VIẾT VÌ YÊU

 

Nỗi hài xen kẽ niềm bi

Trải lòng mong gửi niềm chi lại đời?

Làm thơ không thấy thảnh thơi

Chữ chưa đụng giấy đã khơi nỗi buồn

Chuyện Nhà nhớ viết, viết luôn!

Nói giùm bè bạn lệ tuôn dòng trào

Miền Nam cây trái ngọt ngào

Ruộng nuôi cả nước, giờ sao đói nghèo?

Chính sự hà khắc, đáo đeo,

Dìm người xuống cảnh chó, heo nhục nhằn

Mà trong, ngoài nước: thơ văn

Xúm nhau phong thánh, phong thần “Đảng” say

Bi hài kịch ở chỗ này:

Ðói cơm phải đọc văn đầy tà dâm?

Thơ thì cách-điệu tối tăm,

Viết cho ai? Thật khó khăn… giãi bày!

 

Ý Nga, 12.2.2003.

 

 

 

THUYỀN NHÂN

 

Em theo con nước ngược nguồn,

Anh khuyên em bỏ nỗi buồn đi thôi,

Buồn trôi! Ơi hỡi buồn trôi!

Biển Đông dậy sóng, ra khơi buồn về

Hồn thuyền nhân khóc não-nề

Xác ai trôi nổi, lạnh tê-tái hồn

Mấy mươi năm học điều khôn

Sao em vẫn dại chưa tròn niềm vui?

Theo em vận nước ngậm-ngùi

Anh khuyên gì để chôn vùi nỗi đau?

Bơi trong tiếng thét đồng-bào

Tay không dừng được làm sao yên lòng?

 

Ý Nga, 4.1.2006.

 

 

 

TA RỒI CÓ TRÔI THEO MÂY?

 

Mây trôi, trôi mãi ngàn năm

Mình trôi, trôi mãi, mai nằm ở đâu?

Thơ buồn chưa viết hết câu

Đã nghe bất định. Chậm mau tuổi đời?

Làm chi được? Người người ơi!

Tài hèn, sức mọn, chỉ lời nhắc nhau

Cờ bay vẫn đỏ một màu.

Máu hoà nước mắt đồng bào nước ta!!!

 

Ý Nga.

 

 

 

CHÙM HOA TỰ-DO

 

Sài Gòn ơi! Sài Gòn ơi!

Bao người đã gọi như tôi? Bao ngày?

Sài Gòn ơi! Mắt tôi cay

Tôi thèm ngày cũ ai thay được giùm?

Góp tay vào phá gông cùm

Người vui hạnh phúc, sống đùm bọc nhau

Sài Gòn ơi! Lòng tôi đau

Chưa về, chỉ nhớ... về nhau lúc này

Ðời còn bịt miệng, còng tay

Sài Gòn ơi! Phải tính ngày đứng lên!

Sống hèn, đôi lúc tưởng hiền,

Hoa Tự Do? Chẳng tự nhiên nở xòe!

 

Ý Nga, 21.2.2002.

 

 

 

NHÌN ẢNH MÁ, THƯƠNG ƠI LÀ THƯƠNG!

Đưa môi nhắp ngụm sữa tươi

Béo thơm, nhớ Má một đời gian truân

 

Tóc râm đậm nét thời gian

Má còn… vài sợi đen, đang điểm màu

Mây tụ làm cơn mưa sầu

Nghĩ thương Má lúc bạc đầu cô đơn

 

Mây con là mây giỗi hờn

Chưa như nước mắt Má buồn nửa đêm

Thương Má, mỗi ngày thương thêm

Con cầu Má sớm được xem thái hòa

Để con về trồng lại “hoa”

Thật “vàng” trước ngõ, cửa nhà sẽ vui

 

Má thương! Xin bớt ngậm ngùi

Thương con, lệ nhỏ, hãy chùi Má nghe!

 

Ý Nga, 3.11.2007.

 

 

[Văn Học - Nghệ Thuật]     [Trang chính]