TIM PHA MỰC MÁU, CHỮ ĐẦY XÓT XA
* Cho tuổi thơ hành khất ở Việt Nam, bưới rác,
lượm đồ phế thải từ những sọt rác của
đảng viên XHCN và ”Việt Kiều yêu…CNXH”.
Bao giờ em được chén cơm?
Không cơm thừa mứa mà cơm của mình?
Được nuôi bằng nhiều thứ tìnhĐể khôn lớn, để thông minh? Thật buồn!
Có thèm chăng, một nụ hôn
Mẹ cha nuôi dưỡng tâm hồn tuổi xanh?
Thương em, quần áo hôi tanh
Ruồi bu, nhặng đậu, học hành nơi ai?
Bơ vơ tuổi nhỏ lạc loài,
Sống không còn biết ngày mai, sống thừa,Rác Thức Ăn, hỏi có vừa
Cho em qua được bữa trưa trong ngày?Thơ ơi! Giấy, viết run tay
Mực vơi nước mắt, chữ đầy xót xa
Hồn đất Mẹ, Tình quê Cha
Viết cho em, mà chính ta đau cùng!
Ý Nga.
RĂNG HUYỀN SAO GỌI HẠT NA?
Kính dâng hương linh Nhạc Mẫu
Kính tặng quý anh chị: Thìn, Nga, Thùy, Vinh.
Mẹ ngồi thấp thỏm chiều mưa
Thúng rau bán ế, chợ thưa bóng người
Mẹ ngồi nhớ tiếng trẻ cười:
“Sao răng Mẹ nhuộm?” Hỏi, lời khó nghe
Trẻ hỏi như người nói vè
Học đâu quên đấy, cà kê hỏi hoài.
*
Mẹ ngồi môi đỏ trầu nhai
Châu thân ẩm nước, bờ vai mỏi nhừ
Tính sao có đồng kẹo dư
Nuôi con ăn học được như bạn-bè
Xăn quần, lội nước, buốt tê
Thôi không bán, mua quà về cho con
Chợ tan, lòng Mẹ hãy còn
Nụ cười thơ, trẻ mỏi-mòn ngóng trông
Mồ-côi cha, chẳng ai bồng
Vác khuân, gồng gánh; thay chồng, lo toan!
*
Bây giờ hồn Mẹ an nhàn
Bờ giác gần Phật, xa ngàn bến mê
Nhớ gì nhớ lại nhớ ghê
Nụ cười móm-mém, con mê răng… huyền
Di-cư, đời Mẹ đảo-điên
Đời con điên-đảo, vượt biên, cũng… đầy
*
Nén hương dâng Mẹ một ngày
Lòng con biển nhớ, trời bày hương hoa.
Ý Nga, 25.11.2005.
SAO ANH CHƯA VỀ?
Kính tặng những người Vợ Lính VNCH
đã mất chồng trong cơn quốc biến 30.4.1975.
Hoa nắng rụng đầy mắt em
Vờn bay, vui lây sợi tóc
-“Nhớ em, nhớ đến bắt thèm!
Mình ơi! Cưng em như ngọc!”
Hoa nắng, mắt sao long lanh?
Nhìn chi, nhìn hoài không chớp?
“Xem kìa! Màu trời thiên thanh!”
Anh …”đùa” làm … tim em ngộp.
Một ngày mình dạo công viên
Một ngày bên nhau hạnh phúc
Xa, thì lâu đến … phát điên
Gần nhau, chỉ gần... một lúc.
Rồi xa, hai ngả đi về,
Rồi chia tay. Buồn! Ly biệt!
Đêm ơi! Sao dài lê thê,
Nên thơ buồn lây người viết
*
Em biết mình vừa nằm mơ
Giấc mơ, ôi sao mà đẹp:
Mỗi đứa đọc một bài thơ
Chuyền tay, đôi mình cùng chép.
Trời ơi! Cơn mơ sao ác?
Làm em thức … giữa cơn vui
Lá vàng, kìa, rơi lác đác
Mắt em chạm chút ngậm ngùi.
Công viên trong mơ, vào hạ,
Sao, đêm bây giờ là xuân?
Chưa thu sao cây vàng lá?
Để em ngơ ngẩn, bần thần.
Anh vừa gọi em:”Này Cưng!”
Tay mình vừa cầm trong nắng
Trời ơi! Em... run quá chừng!
Mà đêm, giờ sao yên lặng?
Anh vừa gọi em:”Mình ơi!”
Mà sao giờ Anh đâu mất?
Hai đứa vừa mới rong chơi
Mà mơ... đã không là thật
*
Anh yêu! Nhớ Anh quá à!
Trời mưa làm em sợ lắm!
Anh về mà xem Tâm Hoa
Nở rực ngoài sân, Vàng thắm.
Anh nè! Có nhớ em không?
Việt Nam, em còn trông ngóng
Anh ơi! Chúng vẫn còn”hồng”
Hồn Anh, xin về”giải phóng”.
Ý Nga, 18.6.2002.
CỐ GẮNG LÊN!
Đi trên đôi chân này,
Là bộ óc hăng say,
Coi thường đời riêng khổ
Nhẹ như áng mây bay.
Lo giúp người bất hạnh,
Dấn Thân vào Việc Chung,
Tìm mọi cách góp sức.
Sống tự tại ung dung.
Nhan sắc rồi cũng nhạt,
Danh lợi nào chẳng tàn?
Duy nét đẹp còn mãi:
Lòng son gửi thế gian!
Ý Nga, 31.7.2006.
ƯỚC NGUYỆN
Mỗi người mang một cái hay
Chân đi, hồn ở; đất này, tình kia
Quốc sầu nên phải tạm chia
Dở, hay? Giấy rách giữ bìa Việt-Nam!
Gói trong uất nghẹn cõi phàm
Những dòng thơ hận tôi làm cho tôi
Mong sao hậu thế bớt tồi
Rút kinh-nghiệm máu đắp bồi mai sau
Cội nguồn xin giữ giùm nhau
Vẻ vang đất nước, đẹp giàu người dân.
Ý Nga, 16.2.2004.
[Văn Học - Nghệ Thuật] [Trang chính]