói vài đ̣n bánh tét cúng Ông Bà.


Từ ngày lấy ông Năm, bà học thêm được cách cuốn và nấu bánh tét.


Hôm theo ông Năm về nhà chồng ăn Tết đầu tiên ở Vạn Giả, một thị trấn yên tĩnh dọc theo bờ biển Miền Trung, thấy mẹ chồng gói bánh tét, bà học lóm.


Đối với người Miền Trung, Tết c̣n đồng nghĩa với bánh tét. Tết mà không có hay thiếu bánh tét, th́ chưa hưởng hết cái hương vị tuyệt dịu của ba ngày Tết.


Không Tết nào mà bà thiếu bánh tét ngoại trừ hai cái Tết đau buồn nhất trong đời của bà. Đó là cái Tết Bính Th́n - 1976, ông Năm nằm trong trại Long Khánh và Tết Đinh Tỵ - 1977, ông nằm trong rừng Kà Tum. Suốt trong hai năm dài ghê rợn đó, bà thiếu tất cả. Không bánh tét mà cũng chẳng có ông Năm. Lấy chồng chưa tṛn một năm, chưa hưởng hết cái tuần đầy mật của con trăng th́ thời thế thay đổi.  Mỗi lần nhắc đến câu chuyện hận thù ngàn đời»cải tạo 10 ngày trong rừng Katum»  là ông Năm vừa chua chát vừa dí dơm, nhại ư câu thơ của Hữu Loan»đám cưới vừa xong …là tôi giong..».


Ngày đó, ông Năm đang dạy học ở quận sáu Sài G̣n, bà Năm chọn nhiệm sở tại quê nhà, nên c̣n ở lại Trà Vinh. Lấy nhau, hai ông bà chỉ được ân ái vội vă vào những ngày cuối tuần. Bốn tháng chưa tṛn chăn chiếu, người ta đă  lùa ông Năm vào trại cải tạo. Bà Năm tưởng chừng như trở thành thiếu phụ. Biết bao nhiêu nỗi đắng cay đă đổ lên đầu bà trong suốt thời gian ông Năm vắng nhà. Chung quanh bà, từ đồng nghiệp ở trường cho đến những người trong xóm, mới ngày nào đây rất thân rất thiện, nay chỉ v́ lo sợ cái huyền thoại cách mạng… đă trở thành xa lạ, địch thù.  Tiếng đục tiếng chầy, x́ xầm to nhỏ bên tai,»vợ của thằng ngụy, đáng đời!!"


Bà không c̣n tha thiết điểm trang và bà cũng không c̣n có cái quyền để trang điểm. Bà không c̣n thấy thích thú và bà cũng không c̣n được phép thích thú để mặc chiếc áo dài lụa Thái màu vàng cam mà một thời c̣n là sinh viên của trường Đại Học Sư Phạm Sài G̣n đă làm cho ông Năm chết mê chết mệt.


Trong lớp học, ngoài sân trường, lũ học tṛ của bà cũng vội vàng vứt bỏ chiếc áo dài trắng thơ mộng, tiểu thư và vứt luôn cả những nụ cười hồn nhiên của tuổi dậy th́. Chúng lắm lét nh́n bà, nửa cảm thông, nửa chua xót. Cả khu phố, cả Miền Nam thương yêu, sống động với màu sắc rực rỡ ngày nào, đă trở nên xám đục, nặng nề, dăy chết như con gà đang bị cắt tiết.


Áo bà ba đen, quần vải ta, đi dép râu, đội nón cối, ngồi bỏ chân trên ghế.. là nếp sống văn minh của lớp người mới, vừa từ trong rừng từng đoàn chui ra.


May mà ông Năm, trong những phút ái ân vội vă, t́nh cờ  để lại cho bà cái sản phẩm của t́nh yêu. May mà có.. con, đời c̣n dễ thương!


Chín tháng cưu mang không có ông Năm bên cạnh để vỗ về an ủi. Ngày bà Năm chuyển bụng, không có ông Năm bên giường đẻ để chia bớt nỗi đau cắt da. Và khi thằng bé con ra đời, mở mắt không thấy bố bên cạnh, nó khóc thét lên, tỏ vẻ giận dữ, hận đời!


 Bà Năm giật ḿnh, chợt tĩnh. Dường như có giọt nước âm ấm chạy dọc theo hai g̣ má, thấm vào cổ áo. Bà lấy tay quẹt qua một bên và đi vào buồng tắm.


C̣n hơn năm phút nữa mới hết giờ mà đám học tṛ đă bắt đầu lao xao bàn ghế, gom sách vở bỏ vào cái xách đeo lưng. Cái xách được biến dạng trở thành kích thước và có công dụng của cái ba-lô của những người lính trong quân trường.


Chưa bao giờ cái ba-lô thông dụng như ngày nay. Tṛ cũng mang ba-lô mà thầy cô cũng ba-lô; trai cũng ba-lô mà gái cũng ba-lô. Cái cặp da truyền thống mà ngày nào đă là một trong những nguồn cảm hứng cho các tác phẩm văn thơ của tuổi học tṛ yêu thương ngày nay không c̣n thấy xuất hiện nơi sân trường, nơi chôn nhau cắt rún của nó nữa. Nó đă trở thành sản phẩm của dĩ văng. Một thời đă qua!  Người ta chạy theo mode. Ông Năm đă già rồi nhưng cũng không muốn dậm chưn tại chỗ. Ông cũng đ̣i bà Năm mua cho ông một cái ba-lô làm quà sinh nhật ngũ tuần. Từ đó ông Năm bỏ cái cặp da cũ kỹ vào nhà kho và hằng ngày ông mang chiếc ba-lô lên vai, hí hửng đến trường. Với cái mode đó, trông ông cũng c̣n» ngọt nước»  lắm…, ông nghe người ta nói như vậy.

 

Rồi cũng phải đến. Tiếng chuông đổi giờ vừa cất tiếng reo, cả đám học tṛ ùa ra khỏi lớp như ong vỡ tổ. Đứa lấn, đứa chen, đứa xô, đứa đẩy. Tiếng khua vang bàn ghế cùng tiếng la inh ỏi của đám học tṛ đă kéo ông Năm ra khỏi cơn mê, trở về thực tại. Ông cũng vội vă xách ba lô, bước theo bọn nhỏ, ra khỏi lớp.


Mặt trời đă khuất ở phía sau dăy nhà trước khu trường, khi ông vừa đến đầu cổng chính. Ánh sáng yếu ớt nhợt nhạt của buổi trưa mùa Đông dọi lên nóc nhà, không mang đủ năng lượng để sưởi khô lớp ngói rong rêu.


Ra khỏi trường ông đi thẳng đến khu chợ Thổ. Nói rằng»chợ» cho nó có dáng dấp văn chương một chút, chớ thật ra nó chỉ là một dăy phố với chiều dài không đầy nửa cây số. Hai bên đường là các khu nhà xưa cũ của người Ḥa Lan được người Thổ Nhĩ Kỳ, người Ma rốc, người Surinaam, người Nam Dương.. sang lại, sửa thành các cửa hàng trưng bán các thực phẩm của xứ họ. Đó đây một hai quán ăn của người Tàu. Ngay tại con phố này không có cửa hàng người Việt. Muốn ăn phở ḅ tái nạm, bánh xèo nước mắm nhỉ, ḷng heo mấm nêm, bánh cuốn chả lụa… th́ phải chịu khó đi sâu thêm một vài cây số nữa, hướng trung tâm thành phố. Ở đó có nhà hàng Sài G̣n, cửa tiệm ăn duy nhất của người Việt, nằm trên một trong những con đường phố tấp nập, do một người ở cùng thị xă với ông Năm, vừa là chủ mà cũng vừa là đầu bếp chính.


Hai kư quưt, một chục cam, một nải chuối, một bó hành, một bó ng̣ và hai trái khổ qua. Quưt cam, chuối để chưng trên bàn thờ; hành, ng̣, khổ qua để nấu một nồi canh tôm cúng cơm. C̣n con gà.. đi bộ nữa! Thôi bấy nhiêu đó đi, cũng đầy ấp cả cái ba-lô rồi. Có ǵ về nhà, ra siêu thị mua thêm một ít. Ông th́ thầm trong đầu.

Chiếc ba-lô tŕ vai ông xuống phía sau, làm cho ông có cái cảm giác lùn hơn buổi sáng. Ông bước vội ra trạm xe lửa điện cho kịp chuyến.


Ông t́m cái băng trống, ngồi một ḿnh cho dễ và c̣n có chỗ để chiếc ba-lô. May mà giờ này chưa đến giờ tan sở cho nên xe c̣n ít khách. Ông thấy trên một cái ghế có tờ báo quăng cáo Spits của người đi trước c̣n bỏ lại, ông tiến đến đó. Khom người gở chiếc ba-lô ra khỏi lưng, rồi ngồi xuống, thở ph́, ông cầm tờ báo lật qua lật lại t́m đọc một số đề mục quen thuộc. T́nh h́nh chính trị ở những trang đầu, tin tức thể thao ở trang cuối.

 

Bất chợt ông thấy bản tin nói về Việt Nam ở phần tin tức thế giới. Ông thọc túi áo trên lấy đôi gương ra, đeo lên và chăm chú đọc hết bản tin. Chất độc trong thực phẩm xuất cảng Việt Nam và bệnh dịch gà đă gây truyền nhiễm, làm chết ít nhất 5 người!


Ông lặng thinh, nghĩ về quê nhà, về người thân của ông. Mặc dù không c̣n lạ ǵ cái xă hội Miền Nam kể từ khi cộng sản phương Bắc vào cưỡng chiếm, nhưng cái tin ngày hôm nay cũng làm cho ông bàng hoàng. Gia đ́nh anh em của ông c̣n lại ở quê nhà khốn khổ, phải vật lộn suốt ngày, có khi không đủ một bữa ăn, để sống qua ngày. Trong khi đó, nhà cầm quyền, đảng viên có đủ thế lực, tha hồ làm giàu trên mồ hôi của dân lành, hưởng thụ trên nước mắt của đồng bào ông. Nhà nước cộng sản t́m mọi cách ngang ngược tịch thu tài sản của dân chúng, xảo trá lấy tiền của những người ở nước ngoài gởi về dưới h́nh thức từ thiện, nhân đạo bỏ vào túi riêng. Nhà cầm quyền xử dụng bất cứ thủ đoạn nào, kể cả xử dụng hóa chất rất nguy hiểm cho sức khỏe người tiêu thụ, miễn sao thu được lợi nhuận. Ở trong nước, đảng viên xây cất nhà cao, cửa rộng. Ở nước ngoài, nhiều người chứng kiến tận mắt đám con cái của chúng, núp dưới lớp vỏ sinh viên du học,  mang cả chục ngàn, và nghe nói có khi cả trăm ngàn đô la ra ngoài tiêu pha phung phí, bỏ lại trong nước môi trường ô nhiễm, xác xơ cằn cổi. Độc hay không độc, chết hay không chết, mặc bây, tao có tiền ăn chơi là được rồi!


Ông chợt nghĩ đến bữa cơm cúng Ông Táo chiều nay.


Hồi sáng trước khi ra khỏi nhà, ông đă hứa với bà Năm, ông sẽ ghé tiệm tạp hóa của chị Phán để mua con gà đi bộ cho bà Năm cúng Ông Táo, nhưng sau khi đọc bản tin trong tờ báo, ông quyết định lấy xe đi thẳng về nhà luôn, nhứt quyết không mua con gà nữa. Thôi th́ xin Ông Táo cảm thông cho ông. Ông không muốn cho Ông Táo trở về địa ngục v́ ăn phải con gà chết dịch từ Việt Nam đưa qua.


Ông đành phải lỗi hẹn với bà Năm và thất hứa với ông Táo…


Chiếc xe lửa điện trờ đến trạm gần nhà, trời cũng gần như sụp tối. Cùng với một vài người trên chuyến xe, ông Năm lệ khệ mang chiếc ba-lô nặng trĩu trên vai, bước ra khỏi xe, băng qua con lộ.


Trên đường trở về, vừa đi ông vừa lâm râm khẩn vái:


« Ông Táo à, nếu quả thực Ông có linh thiêng, xin Ông hăy giải tán đảng công sản đi và  giúp cho người dân Việt Nam, không phân biệt khuynh hướng chính trị, tôn giáo, địa phương… được có cơ hội tự do tham gia vào công việc quản trị và xây dựng đất nước. Có như vậy năm tới tôi mới về Việt Nam,  mua một con gà đi bộ khỏe mạnh, ngon lành, chắc da chắc thịt, cúng và tiễn đưa Ông về chầu Thiên Đ́nh, nghe ông!»

 


Trần Hữu Sơn

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính