MUỐN GIỮ NƯỚC, TRƯỚC HẾT PHẢI DIỆT THÁI THÚ C.S.V.N
TRƯƠNG MINH H̉A
Ngày 2 tháng 9 năm 1945, Hồ Chí Minh lúc chưa lộ mặt là tên Việt gian bán nước, hắn nhân danh chủ tịch của chính phủ liên hiệp tuyên bố tại quảng trường Ba Đ́nh rằng:" không có ǵ quí hơn độc lập, tự do" khiến cho nhiều người yêu nước rất ư là" hồ hởi phấn khởi", tin tưởng nên đi theo. Nhưng thực ra th́ đảng Cộng Sản Việt Nam do Hồ lănh đạo đă" thuần phục", nguyện làm tay sai trung thành cho Cộng Triều Liên Sô từ lâu, chính bản thân hắn và một số đảng viên đă từng được đào tạo từ mẫu quốc, trở thành công cụ đắc lực cho đế quốc Đỏ; sau nầy có thêm Cộng Triều Trung Cộng, đưa dân tộc tṛng một lúc 2 ách ngoại bang.
Cuộc chiến tranh suốt 9 năm phí phạm nhiều máu xương của người dân nước Việt với chiêu bài:" Đánh Tây giành độc lập" cũng là vở kịch nói có bài bản" yêu nước" do tên Hồ Chí Minh và bè lũ vô thần làm đạo diễn, dàn dựng; nhờ dân chúng thời buổi ấy chưa có tŕnh độ ư thức cao, chưa biết rơ bộ mặt thật của Cộng Sản, nên dễ bị lừa mà đem thân, tài sản, trí tuệ góp phần làm nên vỡ" kịch nói" nầy được nhiều người ủng hộ. Tuy nhiên, trong thời buổi ấy, cũng có một số người nhận biết được tâm địa gian ác của Đảng Cộng Sản, nhưng v́ ḷng yêu nước cao độ mà tạm gác lại chuyện nội bộ, đứng chung trong hàng ngũ" đánh Tây", với tâm nguyện là đánh đuổi ngoại xâm trước, rồi sau mới tính đến chuyện nội thù; ư nghĩ ấy đúng nhưng hảy c̣n ngây thơ, nên có ai ngờ đâu tập đoàn Hồ Chí Minh quá gian manh, ra tay thanh toán, thủ tiêu những thành phần yêu nước nầy ngay trong thời kỳ kháng chiến, rồi sau khi thành công, Hồ triệt hạ luôn những người c̣n sót lại c̣n kẹt lại ở miền Bắc để diệt trừ hậu hoạn, bài học nầy, người Việt hải ngoại nên cân nhắc để khỏi lọt vào cạm bẩy của bè lũ gian manh Cộng Sản lần nữa qua chiêu bài" ḥa hợp ḥa giải", cùng nhau đoàn kết chống ngoại xâm, xây dựng đất nước..... Trong trận đánh quyết định tại ḷng chảo Điện Biên Phủ, với tên đại tướng dỏm Vơ Nguyên Giáp đóng vai chủ tướng, làm đúng theo bài bản" nướng quân" của phái bộ thầy tuồng do Vi Quốc Thanh của Trung Quốc cầm đầu, được Mao Trạch Đông đưa sang để chỉ đạo chiến thuật" biển người" vô cùng dă man, khiến hàng chục ngàn bội đội phơi xác ngập cả ḷng chảo Điện Biên để đổi lấy chiến thắng với ngàn quân Pháp, một chiến thắng quá nhiều vành khăn tang cho dân Việt Nam, nhưng kẻ hưởng lợi chính là thiểu số đảng Cộng Sản Việt Nam. Kế tiếp là tại hội nghị Geneve, đạo diễn Chu Ân Lai của Trung Cộng, Molotov của Liên Sô, cấu kết với chủ nhà hát Tây là Mendès France, ra lịnh cho tên chạy hiệu hạng bét Phạm Văn Đồng kư văn bản chia đôi đất nước.
Sau năm 1954, dân miền Bắc đă biết thế nào là cảnh" quốc phá gia vong" qua cái gọi là nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa do chủ tịch Hồ Chí Minh lănh đạo, với những cuộc tàn sát dă man từ nông thôn trong phong trào cải cải ruộng đất, thành thị đánh tư sản, tiêu diệt cả trí thức, nông dân, không chừa những thành phần từng có công giúp đảng gầy dựng sự nghiệp. Những cuộc tàn sát đẫm máu nầy đều do bàn tay ngoại bang Liên Sô, Trung Cộng chỉ đạo, rập khuôn theo tà kinh của Karl Marx; từ cổ chí kim, chưa có chế độ nào tàn ác như lũ Hồ Chí Minh. Bất hạnh thay, chế độ nầy kéo dài quá lâu trên quê hương Việt Nam và ngày nay vẫn c̣n gây thêm nhiều tác hại khôn lường.
Miền Bắc đă trở thành thuộc địa cùng một lúc với hai mẫu quốc Trung Cộng và Liên Sô từ dạo ấy, dù không ghi nhận trên văn bản; nhưng cái chế độ cai trị với chính quyền được gọi là Nhà Nước, đó chỉ là thứ quan lại do hai Cộng Triều Cộng Sản ủng hộ, dàn dựng, chỉ đạo, chi viện vũ khí để tàn sát dân Việt Nam trong cái gọi là" chống Mỹ cứu nước", nhằm phục vụ quyền lợi bành trướng thế lực ở Đông Nam Á của Nga và Tàu mà thôi. Cái hệ thống đảng và nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa là sản phẩm của ngoại bang nặn ra, rập khuôn theo đúng mô thức của hai mẫu quốc từ tổ chức đảng, bộ máy cai trị đến tên gọi quan chức: tổng bí thư, chủ tịch nhà nước, thủ tướng.... nên nhân sự được bổ nhiệm đều phải có sự quyết định bổ nhiệm của Nga, Tàu, nếu muốn trở thành quan chức quyền lực; đó là sự nô thuộc ngoại bang hoàn toàn từ đầu đến chân, chứ nào" độc lập, tự do" như Hồ Chí Minh lếu láo. Chế độ Thái Thú Cộng Sản Việt Nam là tổng hợp những thứ ác độc nhất của hai thời kỳ lịch sử đen tối, bị ngoại bang chiếm: Thời Bắc thuộc, quân Tàu bắt dân ta xuống biển ṃ ngọc trai, lên rừng săn ngà voi, sừng tê giác. Thời thực dân Pháp với" sưu cao thuế nặng, đóng cả thuế thân..". Th́ chế độ Cộng Sản:" mỗi người làm việc bằng hai, bằng ba-làm ngày không đủ tranh thủ làm đêm, ngày thường không xong, làm luôn ngày nghỉ-bán luôn sức người làm lao nô ở nhiều nơi trên thế giới-bán phụ nữ làm nô lệ t́nh dục..". Chế độ Thực Dân Nội Địa hay là" Thái Thú Thời Đại" rơ nét như thế, chúng trân tráo gọi mẫu quốc bằng những từ ngữ nịnh hót như thời phong kiến" Ông Trung Quốc, Ông Liên Sô" kèm theo hai chữ" vĩ đại", và bọn Thái Thú nầy c̣n bắt dân chúng phải gọi như thế, nếu ai có ư kiến" phạm thượng" th́ bị tù đài dài hạn. Chế độ thực dân Pháp của chưa bắt dân phải xưng hô như thế, chỉ có đảng Cộng Sản mới biểu lộ sự tâng bốc ngoại bang một cách lố bịt mà thôi. Khắp miền Bắc, h́nh tượng quan thái thú Hồ Chí Minh và những" tổ tiên" Cộng Sản của hắn như Karl Marx, Lenin được đúc tượng, vẽ chân dung thờ hơn cả tổ tiên Việt Nam; Mao Trạch Đông trở thành ông vua phương Bắc và cũng là" thiên tử" của tập đoàn Hồ Chí Minh, nên nhiều thị trấn có treo những bích chương, bản hiệu:" Chủ tịch Mao Trạch Đông muôn năm", rơ ràng là thờ ngoại tặc, ngoại nhân. Nhận vũ khí của hai quan thầy Liên Sô và Trung Cộng, tay sai Cộng Sản Việt Nam phát động cuộc chiến xâm lược miền Nam, gây biết bao cảnh chết chóc bởi lũ" giặc từ miền Bắc vô đây, bàn tay nhuốm máu đồng bào" và bọn tay sai Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam, gọi là bọn thổ phỉ Việt Cộng, khủng bố dân lành suốt hơn một thập niên, tội ác tay trời.
Chế độ Thái Thú Cộng Sản Việt Nam được sự hà hơi tiếp sức của hai mẫu quốc, mở cuộc tổng tấn công, chiếm được miền Nam ngày 30-4-1975 bằng chiến thắng thời cơ do nhiều lư do trong lẫn ngoài. kẻ chiến thắng như" chó ngáp phải ruồi" vội vả sát nhập miền Nam qua cái gọi là thống nhất đất nước năm 1976, cũng màu mè bầu ra quốc hội bù nh́n ( có thể gọi là QUỐC HÔI, v́ đây là đống rác mụt nát của chế độ độc tài vẽ ra nhằm đánh lừa thế giới, là cơ cấu dân chủ giả hiệu, đống rác nặng mùi xú uế). Tuy nhiên, sự nô thuộc ngoại bang vẫn không thay đổi, dù sông có thể cạn, núi có thể ṃn, nối tiếp truyền thống làm Thái Thú của Hồ Chí Minh để lại. Cái nước mang tên Cộng Ḥa Xă Hội chủ Nghĩa Việt Nam ra đời, nhưng được hiểu ngầm là" thuộc địa của Liên Sô kéo dài", là chư hầu trung thành tuyệt đối, có nhiệm vụ làm theo mệnh lệnh mẫu quốc; do đó bộ máy đảng và nhà nước đều thuộc thành phần thân Nga, họ vâng lịnh Nga xâm lăng Campuchea từ 1978 và chiếm đống 10 năm, trong khi quan thầy chiếm A Phú Hăn rồi sa lầy. Đương nhiên là Cộng Triều Trung Quốc không hài ḷng, gây hấn, mở hai mặt trận: miền Bắc ở biên giới Việt –Trung và miền Nam ở biên giới Tây Nam do đàn em Khmer Đỏ thực hiện; cuộc chiến biên giới 1979 mà Trung Cộng dạy cho Việt Nam bài học, không có ư nghĩa chống xâm lăng, bảo vệ tổ quốc; mà đây không ngoài chuyện đem máu xương của bội độ Việt Nam chỉ để phục vụ quyền lợi ngoại bang Liên Sô.
Nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam được ghép thêm ba tiêu đề: độc lập-tự do-hạnh phúc, lại một màng đánh lừa nhân dân Việt Nam và thế giới một cách trơ trẽn, có người cho đó là tiểu xảo của bọn" thiếu giáo dục" do bọn Thái Thú vừa ngu vừa dốt sáng chế ra. Khi có chiến tranh, người ta kêu gọi ḥa b́nh, nước Việt Nam nghèo, đói th́ đảng ra tiêu đề" xóa đói giảm nghèo"; các nước như Hoa Kỳ, Pháp, Anh, Nhật, Úc....tên nước đơn giản, không cần phải rườm rà như thế, v́ họ đă có độc lập, tự do và nhân dân sống hạnh phúc, khỏi cần nêu lên trong danh xưng của một quốc gia...Lư do là nước Việt Nam không có ba thứ đó nên đảng đề ra nhằm đánh lừa dân mà thôi; thực vậy, nước Việt Nam nào có độc lập, luôn lệ thuộc Liên Sô và sau nầy Trung Cộng; trong cơ cấu chính quyền, bất cứ những cuộc thay đổi chủ nhân nào cũng làm cho đảng Cộng Sản phải thay đổi nhân sự để cho hạp tánh, quyền lợi của chủ mới là chuyện không thể tránh khỏi. Thời Liên Sô ảnh hưởng th́ những phe cánh thân Nga cầm quyền, nắm hết các chức vụ quan trọng, thanh toán cánh thân Trung Cộng từ hạ tầng cơ sở đến thượng tầng kiến trúc, đến nổi phó chủ tịch Quốc Hội Hoàng Văn Hoan, nhân vật đại công thần của đảng Cộng Sản thuộc thành phần tiền bối, từng sát cánh với Hồ Chí Minh từ lúc mới hoạt động với hai bàn tay trắng đến khi thành công, trong quyển sách tựa là Đầu Nguồn, do nhà xuất bản Sự Thật ở Hà Nội phát hành, th́ Hoan chỉ đứng sau Hồ thôi, thế mà hắn đành phải đào tỵ sang Trung Cộng vào năm 1978, nhân chuyến công du ở Parkistan. Trong thời kỳ Hoa Kỳ dội bom miền Bắc để trừng trị tội gây chiến, khủng bố dân miền Nam, trường đào tạo sĩ quan miền Bắc bị tê liệt hoàn toàn, nên đảng Cộng Sản gởi một số thanh niên sang Quảng Tây ( Trung Quốc) nhờ để huấn luyện quân sự dùm, nhằm cung ứng cho chiến trường" sanh Bác tử Nam" đang đ̣i hỏi cấp bách, v́ số cán bộ chỉ huy hao hụt quá nhiều; Mao Trạch Đông là bậc" sư phụ" của Hồ Chí Minh, nên biết rành thế nào là" mười năm trồng cây, trăm năm trồng người", các học viên quân sự sĩ quan nầy được Mao chiều chuộng, mua chuộc, cố tạo mối quan hệ mật thiết để nhờ cậy trong tương lai. Mỗi tuần, cán bộ lănh đạo địa phương tài trợ cho một hoặc vài học viên, họ được hướng dẫn đi chơi, ăn uống, cho tiền chi tiêu, về nước con tặng quà cáp...thế nên sau khi về nước, vẫn có cảm t́nh với Trung Cộng, nên thường liên lạc nhau bằng thư từ. Vụ chiến tranh biên giới Việt-Trung, nhiều sĩ quan gốc Quảng Tây bị thanh trừng v́ nghi ngại, một số bị hạ tầng công tác, một số bị bắt đi tù cải tạo, một số trại có những sĩ quan nầy ở chung với tù cải tạo thuộc quân nhân cán chính miền Nam.
Sau khi mẫu quốc Liên Sô sụp đổ, những xung đột biên giới dịu dần và cuối cùng tập đoàn Thái Thú Cộng Sản Việt Nam bị buộc phải thần phục Cộng Triều Bắc Kinh để tồn tại, tiếp tục làm tay sai, kư kết những hiệp ước dâng bán dần những phần đất nước ở biên giới, hải đảo, vùng biển, nhằm bảo đảm quyền lực cai trị và trái lại tập đoàn đảng Cộng Sản Việt Nam cũng phải có nghĩa vụ là:" thực thi, bảo đảm những khế ước bán nước với Trung Cộng" nếu dân chúng phản ứng. Từ dạo nối lại t́nh hữu nghị Việt-Trung, th́ ảnh hưởng của Trung Cộng càng sâu rộng, dễ nh́n thấy nhất là trong các kỳ đại hội đảng nhằm bầu bán nhân sự cầm quyền trong bộ máy đảng và nhà nước, đều có các quan chức lớn Trung Ương đảng Cộng Sản Trung Quốc phái sang, chẳng khác nào " quan khâm sai đại thần Trung Cộng" từ mẫu quốc đề cử sang đất chư hầu để dàn dựng nhân sự; cho nên những tên Thái Thú, quan to nào muốn cầm quyền, đều phải được Bắc Kinh" nhất trí" hoặc hậu thuẫn. Chính v́ thế mà càng ngày nước Việt Nam càng lệ thuộc Bắc Triều, đương nhiên là những chính sách kinh tế, ngoại giao.... đều phải có sự cố vấn, chỉ đạo. Từ lâu, tập đoàn Thái Thú Cộng Sản Việt Nam đă dành nhiều dễ giải cho mẫu quốc Trung Cộng, đặc biệt là mở cửa khẩu cho qua lại dễ dàng; dân Tàu đông, có lợi rất nhiều qua việc xâm nhập ào ạt, buôn người, hàng hóa, khuynh đảo chính quyền từ trung ương đến địa phương; họ t́m cách di dân theo luật hôn phối, là h́nh thức đồng hóa khéo léo thời đại, đúng theo luật pháp quốc tế và Việt Nam đang áp dụng. Mặt khác chính sách một con của nhà nước Trung Cộng gây ra nạn gái thiếu, trai thừa, nên nhiều cô gái Việt Nam bị bọn buôn người bắt đem bán cho các đại gia, đàn ông độc thân, hay tệ hơn là sa vào các động măi dâm ở bên kia biên giới, thật là đau ḷng cho hậu duệ bà Trưng bà Triệu, là mối sĩ nhục quốc thể. Theo luật pháp từng quốc gia trong tinh thần độc lập, tôn trọng chủ quyền lẫn nhau, th́ bất cứ công dân nước nào phạm pháp tại nước ngoài, bị chế tài bởi luật pháp của chính quyền tại nơi ấy; dù Hoa Kỳ, các nướv Âu Châu, Úc...có luật bảo vệ kiều dân khi xuất ngoại, nhưng cũng đành bó tay để cho các nước xử công dân của họ khi phạm pháp, họ chỉ dùng quyền ngoại giao để giúp đỡ mà thôi. Ở Úc, chính phủ không thể can thiệp chính quyền Singapore để giảm án từ treo cổ sang chung thân cho tử tội Úc gốc Việt là Nguyễn Tường Vân với tội danh vận chuyển bạch phiến, là một thí dụ điển h́nh.
Tuy nhiên tập đoàn Thái Thú Cộng Sản Việt Nam không có quyền xét xử những công dân của nước Cộng Ḥa Nhân Dân Trung Hoa nếu phạm pháp tại Việt Nam, họ bị đưa về mẫu quốc để xử bởi luật pháp nhà cầm quyền Trung Nam Hải; đây là điều nhục nhả, mất chủ quyền, rơ ràng nhất. Hàng hóa Trung Cộng, người, kể cả tiền giả ào ạt vào Việt Nam, tự nhiên luân lưu như trên bất cứ lănh thổ nào của Trung Hoa, trên vấn đề hành chánh, công pháp quốc tế th́ Việt Nam vẫn là một quốc gia; nhưng trên thực tế, vùng đất nầy được hiểu ngầm là MỘT HUYỆN CỦA TRUNG CỘNG từ lâu, cái hệ thống đảng và nhà nước cai trị chỉ là một tập đoàn Thái Thú kiểu mới của Trung Quốc, mà nhân dân không nhận ra. V́ bị đàn áp, kiểm soát quá gắt gao mà tập đoàn thái thú vẫn tồn tại, dân chúng tưởng đâu" đảng Cộng Sản hèn nhát trong vấn đề ngoại bang với Bắc Kinh", nhưng sự thực là nước Việt đă trở thành lănh thổ" bất thành văn" của Trung Quốc, giống như người Trung Hoa tự do ra vào, làm ăn, khuynh đảo, kiểm soát chính quyền ở Tây Tạng; chỉ khác là ở Tây Tạng có cảnh sát Trung Cộng, c̣n Việt Nam là công an tay sai, cũng là một loại như nhau thôi. Những lấn lướt vùng biên giới qua việc kư kết hiệp ước cắm lại cộc mốc, ngư dân bị bắn chết, bị bắt làm con tin đ̣i chuộc mạng.... được tập đoàn Thái Thú phớt lờ, chỉ phản ứng lấy lệ nhằm xoa dịu ḷng dân. Cho nên, những kư kết giữa mẫu quốc và tập đoàn Thái Thú về chủ quyền, hải đảo, vùng biển... đều giữ kín, họ c̣n coi đó là" bí mật quốc pḥng", ai ṭ ṃ, lên tiếng là bị chụp mũ phản động, tay sai đế quốc...nên lănh thổ, lănh hải thu hẹp dần mà dân không biết chính xác hay không biết ǵ, do truyền thông bị bưng bít; nếu để cho tập đoàn Thái thú nầy thương lượng song phương trong t́nh hữu nghị Việt- Trung nhiều lần nữa, th́ đất nước sẽ không c̣n trong một ngày không xa, nếu dân Việt Nam không sớm hành động cứu lấy non sông như tiền nhân đă kiên cường đánh đuổi giặc Tàu suốt ngàn năm lịch sử.
Việc Trung Cộng thành lập huyện Tam Sa, bao gồm cả lănh hải, quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa mới đây là chuyện mà Việt Cộng thừa hiểu, là do ư muốn của triều đ́nh Bắc Kinh, chính quyền Thái Thú chỉ phản ứng chiếu lệ, v́ họ đă kư bán non sông nên phải có nghĩa vụ bảo vệ" hợp đồng" với khách hàng; sự việc nầy được hiểu là sự công bố từng phần về mặt pháp lư về chủ quyền lănh thổ kéo dài, để cuối cùng khi t́nh h́nh thuận lợi, Trung Cộng có thể sẽ chính thức tuyên bố thành lập huyện Giao Chỉ ǵ đó, bao gồm từ mục Nam Quan đến Mũi Cà Mau, cũng với luận điệu" không thể tranh cải, do điều kiện lịch sử, địa lư... được những học giả tăm tiếng, có bằng tiến sĩ, giáo sư đại học... thuộc hạng lưu manh khoa bảng, trí thức bất lương, được mướn để soạn thảo ra; nên khi họ hoàn thành công tŕnh nghiên cứu, công bố th́ mới có giá trị. Trung Cộng ngày nay quỷ quái là nhờ học hỏi luật và kẻ hở của công pháp quốc tế, người của họ du học rất đông từ lâu, thu thập những tinh hoa khoa học kỷ thuật, luật pháp, t́nh h́nh xă hội, quản trị kinh tế...nên họ thừa biết mặt mạnh cũng như mặt yếu của các nước Âu Mỹ, nhất là tư cách hội viên thường trực trong Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc ( cũng do Hoa Kỳ ủng hộ đưa vào, đá đồng minh Đài Loan ra khỏi chiếc ghế nầy). Sau thời gian" thuần hóa" dân Việt Nam bằng kinh tế, văn hóa... thu phục tập đoàn đảng và nhà nước bằng nhiều thủ đoạn tinh vi, có thể Trung Cộng sẽ cố vấn, chỉ đạo cho tập đoàn Thái Thú C.S.V.N bày ra cuộc" trưng câu dân ư" để lấy ư dân là ư trời, với chủ đề là đồng ư hay không sát nhập vào Trung Cộng. Đây là nguyên tắc thực thi dân chủ mà Liên Hiệp Quốc từng áp dụng tại Đông Timore, trong cuộc trưng cầu dân ư nầy, đảng Cộng Sản dùng công cụ đắc lực là công an, quân đội hù dọa, bắt ép dân đi bầu, đương nhiên là kết quả như họ mong muốn, rồi quốc hội bù nh́n phê chuẩn theo đúng luật định. Thế là nước Việt Nam lọt vào tay Trung Cộng một cách dễ dàng, chỉ bằng những thủ đoạn" lợi dụng sinh hoạt dân chủ" của quốc tế, lúc đó có muốn lấy lại cũng rất khó, muốn đưa ra Liên Hiệp Quốc cũng không được, v́ không có ai đại diện ở cơ chế nầy, nên không có tư cách pháp lư đưa ra; chỉ có tập đoàn Thái Thú Cộng Sản Việt Nam hả hê nhận được nhiều tiền, tiếp tục bỏ vào các trương mục ngoại quốc, đầu tư, mua nhiều bất động sản, kinh doanh... con cháu xuất ngoại, bỏ mặc cho dân trong nước sống với Trung Cộng, chúng có thể sống phủ phê hàng thế kỷ mà vẫn chưa hết tiền. Trung Cộng rất ma lanh, xảo trá, ban đầu họ công nhận" một quốc gia hai chế độ" như ở Hồng Kông, tức là Việt Nam có cờ riêng, hệ thống nhà nước như cũ và dần dần di dân, sau vài thập niên th́ nước Việt bị thôn tín một cách tinh vi, bị đồng hóa dễ dàng; biết bao công lao của tiền nhân dựng và giữ nước tan tành như mây khói chỉ v́ một nhóm người" măi quốc cầu vinh", bắt đầu do tên Việt Gian Hồ Chí Minh tiên phong. Trung Cộng chiếm nước không tốn một mũi tên, viên đạn, giọt máu.... đây là nguy cơ mà người Việt Nam cần cảnh giác, nếu không th́ coi như quá trễ. Mỗi lần bị mất đất, hải đảo, vùng biển nhiều tài nguyên, dân chúng phẩn uất đứng lên biểu t́nh, th́ tập đoàn Thái Thú Cộng Sản Việt Nam t́m cách ngăn chận bằng nhiều biện pháp, nhằm triệt tiêu những người phản đối, đi ngược lại quyền lợi của mẫu quốc và cũng để" đảm bảo chất lượng" giao kèo với Trung Cộng. Để vuốt ve và trấn an, tập đoàn Thái Thú Cộng Sản Việt Nam cho đây là những cuộc biểu t́nh không được phép của nhà nước. Trung Cộng không hài ḷng v́ t́nh h́nh dân chúng có chiều hướng chống lại triều đ́nh Bắc Kinh, cũng giống như các quan Thái Thú và các triều đ́nh phong kiến Trung Hoa ngày xưa không bao giờ muốn dân chúng thuộc địa đứng lên giành lấy chủ quyền. Cho nên ngay sau cuộc biểu t́nh đầu tiên, họ ra công hàm cảnh cáo bọn tay sai Thái Thú, nếu để t́nh h́nh nầy xấu đi th́ quan hệ ngoại giao bị ảnh hưởng; tuy đơn giản, nhưng bọn Thái Thú cũng thừa thông minh để hiểu là: nếu làm phật ḷng mẫu quốc th́ những chiếc ghế lănh đạo đảng và nhà nước cũng mất theo.
Trong cuộc biểu t́nh lần thứ hai, ngày 16-12-2007 tại Saigon, Phó Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân thành Hồ là Nguyễn Thành Tài, cũng là quan chức thừa hành của tập đoàn Thái Thú Cộng Sản Việt Nam do Trung Cộng làm chủ đă cố t́nh làm giảm nhẹ mức độ căm hờn của nhân dân, được giới sinh viên tiên phong phản đối, hắn đành công nhận đây là cuộc Biểu T́nh, chớ không như từ ngữ" phản đối tập thể" của đảng, nhằm ngăn chận những cuộc biểu t́nh phản ứng của người dân. Một Sinh viên quan ngại hỏi:" Nếu nước đă mất...c̣n con đường để đi hay không?". Thật ra miền Bắc đă trở thành thuộc địa của Nga, Tàu sau 1954 và toàn thể nước Việt Nam đă trở thành lănh thổ, hay thuộc địa bất thành văn của ngoại bang từ sau ngày 30-4-1975, hết mẫu quốc Liên Sô, nay là Trung Cộng. Sự phản ứng của người Việt về vụ mất đảo, đất, vùng biển là coi như đă trễ, nhưng vẫn c̣n thời gian để giữ lấy những phần c̣n lại nếu không đi sai mục tiêu đấu tranh, phải biết kẻ thù trực tiếp là ai?. Trong cuộc chiến đấu chống ngoại xâm của tiền nhân nước Việt từ thời lập quốc đến nay, từng đốn ngă tất cả các triều đ́nh phong kiến Trung Hoa. Tiền nhân đă từng đánh đuổi Thái Thú Tô Định, Trương Phụ, Tôn Sĩ Nghị....là người thay mặt thiên triều Trung Hoa sang xâm lăng và đặt nền móng đô hộ; do đó công cuộc chiến đấu bảo toàn lănh thổ ngày nay cũng giống như ngày xưa: trước hết phải đánh bọn Thái Thú ( quan lại của Trung Cộng), chính là tập đoàn đảng Cộng Sản Việt Nam, chớ chúng ta không thể đánh sập Cộng triều ở Trung Nam Hải. Diệt bọn Thái Thú Cộng Sản Việt Nam là mục tiêu hàng đầu, để giữ nước khỏi rơi vào tay Trung Cộng. Thời quân Măn Thanh do Tôn Sĩ Nghị đem quân xâm lăng nước Việt Nam, vua Quang Trung đánh đuổi Tôn Sĩ Nghị trước để bảo toàn lănh thổ, rồi sau đó mới thương thuyết với vua Càn Long bên Trung Hoa; mục tiêu rơ ràng như thế. Muốn giữ nước, trước hết phải triệt hạ tập đoàn Thái Thú Cộng Sản Việt Nam, rồi sau đó mới tính chuyện đ̣i lại những ǵ đă bị mất vào tay Trung Cộng từ thời Hồ Chí Minh cho đến nay. T́nh trạng của đất nước Việt Nam ngày nay chẳng khác nào thời" NÔ THUỘC PHƯƠNG BẮC" ngày xưa, nên toàn dân rất cần một Diên Hồng lần thứ hai để quét sạch bóng quân xâm lược, kẻ thù trước mắt là tập đoàn Thái Thú Thời Đại, tức là đảng C.S.V.N.
Ở hải ngoại cũng thế, mục tiêu trước mắt là bọn" gián điệp nằm vùng, tay sai, đón gió trở cờ", khi bọn nầy bị vô hiệu hóa th́ bàn tay lông lá của đảng Cộng Sản Việt Nam chắc chắn sẽ không tḥ ra những vùng đất của người tỵ nạn sinh sống. Diệt đầu cầu giao liên, cơ sở quan hệ là biện pháp thiết thực nhất nhằm tạo sự ổn cố trong các cộng đồng./