CHÚC TẾT ANH
Đón xuân, Mồng Một chúc anh
Không vơi lư tưởng đấu tranh giúp đời.
*
Mồng Hai, xin chúc, anh ơi!
Chia cay đắng, sẻ ngọt bùi với nhau.
*
Mồng Ba, sức khỏe dồi dào
Ḷng vui thanh thản, t́m vào văn thơ.
Ư Nga.
ĐÓN TÂN NIÊN
Bây giờ châu Úc đầu năm
Châu Âu, châu Á hỏi thăm mấy giờ?
Ở đây châu Mỹ thờ ơ
Em ngồi viết những ḍng thơ nhớ Nhà
Ba châu bao múi giờ xa?
Tất niên thiên hạ vui là vui ơi!
*
Ḿnh em hướng về trùng khơi
Thương bao người đă xương rơi Thái B́nh
Ḿnh em, duy nhất một ḿnh!
Nén hương em thắp cho t́nh Việt Nam
Ư Nga.
MỒNG MỘT
Năm cũ rằng đă hết
Năm mới sẽ thay tên
Ai nhớ và ai quên?
Anh ơi! Mồng Một Tết!
Chúng ḿnh đâu có khách
Anh cho ǵ em đi!
Vui hạt dưa tí tách
Mồng Một nên… ĺ x́
Ḿnh ra phố nha Anh!
Xem người Hoa họp chợ
Ṿng những ngơ loanh quanh
Cho vơi niềm nhung nhớ
Con cái? Không có phần!
Làm ǵ cho ấm cúng?
Xa xứ chẳng người thân
Xuân? Thêm niềm lúng túng!
Á Nghi
NHẤT KHỨ BẤT PHỤC HOÀN*
“Thi ông”, thi sĩ …tự phong
“Thi bà, thi bá” thổi phồng… “Thi nhân”
Huênh hoang vẽ “rắn” thêm… chân
Cơng về đất Mẹ chật “Sân”, cắn “Gà”
Bắc thuộc, trang sử nước nhà
Bao nhiêu máu của Ông Cha góp phần
Xuân này thêm nữa mấy xuân?
“Sỉ” kia dấu hỏi. Hỏi cần mấy trăm?
Đi? Về ? Tôi nhắn lời thăm:
Đường nào rời xứ? Mấy năm… thật về?
Mai về có sẽ ngô nghê?
Học thông Hoa ngữ trổ nghề… bán dân?
Ư Nga.
-------------------------------------------------
*Đi luôn không trở lại.
ĐƯA EM LÊN CHÙA
Em về nắng rực vàng ươm
Áo xanh, mây trắng, trời thơm xuân nồng
Em về phơi nắng má hồng,
Chân khua guốc gỗ, bềnh bồng tóc bay
Em về! Anh hỡi nếu hay?
Ngọc Lan nhớ hái để tay em cầm
Sóng đôi ḿnh chẳng ngại ngần
Nương theo màu nắng lần thăm quê nghèo
Anh rồi sẽ dắt em theo
Thăm chùa Hương, tự tay chèo, dẫu mưa
Mai về! Ôi Anh Dễ Ưa
Có chờ em, nếu tóc thưa… thưa dần?
Tự Do, hoa đẹp ḷng dân
Ḿnh t́m núi vắng ẩn thân giấc nồng
Và em lại mặc áo hồng
Theo anh lạy Phật mà không thẹn ḷng!
Ư Nga.
CHỢ XUÂN
Áo dài vạt đỏ, vạt xanh
Guốc em cao quá anh nh́n không ra
Tà nào cũng rực rỡ hoa
Em tà áo trắng thướt tha nụ cười.
Áo dài vạt tím, vạt tươi
Chân em trắng tuyết, ngón vui sơn hồng
Vạt bay khoe nắng, eo ṿng
Thon thon em bước ngại ngùng bên nhau
Bao nhiêu vạt áo trước, sau
Anh thương vạt trắng đă âu-yếm vờn
Chọn em: màu áo trắng hơn.
Chọn anh: em có Nụ Hôn Tơ Hồng.
Á Nghi.
GỬI TỪ TRĂNG XƯA
Áo dài chẳng mặc đầu xuân
Mà anh vẫn nhớ một thân, hai tà
Tết, mai chẳng điểm “vàng” hoa
Sao anh cứ nhắc lụa là vàng anh?
Đôi tà khép mở mong-manh?
Để dành Xuân nữa, mấy năm âm thầm
Bài thơ anh viết hỏi thăm
Hồn thơ tôi gửi… trăng rằm thưở xưa
Lạnh trời, thêm tuổi, tóc thưa
Áo dài năm cũ biết vừa nữa không?
Tết ḿnh, xứ họ mùa đông
Xuân đà vuột mất, mấy Mồng nhớ nhau?
Ư Nga.
SƯỞI BÀN TAY, ĐỐT LỬA BẬP-BÙNG
Găng len đă sưởi bàn tay
Vẫn không đủ ấm. Lạnh thay xứ người!
Nón, khăn, áo, vớ … nặng ơi!
Run tay lạnh cóng, thèm trời Việt Nam
Gọi xuân sao rét vẫn tham
Trắng môi cùng mắt v́ hàng tuyết rơi
Mặn làm sao, tuyết lạ đời!
Hay em lệ nhỏ nhớ thời nắng xưa?
Nhớ Sài G̣n nắng rồi mưa
-Hết mưa lại nắng, em chưa thôi hờn?
Lời ai ve vuốt, tóc mơn
Dỗ em mỗi tối… chập-chờn khó quên
Bàn tay lạnh, nén tiếng rên
Mà thơ chảy giọt, đời nên được ǵ?
Sưởi giùm đi! Sưởi giùm đi!
Cho tay tôi ấm để khi đến nhà
Bàn tay x̣e được những Hoa
Thơm trang giấy trắng, Mẹ Cha vui cùng
Thơ về tôi sẽ thổi tung
Ấm lên cùng lửa, bập-bùng gọi ai
Ư Nga.
ĐI VỀ ĐÂU?
Bảo tuyết đi qua thành phố
Xuân buồn, trắng cả hồn em.
Mùa xuân của ṿng tứ tiết,
Không phải mùa xuân êm đềm,
Mà dân tộc đang ao ước.
Gió lạnh làm da buốt rêm
Thương dân trùng dương gửi xác,
Thương lính “trả nợ” rừng đêm
Anh ơi, chúng ḿnh nào khác
Người đi không thấy Điểm Về
Băo tuyết đi qua rồi hết
Ḿnh đi, đường dài lê thê!!!
Ư Nga.