KHẤN TRỜI ĐƯỢC CHẾT BÊN NHAU

 

Để nhớ Giáng Sinh 1979,

đêm hãi hùng giữa biển Thái

 

Mấy mươi năm, nào có quên

Những cơn khát, cùng tiếng rên hôm nào

Con vòi sữa mẹ, không gào

Chỉ quơ tay múa, cào vào hư không

Tay ba tưới nước, mẹ bồng:

“ Xối cho da… uống”. Vợ chồng dỗ con

Cả thuyền bao người héo hon

Võ dưa, võ chuối… chẳng còn gì nhai

Khát người, hồn cũng nhẹ bay

Xác nằm thoi thóp, nắng gay hực thuyền

Sức tàn vợ cố-gắng khuyên,

Chồng đang kiệt lực, biển yên, khấn Trời:

- Chúng con đã gần tắt hơi

 Xin cho cùng chết, trọn đời bên nhau.

 

Ý Nga.

 

www.lmstflorida.com/?124       

 

 

 

Tin Tức - Bình Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính