KHO TÌNH

 

Kho tình một núi ngổn ngang

Em xếp cho gọn vào trang thơ tình

Xếp rồi, mới thấy ra Mình

Hóa ra là bóng với hình theo em.

 

Á Nghi, 7-6-2010.

 

 

 

 

ANH MỪNG

 

Hôm nay em vẫn dùng chay

Nên chi hiền dịu, nhảy bay tha hồ

Tuần này em vẫn Nam Mô

Bướm ong mặc sức vu vơ trăm đường

Em à! Cửa Phật nên nương

Để anh kính lễ mười phương, vui mừng.

Chèn ơi! Vui như chưa từng

Mặn mà lắm tội! Em đừng trở lui

Cám ơn! Tôi được là tôi

Được yên, thơ thẩn với trời văn chương

Căn nhà êm ả lạ thường

Tu thêm em nhé! Ngọt đường giùm anh.

 

Á Nghi, 30.6.2010.

 

 

 

 

KHÓA CỬA

 

Khóa cửa phải cần mấy vòng

Làm như phú quý mênh mông bạc tiền

Thật ra chỉ sợ anh hiền

Lỡ bay đi mất ai điền chỗ vơi?

Nhốt anh trong trái tim rồi

Vẫn còn sợ mất, đời thời khổ đau!

 

Á Nghi, 28-6-2010.

 

 

 

ONG NÀO CHẲNG THÍCH NGỌT

 

Em giăng võng cho anh nằm đọc sách

Mà muỗi, ong cứ bay lượn lòng vòng

Chắc chúng mê hàng chữ nghĩa màu hồng

Em đã viết cho người chồng yêu quý?

 

Á Nghi, 29.6.2010.

 

 

 

SƯỢNG TRÂN

 

Tài thiện nghệ, anh đuổi ong tản mát

Em vụng về, tìm lối thoát nhọc thân

Núp vào ai, ai lém lĩnh cười rần

Ong với chủ trợ lực nhau dàn… trận!

 

Á Nghi, 29.6.2010

 

 

 

SẮC NÉT

 Tặng Khánh-Cầm

 

Chữ nào em thả vào thơ

Mà anh như quyện trong tơ, rối tình?

Chữ nào em nhuộm lân tinh

Mà anh chóa mắt bồng bềnh đêm thương?

Chữ nào trầm bổng du dương

Mà anh ngất lịm yêu đương nhạc ngày?

 

Á Nghi, 29.6.2010

 

 

 

TÌNH THI

 

Em kín đáo đóa hoa còn trinh nụ

Ta ngại ngùng chưa dám tỏ tình si

Mượn văn chương xin gửi ý thầm thì

Gói hoan hỉ nhờ hương đưa từ gió

 

Á Nghi, 29.6.2010

 

 

 

TRẺ MÃI KHÔNG GIÀ

 

Anh than hai đứa mình già

Nên em hổng chịu, thật thà trẻ măng

Lên rừng mượn gió hung hăng

Bẻ măng đem nấu một nồi Thuốc Yêu

Mời anh, không dám nói nhiều

Chỉ xin bài hát thông reo, suối hòa.

 

Á Nghi, 28.6.2010

 

 

 

VẪN KHÁT.

 

Ba em khó tính nhất đời

Thương em, đã được tiếng mời, vẫn lo

-“Thưa Bác!” con mắt thăm dò…

Sao ngồi cả buổi chẳng cho gặp nàng?

Mải rồi em cũng… dịu dàng

Mang cho ly nước, rõ ràng em thưa:

-“Mời Ba” Em nói dễ ưa

-“Mời Anh” Em nhỏ nhẹ vừa… mắt nai

 

Anh về thuộc mỗi  một bài

Thơ yêu Nguyễn Bính, đọc hoài nửa đêm!

Đêm, chưa khát nước, đã… thèm

Cuối tuần lại được lên thềm nhà em

Uống đôi mắt quá êm đềm

Thêm nụ cười nữa, mới êm cả tuần!

 

Á Nghi, 25.8.2008.

 

 

 

GÁNH NƯỚC

 

Dây thừng múc nước giếng trong

Anh bện cho chặt, em không giật mình

Nắng xuyên khe lá, tội tình

Trộm nhìn em, nhớ giữ, mình… mình hay

Đừng dùng dây nhựa, tuột tay

Gàu rơi, tai… vách*; kẻ hay, người cười.

 

Á Nghi,  28.8.2008.

*Tai vách mạch rừng

 

 

 

[Văn Học - Nghệ Thuật]      [Tin Tức & BL]     [Trang chính]