T́nh Yêu và Tái Sanh

 

Trịnh Khải Hoàng

 

 

 

Trong bài viết này, tôi lư luận về bản ngă T́nh Yêu của nhân sinh trong “thế giới” vũ trụ bao la, và chọn dịch một phần trong quyển sách TWO STORIES OF REINCANATION của tác giả Thiền Sư Ajahn Brahm là người Anh quốc, tốt nghiệp đại học Cambridge và làm giáo sư dạy môn Vật Lư, rồi từ bỏ đời sống thường nhân năm 23 tuổi, ông tới Thailand tu học và là vị tu sĩ khổ hạnh trong rừng sâu hoang sơ vùng đông bắc Thailand…Tới năm 1983, Thiền Sư Ajahn Brahma được mời về Perth Australia thiết lập Tu Viện Bodhinyana, Thiền Viện Jhana Grove, Budhist Fellowship, Australia Budhist Sangha và Budhist Victoria có rất nhiều chư tăng và Phật tử người Australian bản xứ t́m tới tu học.

 

Sở dĩ, tôi chọn luận ngă “tướng trạng” T́nh Yêu v́ “nó” vốn là một yếu tố trong Danh (từ ngữ của Thiền pháp) gồm có 4 thành phần: Thọ - Tưởng – Hành – Thức thuộc về Tâm Lư với Sắc (thân vật lư) gộp lại là Ngũ Uẩn: Sắc – Thọ - Tưởng – Hành – Thức thế thôi. Nhưng hiện tượng Tái Sanh là là một “vấn nạn” lớn và nan giải của con người! Chỉ duy nhất trong giáo pháp của Đức Phật Gotama Shakyamuni lư giảng với trí tri và tuệ tri xuyên suốt cơi giới vật chất và phi vật chất.

 

Khi có lúc suy tưởng triết lư với tánh “chất” của bản ngă và t́nh yêu, với ngôn ngữ tâm thức, trạng huống cảm tính mà con người đă khéo léo ví von tâm hồn ḿnh như một dải lụa mềm, cảm ứng đến sự chuyển hóa, buông bỏ để đạt tới sự ḥa điệu cùng vũ trụ. Cách con người sử dụng ngôn từ với các phép so sánh và ẩn dụ như cái Ngă là gă khổng lồ vụng về, hay khi cái Ngă chỉ c̣n là một điểm nhỏ bé… giúp người ta dễ dàng h́nh dung quá tŕnh thu nhỏ bản thân để dung chứa t́nh yêu vô biên. Tư tưởng  T́nh Yêu trở thành ḍng chảy đó  rất mới mẻ, gợi mở cho mỗi người tự chiêm nghiệm về sự kết nối giữa cá nhân và tổng thể, giữa cái riêng và cái chung. Quả thật “biển học vô bờ”, người biết khiêm nhường, biết ḥa vào tập thể mới thực sự chạm tới ư nghĩa sâu xa của T́nh Yêu và Sự Sống.

 

Trong mỗi hành tŕnh khám phá bản thân, con người không thể tránh khỏi những phút giây dừng lại để soi rọi nội tâm. Nhiều khi, ta nhận ra rằng hạnh phúc không đến từ việc sở hữu hay kiểm soát, mà từ khả năng buông bỏ và sống trọn vẹn với hiện tại. Tự ngàn xưa “biển cả rộng “nhờ” hứng tích tụ  ḍng chảy”, “cây cao lớn do “biết” tự vươn lên". Đó cũng chính là nguyên lư của sự tái sinh trong tâm hồn bởi cởi bỏ lớp áo cũ kỹ của thành kiến, định kiến để tiếp nhận ánh sáng mới của T́nh Yêu và Trí Tuệ.

 

Đời sống con người ví như một ḍng sông, biết uốn ḿnh theo mọi nghịch cảnh, nhưng không đánh mất hướng chảy của chính ḿnh, đấy là bản lĩnh của tâm hồn không ngừng lớn lên. Chỉ khi cái tôi chịu lùi lại, nhường chỗ cho sự thấu cảm và bao dung, ta mới thực sự ḥa cùng nhịp sống của vũ trụ, trở thành phần tử nhỏ bé mà lại vô cùng ư nghĩa trong biển đời bao la. Đó là lúc mỗi chúng ta tái sinh trong sự trưởng thành và yêu thương vô điều kiện. Do vậy, viết như để nhắc nhớ bản thân và tŕnh bày những cảm nhận cá nhân về bản ngă và t́nh yêu, mà c̣n mở rộng thành một lời nhắc nhở sâu sắc về sự tái sinh trong tâm hồn mỗi người. Qua h́nh ảnh ḍng sông, biển cả, dải lụa mềm…Những ư tưởng này c̣n là “lời” tâm t́nh khuyến khích chúng ta từ bỏ cái tôi ích kỷ, học cách khiêm nhường, và biết bao dung để ḥa ḿnh vào ḍng chảy chung của vũ trụ. Đây là một ư hướng rằng chỉ khi ta biết buông bỏ những định kiến, thành kiến và quyền kiểm soát, hạnh phúc và ư nghĩa đích thực của cuộc sống mới thực sự hiện hữu. Thật vậy, cũng phải cố gắng nh́n sâu hơn vào hiểu biết để c̣n gợi mở ư niệm rằng t́nh yêu và sự sống là một quá tŕnh chuyển hóa liên tục, không bao giờ cố định. Cái Ngă, nếu được thu nhỏ lại, sẽ tạo điều kiện cho sự rung động tinh tế của tâm hồn, cho phép t́nh yêu lan tỏa và dẫn dắt chúng ta đến sự trưởng thành. Vậy nên, mỗi người cần tự soi rọi, tự tái sinh trong từng khoảnh khắc, để trở thành một phần tử ư nghĩa, góp phần xây dựng bản thân thấu đáo tính chất tâm lư con người vốn không ngoài an lạc, hài ḥa. Chính sự thay đổi ấy là cội nguồn của hạnh phúc, là sức mạnh để con người vượt qua mọi nghịch cảnh và t́m thấy sự b́nh yên nội tại là chân nguồn hạnh phúc.

 

Sự tái sinh là một ṿng xoay bất tận của đời sống, nơi mỗi Tâm thức tái sanh (trong Phật pháp gọi là “Thức tái sinh,  từ ngữ phổ thông gọi là “Linh hồn”) đều mang theo những dấu vết từ kiếp trước, dù kư ức đă bị che phủ bởi màn sương của thời gian. Theo quan niệm Phật giáo, mọi hành động, suy nghĩ và cảm xúc đều tạo thành Nghiệp, và chính Nghiệp Lực dẫn dắt chúng ta qua nhiều kiếp sống khác nhau. Thỉnh thoảng, trong một khoảnh khắc đặc biệt, kư ức về quá khứ lại hiện về như một cơn gió lạ, khiến ta cảm nhận được sâu sắc mối liên hệ giữa các thế hệ, giống như câu chuyện người mẹ và em gái trong câu chuyện tái sinh do Thiền Sư Ajahn Brahm đă viết trong quyển sách của ngài. Tái sinh không chỉ là sự trở lại của một “linh hồn”, mà c̣n là cơ hội để sửa chữa, hoàn thiện bản thân qua vô số trải nghiệm. Qui luật Nhân – Quả thể hiện như câu tục ngữ “gieo nhân nào, gặt quả ấy”, có vay có trả”, mỗi lần tái sinh là một hành tŕnh mới để trả nợ nghiệp và học hỏi những bài học mà cuộc sống mang đến. Khi hiểu rơ về sự vận hành của tái sinh, ta sẽ biết trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại, v́ đó chính là nền tảng để gieo trồng những hạt nhân tốt lành cho tương lai.

 

Sự tái sinh của con người là một chủ đề vừa huyền bí vừa sâu sắc, gắn liền với triết lư nhân quả và luân hồi trong văn hóa phương Đông. Nh́n từ góc độ tinh thần, tái sinh không chỉ đơn thuần là sự trở lại của một linh hồn, mà c̣n là hành tŕnh tiếp tục học hỏi, sửa chữa và gắn kết những mối duyên nợ từ kiếp trước, mỗi đời sống chính là kết quả của những hành động và lựa chọn trong quá khứ. Việc nhớ hay không nhớ tiền kiếp cũng là cách tự nhiên giúp con người tập trung vào hiện tại, từ đó sống trọn vẹn và có trách nhiệm hơn với từng suy nghĩ, lời nói, việc làm của ḿnh. Sự vận hành của tái sinh nhắc nhở chúng ta rằng, dù đời người có ngắn ngủi, nhưng giá trị và ư nghĩa của từng hành động sẽ c̣n măi với thời gian, như bóng nắng rọi xuống mặt nước, dù gió có thổi mạnh vẫn c̣n lưu dấu. Sự tái sinh của kiếp người là một chủ đề gây nhiều tranh luận và chưa có câu trả lời cuối cùng. Trong quan niệm Phật giáo và nhiều tôn giáo phương Đông, tái sinh được xem là quy luật tự nhiên của vũ trụ, nơi linh hồn không mất đi mà tiếp tục hành tŕnh qua nhiều kiếp sống để học hỏi và trả nghiệp. Tuy nhiên, khoa học hiện đại vẫn chưa thể chứng minh rơ ràng hiện tượng này, phần lớn dựa trên các trải nghiệm cá nhân hoặc những trường hợp nhớ lại tiền kiếp đă được kiểm chứng và khảo sát một cách khách quan.

 

Dẫu vậy, niềm tin vào sự tái sinh mang lại cho con người thái độ sống tích cực, biết trân trọng hiện tại và hướng thiện. Nó cũng giúp lư giải phần nào những mối liên hệ sâu xa, những cảm xúc hoặc kư ức kỳ lạ mà đôi khi chúng ta không thể giải thích bằng logic thông thường. Dù tin tưởng là thật hay không, sự tái sinh vẫn là một phần quan trọng trong tín ngưỡng, văn hóa và tâm linh của nhiều dân tộc, nhắc nhở con người về trách nhiệm với chính ḿnh và với đời sống xung quanh.

 

Hai câu chuyện về tái sinh:

 

Phật tử hỏi:

- Thưa Ḥa thượng, tại sao và bằng cách nào mà con người mất kư ức ở kiếp quá khứ hay đúng hơn là kiếp trước, sau khi tái sinh?

 

Thiền sư Ajahn Brahm:

Bạn hăy thử h́nh dung, nếu bạn nhớ hết tất cả kư ức của ḿnh th́ cuộc sống sẽ cực kỳ phức tạp…! Hăy tưởng tượng bạn nhớ được đời sống trước. Trong khi ở đời này bạn có vợ, có con, có cha mẹ…và đủ thứ chuyện...bạn vẫn nhớ tất cả những điều đó. Cuộc sống này vốn đă phức tạp lắm rồi. Có người kết hôn rồi ly dị, cưới vợ khác, có con riêng, cha, chú, họ hàng… Cuộc sống đă rối rắm sẵn. Nếu c̣n nhớ thêm những mối quan hệ từ đời trước nữa th́ mọi chuyện càng rối hơn phải không? Tôi có biết một trường hợp có thật ở tại vùng đông bắc Thái Lan, có một phụ nữ c̣n “giữ” được kư ức rất rơ ràng về kiếp sống đời trước, trong đời trước đó, cô ta sống tại một ngôi làng và có một người con trai rất ngoan, rất sùng đạo. Cậu học giỏi, học đại học ngành giáo dục và trở thành giáo viên, rồi sau này làm hiệu trưởng một ngôi trường trong làng… Sau khi người mẹ của cậu qua đời, bà tái sinh trong cùng ngôi làng đó và trở thành cháu gái của chính người con trai của bà. Đứa bé gái có kư ức hoàn hảo nhớ về đời sống trước, nên mọi người đều tin rằng đó chính là người mẹ của thầy hiệu trưởng đă tái sinh thành đứa con gái của anh ta. Mọi chuyện khá thú vị cho đến khi cô bé đi học ở trường của “người con trai”. Ở Thái Lan thời đó kỷ luật rất nghiêm. Khi hiệu trưởng bước vào lớp, tất cả học sinh phải đứng lên chào. Nhưng cô bé nói: “Con không đứng lên chào ông ấy đâu, ông ấy là con trai của con trong đời trước”!

 

Ngay cả vị hiệu trưởng vốn là đứa con trai của (cô bé gái hiện thời) cũng không biết phải ứng sử làm sao. Anh ta tự hỏi “Làm sao có thể phạt roi… “mẹ” ḿnh”?

Ông không thể kỷ luật cô bé được. Cô bé kể rằng ḿnh có thể làm bất cứ điều ǵ ở trường. Học chẳng giỏi lắm, nhưng rất vui… Kư ức của cô bé đó khiến mọi thứ trở nên vô cùng phức tạp.

 

Tại sao ta quên?

Kư ức của một đời được lưu trong năo bộ, nhưng cũng để lại dấu ấn trong tâm. Khi ta chết, năo bộ bị hủy hoại “ổ cứng” vật lư chứa kư ức bị phá hủy. Nhưng Tâm thức không vật lư giống như bản copy sao lưu, hăy nghĩ “nó” giống như dữ liệu lưu trên “đám mây” Google Cloud. Dù “ổ cứng” bị hỏng, nếu c̣n mật khẩu password , bạn vẫn có thể truy cập lại. Có thể kư ức đời trước được lưu trong Tâm chứ không phải trong năo và đó là điều rất thú vị.

 

Câu chuyện về thôi miên nhớ về kiếp trước: Có những người nhớ lại đời trước qua liệu pháp thôi miên để nhớ lại kiếp trước.

 

Thiền sư Ajahn Brahm kể về một trường hợp ở Sydney – Australia:

Chuyện xảy ra tại Sidney có một cô gái 16 tuổi bị chứng bệnh chán ăn (anorexia) rất nặng. Cô nh́n vào gương và nghĩ ḿnh quá béo, dù thực tế th́ không. Mẹ cô đưa đi Bác sĩ, nhà tâm lư, chuyên gia trị liệu đều không giúp được. Cô ngày càng suy kiệt, có thể chết. Sau cùng Mẹ cô đưa cô đến một nhà trị liệu thôi miên. Trong lúc hồi ức, cô gái nhớ lại kư ức kiếp sống đời trước và thuật rơ rằng: …Cách đây 50–60 năm, cô và chị gái cùng yêu một chàng trai. Chàng trai chọn chị gái v́ chị hấp dẫn hơn. Cô quá đau khổ, tuyệt vọng và đă tự sát. Người chị đó kết hôn với chàng trai ấy. Trong vô thức của cô gái trong kiếp sống này khiến cho cô không bị bỏ rơi nữa, cô phải trở nên thật hấp dẫn và cô tin rằng càng gầy càng đẹp th́ cô sẽ đạt được mong muốn. V́ vậy cô tự bỏ đói ḿnh và đó là nguyên nhân từ tác động của “kư ức” ẩn tàng trong nghiệp báo đă chi phối tâm lư trong kiếp sống này đă khiến cho cô gái chán ăn uống mà chính cô cũng không hiểu biết ví sao cô không tha thiết với sự ăn uống dẫn tới sự kiệt quệ của thân thể… Trong lúc cô gái kể lại trong cơn thôi miên như người ngủ mê đang nói về cơn mộng mê, th́ người mẹ bắt đầu hoảng loạn…! Người mẹ nói:

-Tôi chính là người chị trong câu chuyện đó…. Tôi chưa bao giờ kể với con gái tôi rằng d́ của con là em gái của tôi đă tự sát. Tôi và em gái từng yêu cùng một người đàn ông. Tôi kết hôn với ông ấy và đó chính là cha của con. Em gái tôi đă tự sát. Và bây giờ nó đă trở lại là con gái của tôi…Ôi, tôi không biết phải làm ǵ bây giờ!

 

Mối dây Duyên và Nghiệp của bộ ba người này đă khiến họ c̣n gặp lại nhau ngay trong kiếp sống hiện thời …Đó là cách duy nhất cô gái c̣n có thể ở gần người đàn ông ḿnh yêu không phải với tư cách vợ, mà là con gái và đó cũng là những oan trái t́nh cảm “xuyên không” khó lư giải nếu không có hiểu biết về giáo pháp Duyên Nghiệp, Nhân Quả do chính bậc Đạo Sư Gotama Shakyamuni giảng dạy th́ chúng ta không thể biết được.

 

 

Kết luận:

 

Nghiệp vận hành theo những cách rất tinh tế. Nếu chúng ta nhớ hết mọi kư ức từ khi sinh ra, cuộc sống sẽ cực kỳ phức tạp. V́ vậy kư ức không hoàn toàn mất đi, chỉ bị “che mờ”. Đôi khi chúng ta có thể “truy cập” lại nếu thật sự ḿnh muốn. Nhưng câu hỏi là bạn có thật sự muốn như thế không?

 

 

.trịnh khải hoàng – California mùng 7 Tết Nguyên Đán Bính Ngọ.

 

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính