NHẸ NHƯ MÂY TRỜI
T́nh tang… tang tính… t́nh tang
Anh vui th́ khảy nhịp đàn cùng em
Thu th́ sao, nếu êm đềm
Vẫn luôn túc trực bên nàng-đang-yêu?
Có anh chia sẻ, nuông chiều
Tri âm, tri kỷ diễm kiều bên nhau
T́nh tang… vẹn nghĩa Trầu Cau
Gừng cay, muối mặn, ngọt ngào cùng đi
Thu th́ thu! Lạnh sá ǵ!
Có chàng giữ tuổi xuân th́ t́nh ta
*
Đông qua, xuân lại chói ḷa
Nắng hè lại rực Hồng Hoa xinh màu
Mây trời nhè nhẹ đan nhau
Ngàn đời sau vẫn trắng phau bồng bềnh!
“Ăn lấy đặc, mặc lấy bền”*
Nâng hoa, tay kiếm chớ quên nhẹ nhàng!
Em là mây bay bên chàng
Mân mê phím Khúc T́nh Lang dịu dàng
Đường trời xanh, trắng thênh thang
Bay cùng em khắp xóm làng Việt Nam.
Ư Nga, 13-10-2011
*Tục ngữ
CHIỀU THU BUỒN SE ĐỨT RUỘT
Chả trách sao thường đau lưng!
Bụng mẹ nằm cong, chờ đợi
Chín tháng thật tội quá chừng
Hành Mẹ c̣ng lưng, mỏi gối?
Từ thuở khai sinh, thiếu thời
Cha, Mẹ giành ôm việc nặng
Không cho khom, tôi tớ người
Cả đời đều luôn uốn thẳng.
Chả trách sao thường hay lạnh!
Nằm trong bao nước cả năm
Ra đời, Mẹ liền sưởi ấm
Cho con chỗ ngủ, đứng, nằm…
Chả trách chào đời đă khóc
Mắt nhắm tít thế sao cười,
Thấy ǵ là niềm hạnh phúc,
Lúc sự sống vừa đâm chồi.
Chả trách sao đời lận đận
Chưa sinh đă đảo ngược, xuôi,
Sao không nằm sẵn một ngôi
Chào đời cho được suông sẻ?
Chân đi đầu non, cuối bể
Thương Cha, nhớ Mẹ muốn về
Quây quần bên huynh, tỉ, đệ
Vượt hoài chưa thoát Bến Mê
Có ai tŕu mến như Mẹ?
Cho con khe khẻ lời ru
Dù là đông, hạ, xuân, thu
Vẫn bằng từ tâm Hiền Mẫu!
Có ai nhớ Mẹ hơn con?
Chiều thu, buồn se đứt ruột
Thương Mẹ lời thơ nỉ non
Héo hon vần buồn năo nuột!
Ư Nga, 10-10-2011
KHẨU XÀ
Gửi H.
Ḷng ganh tỵ biến chị thành ác khẩu
Tận đẩu đâu nết xấu đă đồn vang
Tôi ngỡ ngàng, ngao ngán những khoe khoang
Chị làm dáng, làm tàng, ai kết bạn?
Ư Nga, 8-5-2011
VINH DANH CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CS
*“Lịch sử th́ dài mà đời ḿnh lại ngắn”
Nguyễn Hữu Nhật.
“Dài lịch sử mà đời ḿnh lại ngắn”
Bao nhiêu người đă ngao ngán buông xuôi?
Ai vui chơi, ai tiệc rượu liên hồi?
Núi Sông gọi, cớ sao vùi mê lộ?
C̣n giặc “đỏ” hỏi đời ai trường thọ?
Bao trẻ thơ đă bươi rác cầm hơi?
Bao tuổi xuân từng xuôi ngược xứ người
Sống tức tưởi, chết trong niềm uất hận?
“Dài lịch sử mà đời ḿnh lại ngắn”
Thật nhọc nhằn bầu tâm huyết dân mang
Dựng “thiên đàng”*, sao địa ngục ngổn ngang?
Ôn trang sử, vẫn rơ ràng chính nghĩa!
Chống dối trá nên Cộng Đồng chọn lựa
Từ xót xa viết trang sử: hùng ca
Không lơ là, giữ chính nghĩa quốc gia
Tâm giữ Lửa. Cộng Đồng luôn cứng rắn!
“Dài lịch sử mà đời ḿnh lại ngắn”
Từ khổ đau mà già dặn hẳn lên
Những thuyền nhân, tỵ nạn rạng tuổi tên
Đích phải đến: cùng viết thơm trang sử!
Ư Nga, 24-4-2011.
AI LO CHO NGƯỜI Ở LẠI?
Ở đây không có bạn bè
Không người thân thuộc, lạnh tê tái đời
Nên em rất hiếm nụ cười
Quanh đi, quẩn lại nhớ trời Việt Nam
Bí, bầu thương! Ghét tham-lam!
Phải đâu khác giống? Chung giàn tạm cư!
Tiền tài ai cũng khoe… dư
Chỉ em thiếu thốn, họ trừ em ra
T́nh người đâu phải đô la
Áo khoe, xe mới, đem nhà ra… so.
*
Người ta quên mất Tự Do,
Cho Người-Ở-Lại. Em lo… dân buồn!
Ư Nga